Sở hữu vô số cổ vật và sách vở, đây đúng là một vị lão nhân giàu nứt đố đổ vách mà lại vô cùng khiêm tốn cao thượng, Giang Tiêu lại không khỏi cảm thán.
“Vết thương của lão gia tử lần này có đôi chút tương tự với vết thương của Thôi Chân Ngôn trước kia, nhưng lại không giống. Chúng tôi đã mời Trần đại phu tới xem qua, Trần đại phu xác chẩn, vết thương của ông ấy là một loại tổn thương khác biệt so với Thôi Chân Ngôn.”
Giang Tiêu sau khi nghe về bối cảnh của Mẫn Tùng Vân thì đã hiểu rõ, một người như vậy, không nói đến những món đồ quyên góp kia, chỉ riêng bản thân ông ấy thôi đã là quốc bảo của đất nước, cho nên nhất định phải bảo vệ cho thật tốt.
Hiện tại nghe nói về vết thương của ông ấy, trong lòng cô bỗng chốc hẫng đi một nhịp.
“Mặc dù là loại tổn thương khác, nhưng chắc hẳn vẫn là loại vết thương rất kỳ quái phải không?”
“Đúng vậy.” Lê Hán Trung nói: “Cô không được trách Trần đại phu, chuyện ông ấy tới khám bệnh cho lão gia tử là việc được giữ bí mật.”
“Tất nhiên là cháu sẽ không.”
“Vốn dĩ chuyện này tôi không muốn liên lụy tới cô, nhưng lão gia tử đã từ chối mười sáu vị bác sĩ rồi, hiện tại chúng tôi cũng hết cách.”
Mười sáu vị bác sĩ này thậm chí còn không được gặp mặt người bệnh.
Đến nay, người có thể gặp được lão gia tử tổng cộng chỉ có ba vị lão đại phu, trong đó bao gồm cả Trần Bảo Tham.
Còn hai vị lão đại phu kia... Lê Hán Trung lộ vẻ trầm trọng.
“Trước kia Thôi minh đốc có phải đã bảo cô đi chữa trị vết thương cho ba thành viên liên minh không?”
Giang Tiêu ngẩn người.
Chuyện này Thôi minh đốc yêu cầu cô phải giữ bí mật, cô còn chưa xác định được liệu có cần phải giữ bí mật với cả Lê Hán Trung hay không.
Lê Hán Trung nói: “Chuyện này tôi biết, cô cũng không cần trả lời. Tôi chỉ muốn nói với cô, ba thành viên kia, nhiệm vụ bọn họ thực hiện là đi tìm thuốc giúp lão gia tử.”
Giang Tiêu lúc này thực sự kinh ngạc.
Đi đâu tìm thuốc, tìm loại thuốc gì mà có thể khiến bọn họ bị thương thành bộ dạng đó, lại còn đầy độc tố trên người?
“Chuyện này nói ra cũng có chút khiến người ta khó lòng tin nổi,” Lê Hán Trung hạ thấp giọng nói: “Tôi không thể nói với cô quá chi tiết, nhưng vì cần cô hiểu rõ sự việc sau đó mới chọn có giúp đỡ việc này hay không, cho nên cần tiết lộ với cô một chút. Người từng xem vết thương cho lão gia tử, bao gồm cả Trần đại phu, tổng cộng có ba vị đại phu, trong đó có một vị là lão đại phu vô cùng nổi tiếng, nhưng sau khi xem vết thương cho lão gia tử không đầy mấy ngày thì mắc bệnh hiểm nghèo, cấp cứu không qua khỏi, đã qua đời.”
Giang Tiêu đột ngột nhìn ông.
Qua đời rồi?
Là không lâu sau khi xem vết thương?
Có liên quan gì đến vết thương của Mẫn Tùng Vân không?
Nếu có liên quan, vậy vết thương của ông ấy có tính lây nhiễm?
Nhưng nếu có tính lây nhiễm, Ngụy Lạnh Lùng hôm nay cũng không thể trực tiếp cứ thế dẫn cô đi gặp vị lão tiên sinh kia được.
“Trần đại phu nói việc chữa trị này quả thực không phải sở trường của ông ấy, chỉ có thể phân biệt ra vết thương của ông ấy và vết thương của Thôi Chân Ngôn không phải cùng một loại. Còn vị đại phu thứ ba, là người được mời từ Hách Sơn Minh tới.”
Hách Sơn Minh.
Lần cuối cùng Giang Tiêu nghe tới địa danh Hách Sơn Minh này, vẫn là từ một vị khách sộp của cô, vị Đổng phu nhân kia đến từ Hách Sơn Minh, một lần mua của cô hai mươi lọ thuốc cao, nhét cho hầu bao của cô một khoản bạc lớn.
Cho nên Giang Tiêu vẫn rất quen thuộc và cảm thấy thân thiết với địa danh này.
“Hách Sơn Minh nơi đó từ xưa đã sản sinh ra kỳ y dị nhân.”
“Kỳ y?”
“Ừ, phương pháp trị bệnh của bọn họ kỳ lạ, thuốc sử dụng cũng kỳ quái, có rất nhiều loại còn chưa từng nghe qua. Vị đại phu Hãn Lý Lạp này sau khi xem vết thương cho lão gia tử đã kê một đơn thuốc, trong đó có hai loại dược liệu cần phải tới một vùng núi giáp ranh giữa Hách Sơn Minh và Cận Lục mới tìm thấy. Nhiệm vụ này cấp trên đã giao cho liên minh, cho nên bên phía Thôi minh đốc đã phái một đội đốc vệ đi qua đó.”
Giang Tiêu cũng không nghe Thôi minh đốc nói ba thành viên kia bị thương như thế nào, nhưng cô vẫn luôn cho rằng bọn họ đi thực hiện nhiệm vụ chiến đấu gì đó.