Phòng Ninh Quyết chỉ đơn giản là muốn biết, người phụ nữ có thể khiến anh ta động lòng, khiến anh ta cam tâm tình nguyện bị ràng buộc cả đời, cưới làm vợ, rốt cuộc có điểm gì đặc biệt.
Điều anh ta muốn biết, chẳng qua chỉ là Giang Tiểu Tiểu rốt cuộc có chỗ nào thu hút Mạnh Tích Niên anh mà thôi.
Nhưng Mạnh Tích Niên rất hiểu con người Phòng Ninh Quyết.
Bị anh ta nhắm tới, khơi gợi sự tò mò và hứng thú của anh ta, tuyệt đối không phải là chuyện tốt.
Bởi vì như vậy sẽ dẫn đến hai kết quả.
Một là anh ta thỏa mãn được sự tò mò, rồi cảm thấy người phụ nữ này cũng chỉ đến thế mà thôi, anh ta sẽ sinh lòng chướng mắt, tìm mọi cách gây khó dễ cho cô.
Hai là sự tò mò sẽ tiến hóa, biến thành sự thu hút thực sự, anh ta yêu cô, rồi sẽ dùng mọi thủ đoạn để kéo người đó về bên cạnh mình.
Không phục?
Vậy thì hủy hoại đi. Thứ tôi không có được, người khác cũng đừng hòng có được.
Cho nên, dù là kết quả nào đi nữa, dù cuối cùng anh ta chán ghét hay yêu thích Giang Tiểu Tiểu, cô đều sẽ bị tổn thương.
Trước đây Phòng Ninh Quyết làm gì, anh đều có thể mặc kệ không bận tâm, dù sao kể từ chuyện đó, giữa bọn họ coi như đã có một sự ăn ý —
Cả hai đều chủ động tránh xa đối phương, cứ coi như trên đời này không có người kia, không nhắc tới, không nhìn tới, không lại gần.
Nhưng bây giờ Phòng Ninh Quyết lại chập mạch dây thần kinh nào rồi, vậy mà dám thò móng vuốt về phía Giang Tiểu Tiểu.
Vậy thì đừng trách anh —
Dám thò tay sang, anh sẽ chặt đứt móng vuốt của đối phương!
Mạnh Tích Niên đè nén sát khí trong lòng, viết thư cho Giang Tiêu.
"Nếu em thích bức tranh đó thì cứ giữ lấy, nếu muốn trả lại cho Phòng Ninh Quyết thì cũng đợi anh về tận tay trả cho hắn. Còn nữa, võ nghệ của Phòng Ninh Quyết kém xa em, cũng không bằng Lão Đinh, nếu hắn còn dám bám lấy em, đừng khách sáo, cứ bảo Lão Đinh ra tay, chỉ cần không đánh chết không đánh tàn phế, những việc còn lại cứ giao cho anh."
Giang Tiêu xem xong bức thư này, trong lòng lập tức thấy an tâm.
Có lời này của Mạnh Tích Niên, cô đã an tâm.
Vậy thì, nếu Phòng Ninh Quyết thực sự còn muốn dây dưa, thì đừng trách cô không khách khí.
"Được, em đi ngủ đây, các anh mọi chuyện đều phải cẩn thận nhé, có gì cần cứ nói với em."
"Ngủ ngon, bảo bối." Mạnh Tích Niên khẽ nói một câu, nhìn lá bùa truyền tin biến mất.
Đây là bảo bối trân quý nhất của anh, ai dám đến làm tổn thương, anh sẽ khiến đối phương phải hối hận vì đã đến thế giới này, dù đối phương là ai.
Một tia sát khí thoáng qua trong đôi mắt của Mạnh thiếu minh quan.
Trời vừa hửng sáng, tiếng chim hót trong trẻo trong rừng đã đánh thức Đới Cương và những người khác.
Sự ẩm ướt và thanh ngọt trong không khí khiến người ta cảm thấy bầu không khí thật tuyệt vời —
Nhưng tất cả vẻ bình hòa êm ả này chẳng qua chỉ là giả tượng.
Họ đều biết đây là một khu rừng rậm khiến người ta lạc lối, hơn nữa còn có những loài côn trùng và sinh vật có độc có thể lấy mạng người bất cứ lúc nào.
Cái chết của người kia ngày hôm qua cũng phủ lên lòng họ một tầng mây đen.
Hơn nữa, hôm qua họ đã phải gặm cả ngày quả dại và uống cả ngày nước lạnh, thời tiết lại lạnh giá, bây giờ cảm giác trong cơ thể toàn là vụn băng, cả người không cảm thấy một chút hơi ấm nào, tứ chi đều hơi cứng đờ.
Còn đói nữa.
Mạnh Tích Niên lặng lẽ xuống cây, khom người đi tới, đưa một túi đồ lớn cho Đới Cương.
"Chia xuống đi."
"Đại ca, thứ gì vậy ạ?"
Mạnh Tích Niên liếc hắn một cái, "Đại ca mày là thứ gì hả?"
"Hì hì," Đới Cương vội vàng đổi giọng, "Không, không phải, ý em không phải nói đại ca là thứ đó..."
Nói tiếp nữa thì thành ra bảo anh không phải là con người rồi.
Mạnh Tích Niên nói: "Được rồi được rồi, mở ra xem là biết."
Đới Cương vừa mở ra, mắt liền trố lên.
Hắn cứng đờ quay đầu nói với đồng đội bên cạnh: "Cậu đấm tôi một cái đi, xem tôi có phải đang nằm mơ không."
Những người khác đều đã nhìn thấy thứ trong tay hắn, theo bản năng đều ra sức nuốt nước bọt.
Lạy trời, sao lại có một túi lớn bánh mì nhỏ thế này?
Đây là bánh mì đúng không? Đẹp quá đi!