Thôi gia.
Thôi minh đốc thức trắng đêm.
Bà Thôi thức giấc giữa đêm, một nửa giường bên cạnh vẫn còn lạnh ngắt.
Bà khoác áo đứng dậy, mở cửa ra, phòng khách không hề có ánh đèn.
Thế là bà đi đến thư phòng, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, liền nhìn thấy Thôi minh đốc đang ngồi sau bàn làm việc nhìn xuống mặt bàn, giữa những ngón tay kẹp một điếu thuốc, khói thuốc lượn lờ, vừa vào cửa đã cảm thấy hơi sặc.
"Ông hút bao nhiêu thuốc rồi? Thuốc đâu ra thế?"
Giọng nói của bà Thôi làm Thôi minh đốc giật mình, tàn thuốc giữa ngón tay rơi xuống, làm bỏng tay ông, ông vội vã dụi tắt điếu thuốc.
"Sao bà lại tỉnh rồi?"
Ông đứng dậy, rảo bước đi mở cửa sổ, để mùi khói thuốc tan đi.
"Không biết thế nào lại tỉnh," bà Thôi nhìn ông đầy xót xa, "Chẳng phải đã bỏ thuốc từ lâu rồi sao? Có phải gặp khó khăn gì rồi không?"
Việc khó khăn trong công việc ông đều đã vượt qua từng lần một, sao lần này lại đột nhiên trốn trong thư phòng giữa đêm hôm khuya khoắt hút nhiều thuốc như vậy?
"Không có gì, có chút việc, nghĩ thông suốt là không sao cả, đừng lo lắng." Thôi minh đốc đi trở lại bên cạnh bàn làm việc cầm cuốn sách lên định che những bức ảnh ông vừa xem trước đó, nhưng bà Thôi đã đi tới, nhìn thấy bức ảnh phía trên.
"Ảnh của ai vậy?"
Bà ghé mắt nhìn một cái, liền nhìn thấy hai bức ảnh cũ, đó là ảnh chụp khi ba người con trai còn đang là thiếu niên.
Thôi Chân Ngôn và Thôi Chân Chí lúc đó đã có thể nhìn ra vẻ thiếu niên như ngọc, tướng mạo đường hoàng, thế nhưng Thôi Chân Quý đứng bên cạnh lại che kín cả khuôn mặt.
Một tấm là dùng tay che trực tiếp, một tấm là dùng sách chắn lại.
Cho nên dù trong ảnh gia đình có cậu, nhưng lại không lộ mặt.
Chỉ có hai tấm ảnh gia đình này.
Sau lần đó cậu không chịu chụp nữa.
Vì sợ cậu cảm thấy khó chịu, họ cũng không bao giờ chụp ảnh gia đình nữa.
Hai tấm ảnh này cũng luôn được cất giữ kỹ, sao ông lại đột nhiên lấy ra?
Bà Thôi nghi hoặc nhìn Thôi minh đốc.
"Thằng ba nó?"
"Không có gì," Thôi minh đốc trầm ngâm một chút, nói với bà: "Còn nhớ gia tộc của mẹ tôi không?"
"Mẹ của chúng ta sao? Chẳng phải bà ấy nói năm đó lưu lạc tha phương sao? Chính là biểu thúc và các bác ấy..."
"Những người đó mối quan hệ với mẹ không tính là thân thiết lắm, bà cũng biết mà, nên bao năm nay chúng ta cũng không có qua lại gì với những người Thôi gia đó. Nhưng thực ra, mẹ và họ còn có những người tộc nhân thân thiết hơn, mẹ bao gồm cả biểu thúc và các bác đó, hầu như toàn bộ đều bị gia tộc ruồng bỏ."
Thôi minh đốc vẫn quyết định nói cho bà nghe một chút.
Bà Thôi rót cho ông một cốc nước, đưa cho ông, lúc này mới tiếp tục hỏi: "Trước đây cũng chưa từng nghe ông nhắc tới, sao đột nhiên lại nói đến chuyện này?"
Trước đây chính ông cũng phải biết mới được chứ.
Ông chỉ biết nhà mẹ ông từng bị gia tộc vứt bỏ, lúc khó khăn những người đó cũng không giúp đỡ, nhưng ông vẫn luôn cho rằng những người đó trong thời loạn lạc trước kia cũng tự lo chưa xong, trong lòng tuy có bất bình nhưng lại cảm thấy còn có thể lý giải.
Bây giờ đột nhiên biết đó là Hoa gia, ông liền cảm thấy không thể lý giải được.
Đã là thế gia lớn như vậy, sao lại có thể vứt bỏ tộc nhân của mình?
Thằng út nói lúc đó có lẽ cũng xảy ra chút vấn đề, nhưng cuối cùng những người đó cũng không tìm kiếm. Cho đến khi một nhánh tìm đến thằng út.
Thế nhưng tìm cậu quay về, cũng không cho cậu sự che chở gì, nếu không thằng ba khi nhắc đến việc sống ở Hoa gia với thân phận Hoa Nhược Thanh đã không lộ rõ vẻ tang thương trong mắt như vậy.
Hoa gia, rốt cuộc muốn làm gì?
"Hoa gia có người tìm đến kinh thành rồi." Thôi minh đốc nói, "Thằng út mấy năm nay, thực ra có qua lại với họ."