Giang Lục thiếu đối với chuyện này tự nhiên cũng vô cùng khẩn trương quan tâm, không chỉ phái một đội vệ sĩ tới đây, ở phía D Châu cũng phái người luôn để mắt tới động tĩnh của giới hội họa.
Mà trong bầu không khí khẩn trương lớn như vậy, cơ thể của bà Thôi và Thạch Tiểu Thanh cũng nhanh chóng khỏe mạnh trở lại.
Mặc dù hiện tại nước suối và dược liệu trong không gian của Giang Tiêu đều có chút giảm sút về hiệu quả, nhưng dù sao vẫn tốt hơn thuốc ở bên ngoài quá nhiều, hơn nữa trước khi dùng gốc nhân sâm kia cô cũng đã tích trữ không ít nước suối và dược liệu có dược hiệu cao, dùng cho bà Thôi và Thạch Tiểu Thanh, tự nhiên là hoàn toàn không keo kiệt.
Đã ăn nhiều thứ như vậy, nếu cơ thể hai mẹ con mà không khởi sắc thì mới là chuyện lạ thực sự.
Quan Thiết Trụ đi làm việc trở về, Giang Tiêu biết hắn đã tìm được nơi thích hợp, cũng đã để lại phù châu mà cô đưa, trong lòng thở phào một hơi.
Như vậy vạn nhất bên phía Lam gia có chuyện gì, cô cũng có thể kịp thời chạy tới.
Mà vào ngày này, Hà Chiến cũng dẫn theo mấy tên thủ hạ đến Kinh Thành.
Hôm đó trời vừa tờ mờ sáng, Giang Tiêu vốn luôn dậy rất sớm, vừa mới ngủ dậy chuẩn bị ra sân đánh một bộ quyền, thì cô nghe thấy có người gõ cửa.
Cô tự mình đi ra mở cửa, vừa nhìn đã thấy khuôn mặt tuấn tú của Hà Chiến, lập tức giật nảy mình, theo bản năng lùi lại hai bước.
"Hả!"
"Tôi cứ nghĩ trông mình không đáng sợ đến vậy."
Hà Chiến thản nhiên nói một câu, cũng không đợi cô lên tiếng mời, trực tiếp dẫn người vào cửa, sau đó còn tự tay đóng cửa lại.
Nhìn thấy Giang Tiêu mặc bộ đồ thể thao, tóc búi cao, rõ ràng là trang phục để tập luyện, ánh mắt hắn hơi sâu lại, nói: "So tài một trận?"
Giang Tiêu lập tức nhớ tới chuyện Thôi Chân Quý từng nói trước đó, muốn để Hà Chiến đấu với cô một trận, đang định từ chối, Hà Chiến đã tung một quyền tấn công tới, hơn nữa không hề biết thương hoa tiếc ngọc, nhắm thẳng vào mặt cô mà tới.
Quyền này mà bị hắn đánh trúng, mặt cô không sưng lên mới là lạ.
Giang Tiêu trong lòng rùng mình, lập tức nhanh chóng lách người né tránh, vươn tay muốn chộp lấy cổ tay hắn.
"Gan cô cũng không nhỏ."
Ánh mắt Hà Chiến lộ vẻ tán thưởng, nhưng động tác lại nhanh đến mức khiến người ta không nhìn rõ, cánh tay như linh xà, trong nháy mắt đã tránh được cú vồ của Giang Tiêu, đồng thời xoay ngược lại quấn lấy cổ tay cô.
Chuyện này không để cho Giang Tiêu nói không được.
Cô cắn chặt răng, ngược lại còn bị hắn khơi dậy chiến ý.
Nhất thời, hai người liền đánh nhau ngay trong sân.
Đinh Hải Cảnh vừa nghe thấy động tĩnh liền lập tức đi ra, bà Thôi và Thôi minh đốc thời gian này đều ở chỗ Giang Tiêu, cho nên vì an toàn, họ cũng đều ở đây.
Nếu không phải do Giang Tiêu tự mở cửa, thì thực ra đám vệ sĩ của Thôi minh đốc canh giữ trong sân cũng đã ra tay rồi.
Chỉ là bây giờ họ đều hiện thân ra, vây quanh một bên xem Giang Tiêu và Hà Chiến đấu với nhau, càng xem càng thấy kinh tâm, đều hiểu rất rõ nếu là họ ra tay, đừng nói là Hà Chiến, ngay cả Giang Tiêu họ cũng không đánh lại.
Trận giao đấu này, ngược lại đã đánh thức đám vệ sĩ này trước, khiến họ trong những ngày sau đó không ai dám lơ là việc khổ luyện bản thân.
Đinh Hải Cảnh vừa nhìn vừa xắn tay áo, dán chặt mắt vào tình hình chiến đấu, hắn mới chẳng quản quy tắc gì cả, dù sao chỉ cần Giang Tiêu bị thương, hắn liền xông lên thay cô.
Trước khi đánh Giang Tiêu hoàn toàn không nghĩ tới việc sẽ đấu với Hà Chiến, nhưng sau khi thực sự ra tay, tâm tư không chịu thua của cô liền trào dâng, cô lắng lòng lại, đánh nhau thực sự với Hà Chiến.
Càng đánh càng phát hiện ra có tiến bộ.
Công phu trước đây của cô đa phần đều là Mạnh Tích Niên dạy, Mạnh Tích Niên tuy cũng không nương tay huấn luyện cô, nhưng khi đối luyện chắc chắn trong tiềm thức vẫn sợ làm cô bị thương thật mà có chút bảo lưu.
Nhưng Hà Chiến thì không.