Thôi Chân Quý: "......"
Giang Tiểu Tiểu, cô nghiêm túc đó à?
Anh ta đang muốn trốn đi đây, dẫn theo một người phụ nữ thì nhảy cửa sổ kiểu gì?
Lúc này đừng có kéo chân anh ta nữa!
Giang Tiêu nháy mắt với anh, kéo Cừu Lê Bạch đẩy về phía anh, đẩy họ đến trước một bức tường, giơ chân đá vào một chỗ, chỉ thấy bức tường đó trệch đi, xuất hiện một cánh cửa, đi ra ngoài chính là không gian nhỏ phía sau nhà bếp của quán trà, nơi đó còn có một cửa sau.
Bà Thôi và Bà Cừu đều nhìn đến ngây cả người.
"Sao, cái này cái này......" Sao ở đây lại có một cánh cửa bí mật cơ chứ?
Bà Cừu lắp bắp cả lên.
Giang Tiêu đẩy Thôi Chân Quý và Cừu Lê Bạch ra ngoài, sau đó lập tức đóng cửa bí mật lại.
Cừu Lê Bạch vội vàng quay người đập tường, "Tiểu Khương? Tiểu Khương?"
Sao lại cứ thế đẩy cô ra ngoài chứ?
Đây mới lần đầu gặp mặt, đã đẩy cô đi ở riêng với Thôi tam công tử thế này, cô cảm thấy hơi ngượng ngùng một cách khó hiểu.
Nhưng dù cô có làm gì đi nữa, tường vẫn là tường, nhìn vào căn bản không thấy cơ quan nào, đẩy cũng không ra.
Thôi Chân Quý cũng đánh giá một chút, bất đắc dĩ thở dài.
"Cánh cửa này tôi cũng không biết mở thế nào, đây là lần đầu tôi đến đây."
Cừu Lê Bạch, "Vậy làm sao bây giờ?"
Thôi Chân Quý muốn nói, dù sao anh tuyệt đối không thể quay lại, Lam tam tiểu thư đã tìm đến nơi rồi, trốn là thượng sách.
Nhưng Giang Tiêu cũng sẽ không mở cửa để Cừu Lê Bạch vào, rất có thể lúc này mở cửa đi vào cũng không kịp nữa, sẽ làm lộ cánh cửa bí mật này, Giang Tiêu sẽ không ngốc đến thế.
Cho nên anh dường như cũng không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể dẫn Cừu Lê Bạch đi thôi.
"Nếu cô không có việc gì khác, chúng ta ra ngoài dạo một chút nhé? Cô có hứng thú với những kiến trúc đặc biệt không?" Thôi Chân Quý nhanh chóng tìm kiếm trong đầu xem ở kinh thành đâu có kiến trúc đặc biệt.
"Tôi...... đúng là không có việc gì." Cừu Lê Bạch nói.
"Vậy cùng ra ngoài dạo chút nhé?"
"......Được."
Bà Cừu vẫn trợn mắt há mồm nhìn Giang Tiêu.
Giang Tiêu cười áy náy với bà, "Bà Cừu, cháu chỉ cảm thấy họ ngồi đây có lẽ quá bí bách, tạo cho họ chút bất ngờ nhỏ, niềm vui nhỏ."
"Cánh cửa này của cháu?"
"À, đây là lúc cháu mới trang tu, đặc biệt dặn thợ làm đấy ạ, thỉnh thoảng có việc gấp thì có thể đi lối này, nhưng bà Cừu, bà phải giữ bí mật giúp cháu đấy nhé, một cô gái nhỏ như cháu mở quán trà thế này không dễ dàng gì, thỉnh thoảng còn phải đối mặt với không ít chuyện khó khăn và những kẻ đáng ghét, nhỡ đâu để người ta biết, sau này cháu không thể lẻn trốn được nữa, cháu tin tưởng bà lắm mới để bà biết chuyện này đấy ạ." Giang Tiêu rất vô sỉ giả bộ đáng yêu, làm nũng, bày ra vẻ mặt đáng thương với Bà Cừu.
Nhưng cách này thực sự đã thuyết phục và khiến bà Cừu vui vẻ.
Bà Cừu vốn dĩ hy vọng con gái và Thôi Chân Quý có thể thành đôi, tuổi tác cũng đã lớn thế rồi, ra ngoài hẹn hò gì đó cũng rất bình thường, bà đều vui vẻ tác thành.
Mặc dù vừa rồi có hơi vội vàng và bất ngờ quá, nhưng người đã đi mất rồi, bà còn nói được gì nữa?
"Tất nhiên ta sẽ không nói ra ngoài, cháu cứ yên tâm."
Bà Cừu đang định nói với Bà Thôi, nhưng mà quan hệ của Giang Tiêu và người nhà họ Thôi các bà hình như thật sự rất tốt nhỉ, hành động kiểu này phải là người cực kỳ thân thiết, tình cảm cực kỳ tốt mới làm ra được chứ?
Nhưng lời bà còn chưa kịp hỏi ra, cửa đã bị đẩy mạnh ra, "Rầm" một tiếng.
Lão Hà đang áy náy đi theo bên cạnh.
Anh ta vốn dĩ đúng là phải ngăn người phụ nữ này lại, không để cô ta vào làm phiền, nhưng người phụ nữ này lại gọi mấy người vào, bắt họ giữ anh ta lại, nếu anh ta dám cản cô ta, thì sẽ bắt đầu đập phá quán.