Bà Thôi đột nhiên hỏi Thạch Tiểu Thanh: "A Sơ hẳn là hoàn toàn không nhớ chuyện lúc bốn năm tuổi rồi nhỉ?"
Thạch Tiểu Thanh không biết vì sao bà đột nhiên hỏi chuyện này, nhưng vẫn lắc đầu.
"Mẹ, con không nhớ nữa."
"Nhắc mới nhớ, lúc con bốn năm tuổi từng chơi cùng với tiểu Hà đấy."
"Phụt!"
Lần này, Giang Tiêu thực sự phun ra ngoài.
Khi bà Thôi hỏi Thạch Tiểu Thanh, Giang Tiêu vừa bưng ly rượu lên uống một ngụm nhỏ, sau đó nghe thấy câu này, một ngụm rượu liền trực tiếp phun ra.
Cũng may phản ứng của cô còn nhanh, lập tức quay đi chỗ khác.
Nếu không thì cả bàn đồ ăn đều bị cô phun vào, thật sự là — xin lỗi mọi người.
"Xin lỗi, xin lỗi ạ, con thật sự không nhịn được." Giang Tiêu vừa ho vừa xin lỗi.
Thạch Tiểu Thanh khá cạn lời đi lấy khăn giấy đưa cho cô, trách yêu: "Con bé này sao lại thế chứ?"
Không trách cô được.
Giang Tiêu cảm thấy có thể mình suy diễn quá đà rồi.
Hà Chiến ở độ tuổi này còn chưa kết hôn, lại còn là từng chơi cùng Thạch Tiểu Thanh lúc nhỏ, thêm vào ánh mắt lúc nãy bà Thôi nhìn Thạch Tiểu Thanh, Giang Tiêu liền nghĩ lệch lạc ngay.
Hà Chiến chẳng lẽ lại đặc biệt đặc biệt đặc biệt già dặn trước tuổi, nên vẫn luôn khắc ghi trong lòng người bạn thuở nhỏ Tiểu Tiểu?
Hay là, trước đây bà Thôi từng đùa với họ, muốn gả con gái cho Hà Chiến, rồi Hà Chiến luôn coi đó là thật?
Cho nên Hà Chiến mới không kết hôn?
Giang Tiêu trố mắt nhìn bà Thôi: "Ngoại ơi, họ..."
Bà Thôi không trả lời cô, mà trước tiên nhìn về phía Hà Chiến: "Tiểu Hà, chuyện của cháu mẹ có thể nói không?"
Hà Chiến gật đầu.
"Cháu không ngại đâu ạ."
Bà Thôi lúc này mới nhìn về phía Giang Tiêu, nói với cô: "Năm chú Chiến của con sáu bảy tuổi thì bị mẹ kế vứt bỏ, vứt vào một ngọn núi, ngọn núi đó có sói có hổ, ở lại đó một đêm đều cực kỳ nguy hiểm. Cũng là cái duyên của hai cha con họ," bà Thôi liếc nhìn chồng mình một cái, rồi nói tiếp: "Lúc đó ông ngoại con vừa vặn đi công việc dẫn theo người đi ngang qua ngọn núi đó, nhìn thấy một đứa trẻ đang nắm cành cây đối đầu với một con sói, nên đã cứu nó, đưa về nhà."
Giang Tiêu và Thạch Tiểu Thanh đều trợn tròn mắt, nhìn Thôi minh đốc, rồi lại nhìn Hà Chiến.
Hà Chiến lại có trải nghiệm như vậy sao?
Thôi minh đốc thở dài nói: "Lúc đó ta thực sự chấn động, một đứa trẻ sáu bảy tuổi lại có thể đơn độc đối đầu với một con sói! Ta nhìn thấy chiến ý và sự không cam chịu trong mắt thằng bé!"
Hà Chiến nói: "Con sói đó bị thương ạ."
Nếu không thì lúc đó anh lấy đâu ra bản lĩnh đối đầu với một con sói?
Cũng may con sói đó bị thương, lúc đó hình như cũng vừa mệt vừa đói, lại còn bị thương mất máu quá nhiều, cho nên anh mới có thể cầm cự đến khoảnh khắc Thôi minh đốc đi ngang qua.
"Bất kể con sói đó có bị thương hay không, lúc đó cháu đặc biệt dũng cảm! Cho nên sau khi đưa cháu về nhà, cháu nói cháu tên là Hà Tiểu Thổ, ta liền đổi tên cho cháu là Hà Chiến."
Giang Tiêu ngẩn người.
Hóa ra cái tên Hà Chiến là do ông ngoại đặt sao?
Cho nên, bà Thôi luôn nói "hai cha con họ", hóa ra họ đúng là tình như cha con, có tình nghĩa cha con?
Vậy tại sao sau đó Hà Chiến lại rời đi?
"Tiểu Hà ở trong nhà một năm, trong một năm đó, nó chơi rất thân với mẹ con, nhưng kỳ lạ là lại không hòa hợp với cậu nhỏ của con, hai đứa ba ngày hai bữa là đánh nhau." Bà Thôi bất lực nói: "Sau đó Tiểu Hà tự đề nghị muốn chuyển đến khu liên minh, còn bảo ông ngoại con tìm cho nó một sư phụ, dạy nó tập võ."