Vệ sĩ đi mời Giang lão thái gia.
Giang lão thái gia quả thực đang ở vườn cây cảnh chăm sóc những chậu cảnh của mình, hơn nữa hai vị tiểu thư nhà họ Phàn cũng đang ở đó, đang giúp Giang lão thái gia chăm sóc mấy chậu cảnh kia.
"Lão thái gia, Lục thiếu mời ngài qua một chuyến, nói là có việc quan trọng cần thương lượng."
"Tiểu Lục tìm ta? Được thôi, ta qua ngay đây." Giang lão thái gia không nghĩ ngợi gì nhiều, đặt cái xẻng nhỏ trong tay xuống rồi đi đến bên cạnh vại nước rửa tay, nói với hai vị tiểu thư nhà họ Phàn: "Hay là hai cháu về phòng trước đi, bây giờ nắng vẫn còn hơi gắt, cũng đã cùng ta bận rộn khá lâu rồi."
Hai vị tiểu thư nhìn nhau một cái, đi tới, mỗi người một bên đỡ lấy cánh tay Giang lão thái gia, cả hai đều tươi cười rạng rỡ.
"Lão thái gia, chúng cháu cùng ngài qua đó nhé, đến đây bao nhiêu ngày rồi mà vẫn chưa chính thức gặp mặt Lục thiếu."
Giang lão thái gia nhớ tới những lời Giang Lục thiếu đã nói trước đó, vội vàng nói: "Hôm khác, hôm khác chắc chắn sẽ có cơ hội gặp mặt, bây giờ có lẽ Tiểu Lục đang có việc gấp, lát nữa không tiếp đón chu đáo hai cháu thì không hay."
Nói đoạn, ông vội vàng rút tay ra, vẫy vẫy tay với vệ sĩ: "Mau tới đỡ ta, mau tới đỡ ta."
Vệ sĩ cũng rất biết ý, vội vàng tiến lên đỡ lấy Giang lão thái gia, nói một câu: "Lục thiếu quả thực có việc gấp cần tìm lão thái gia."
Hai vị tiểu thư nhà họ Phàn nhìn theo bóng dáng Giang lão thái gia vội vã rời đi, không nhịn được lại nhìn nhau một cái, cả hai đều lộ vẻ thất bại.
"Tôi thấy Giang Lục thiếu căn bản không có ý tứ đó, chúng ta ở đây bao nhiêu ngày cũng là tốn công vô ích thôi."
"Chứ còn gì nữa. Tôi thấy hay là thôi đi, chúng ta cũng không phải loại người mặt dày bám riết không tha, tìm cái cớ về sớm đi."
"Nhưng ông nội tôi, ông ngoại cậu nhất quyết bắt chúng ta xem thử có thể liên hôn với nhà họ Giang hay không, bảo rằng nhà họ Giang tuy trước kia trông như đã mục nát tới tận xương tủy rồi, nhưng sau khi Lục thiếu trở về đã loại bỏ thối rữa, tái sinh mạnh mẽ, sự phát triển của nhà họ Giang sau này tuyệt đối sẽ không kém hơn nhà chúng ta. Chi hệ này của chúng ta trong nhà họ Phàn cũng chẳng nói được lời nào, nếu có thể liên hôn với nhà họ Giang, nhất định sẽ được coi trọng trong gia tộc."
"Nói thì nói vậy, Lục thiếu không ưng chúng ta thì cũng chịu thôi, biểu tỷ, hai chị em mình đã cùng nhau tới để được chọn lựa rồi, đã đủ hạ mình rồi, truyền ra ngoài chúng ta sẽ bị cười chê chết mất."
"Haiz, gọi điện về nói với ông nội một tiếng vậy."
Không nhắc chuyện hai chị em nhà họ Phàn nói gì nữa, Giang lão thái gia đến chỗ Lục thiếu, liền thấy cậu ấy đang bưng chén trà, nhìn mấy khóm trúc xanh trong vườn ngẩn người.
Giang lão thái gia không khỏi thấy lạ.
Giang Lục thiếu vốn rất hiếm khi ngẩn người, sao hôm nay lại...
"Tiểu Lục, đang nghĩ gì thế? Là gặp phải chuyện khó khăn gì sao?" Giang lão thái gia đi tới, ngồi xuống đối diện cậu.
Giang Lục thiếu hoàn hồn lại, vừa mở miệng liền nói: "Ông nội, chúng ta tìm thời gian đi Kinh Thành một chuyến đi."
"Đi Kinh Thành?" Giang lão thái gia ngẩn người, sao lại đi Kinh Thành nữa?
"Chẳng phải cháu vừa từ Tây Đô về sao, tuy không phải ở Kinh Thành, nhưng Tiểu Tiểu cũng đi cùng ở Tây Đô mà, hai cha con cháu dù ở đâu, gặp mặt là được rồi, trong nhà gần đây tích tụ không ít chuyện, cháu đi được sao?"
"Người tên Hà Chiến, ông từng nghe qua chưa?" Giang Lục thiếu lại hỏi.
Giang lão thái gia sắp theo không kịp tư duy của cậu rồi.
Sao tự nhiên lại hỏi đến Hà Chiến?
Ông nghĩ ngợi một chút, chợt hiểu ra: "Nhớ ra rồi, ta nhớ mấy năm trước, cậu ta khá được Thôi minh đốc coi trọng, hình như có lời đồn cậu ta rất có khả năng sẽ tiếp quản vị trí của Thôi minh đốc? Người thì ta chưa gặp, nhưng nghe nói tướng mạo rất tuấn tú."