Trước đây cô từng nhìn thấy Mạnh Tích Niên và Đinh Hải Cảnh từ đằng xa, nhưng không nhìn rõ mặt. Cả hai đều để tóc húi cua, vóc dáng và độ tuổi cũng khá giống nhau, nên khi thấy Đinh Hải Cảnh ở nhà này, Ngưu Tiểu Cầm trực tiếp cho rằng đó là Mạnh Tích Niên.
Đinh Hải Cảnh: "......"
"Anh ấy tên là Đinh Hải Cảnh, vệ sĩ của tôi." Giang Tiêu giải thích một câu.
Mặt Ngưu Tiểu Cầm nóng bừng, vội vàng xin lỗi.
"Xin lỗi, xin lỗi, tôi không biết......"
"Không sao."
Giang Tiêu nói với Đinh Hải Cảnh: "Tôi có chuyện muốn nói chuyện với cô Ngưu."
Đinh Hải Cảnh gật đầu rồi đi ra ngoài.
Sau khi ngồi xuống, Giang Tiêu rót một cốc nước nóng cho Ngưu Tiểu Cầm.
Ngưu Tiểu Cầm uống hai ngụm, hai tay ôm lấy chiếc cốc, đôi tay và dạ dày lạnh buốt lúc này mới thấy dễ chịu hơn một chút, thần sắc cô hơi thả lỏng, nói lời cảm ơn với Giang Tiêu.
"Cô đến đây là muốn hỏi về chuyện của đại cữu tôi?"
Ngưu Tiểu Cầm gật đầu: "Tôi nghe nói ông ấy ly hôn rồi, là, là vì tôi sao?"
"Cô nghe ai nói?"
Chuyện Thôi Chân Ngôn ly hôn truyền đi nhanh vậy sao?
"Nghe chị Dương nói," Ngưu Tiểu Cầm nói: "Chị Dương bảo, tôi vào bệnh viện chưa được hai ngày, bà Tằng đã tìm chị ấy, dò hỏi địa chỉ của tôi. Thế nên tôi đang nghĩ không biết có phải đã xảy ra chuyện gì không, hay là vì tôi."
Tằng Thuần Phân sau khi ly hôn lại còn đi dò hỏi tung tích của Ngưu Tiểu Cầm?
Người đàn bà đó vẫn không cam lòng muốn trút giận lên Ngưu Tiểu Cầm, gây rắc rối cho cô sao?
Giang Tiêu cười lạnh một tiếng.
"Họ đúng là đã ly hôn, nhưng không phải vì cô đâu." Giang Tiêu nói: "Cô không cần phải có gánh nặng tâm lý gì cả."
Thực ra, dù không có Ngưu Tiểu Cầm, chỉ cần để cô biết chuyện năm xưa, cô cũng sẽ không để cho Tằng Thuần Phân được yên ổn. Đến cuối cùng, nếu Thôi Chân Ngôn biết được sự thật, chắc cũng vẫn sẽ ly hôn thôi.
Thôi Chân Quý và những người khác có lẽ sẽ nghĩ cho Thôi Chân Ngôn, sợ vì những chuyện này mà khiến ông ấy dằn vặt, nhưng cô lại nhìn thấu suốt hơn một chút, Thôi Chân Ngôn đối với Tằng Thuần Phân căn bản đã không còn tình cảm gì nữa rồi. Nếu bảo là có dằn vặt, thì chẳng thà là vì cân nhắc đến hai đứa con trai còn hơn.
Cho nên cô ngược lại không lo lắng như Thôi Chân Quý.
Dù sao bây giờ họ cũng đã ly hôn rồi.
"Vậy......" Ngưu Tiểu Cầm do dự một chút, vẫn không nhịn được hỏi: "Thôi vệ quan có phải sẽ rất đau khổ không......"
Giang Tiêu khẽ nhướng mày.
Còn quan tâm ông ta có đau khổ hay không làm gì?
Ngưu Tiểu Cầm vẫn còn tình cảm với Thôi Chân Ngôn sao?
"Tôi thấy ông ấy vẫn ổn." Giang Tiêu nói: "Ông ấy chắc là khá bận, bận chút cũng không có thời gian nghĩ nhiều như vậy."
"Vậy sao."
Ngưu Tiểu Cầm có chút không biết phải nói gì.
Giang Tiêu nhìn cô, hỏi: "Cô định tính thế nào?"
"Tôi đã nhờ chị Dương tiếp tục để ý công việc giúp tôi rồi, chị Dương bảo có một công việc, lương khá cao, chỉ là chủ thuê ở hơi xa trung tâm thành phố, phải ở lại nhà chủ thuê, tôi đang cân nhắc."
"Ở đâu?"
"Ở phía tây ngoại ô, nghe nói chủ thuê sống trong núi, nếu không có xe riêng thì phải đi bộ một đoạn đường rất dài mới ra ngoài được. Là một nhà giàu có, sống trong trang viên rất lớn."
Giang Tiêu càng nghe càng thấy có chút không đúng.
Phía tây ngoại ô?
Trong núi?
Trang viên lớn?
"Làm công việc gì?"
"Nói là hộ lý, tức là đi chăm sóc ăn uống sinh hoạt cho người già, muốn tìm một người có chút kinh nghiệm y tá. Họ thấy y tá trẻ không quá chín chắn, ở trong núi sợ là không ở lại được lâu, cho nên muốn tìm một người đứng tuổi một chút."
Ngưu Tiểu Cầm nói: "Chị Dương thấy tôi rất phù hợp, nhưng chị ấy bảo vừa mới tiến cử một người qua đó, phải xem đối phương đã vượt qua phỏng vấn của chủ thuê chưa. Tôi hỏi hơi muộn một chút. Nếu người chị đó không phù hợp, chị Dương sẽ tiến cử tôi."
Lại còn là đi chăm sóc người già!
"Vậy chủ thuê họ gì?"