Giang Tiêu một lòng lo lắng cho Trần Bảo Tham, Trần Bảo Tham đi Tiểu Nam Thành vẫn chưa về, khiến cô luôn cảm thấy lòng không yên ổn.
Cô vốn định đi Tiểu Nam Thành một chuyến, nhưng giờ bụng ngày một lớn, Mạnh Tích Niên tuyệt đối không cho cô đi, chỉ nói U Lăng Vân đang ở đó, sẽ để anh ta chú ý tình hình của Trần Bảo Tham.
Tin tức bên kia truyền về khá nhanh, nói Trần Bảo Tham và mọi người quả thực ngày nào cũng họp bàn chuyện gì đó, U Lăng Vân cũng tận mắt nhìn thấy Trần Bảo Tham, trông ngoài vẻ hơi mệt mỏi ra thì không có vấn đề gì.
Nhưng Lôi tiên sinh lại vẫn không xuất hiện, hơn nữa bác sĩ Lila nghe nói cũng đang tịnh dưỡng, chưa từng gặp qua.
Biết Trần Bảo Tham không ở cạnh Lôi tiên sinh, Giang Tiêu cũng yên tâm hơn một chút.
Cô chuẩn bị một ít "Nắp Xanh", nhờ Mạnh Tích Niên phái người đưa vào Tiểu Nam Thành cho U Lăng Vân, để lại hai ống cho U Lăng Vân, số còn lại nhờ anh ta tìm cách lén đưa cho Trần Bảo Tham.
Qua vài ngày, tin tức truyền tới, nói thuốc đã được đích thân đưa tới tay Trần Bảo Tham.
Giang Tiêu rất nhanh lại nhập học, lần này cô tới Mỹ viện, bụng đã không giấu nổi nữa, bạn học trong lớp nhìn thấy cái bụng to như quả bóng của cô lại ngạc nhiên một lúc lâu. Nhưng họ đều đã biết Giang Tiêu kết hôn từ sớm, có chuẩn bị tâm lý, đối với việc trong lớp có thêm một bà bầu thì tiếp nhận khá nhanh, hơn nữa mọi người đều rất chăm sóc cô.
Thời gian này Mạnh Tích Niên cũng đang dưỡng sức ở nhà, hai người mới có được khoảng thời gian sớm tối bên nhau như vậy.
Tuy anh ở nhà, nhưng vẫn mỗi tuần có hai ngày tới trấn An Bố huấn luyện, hơn nữa còn phải quản lý chuyện ở Tây Đô.
Hà Chiến vẫn luôn không xuất hiện.
Thôi minh đốc cũng vẫn ghi tâm chuyện này.
Thuốc bên phía Lam Bảo Uyển cũng uống hết rồi, lại đến thời gian phải đưa thuốc cho bà ta lần nữa.
Đinh Hải Cảnh, La Vĩnh Sinh và Quan Thiết Trụ, ba người được nghỉ trọn vẹn một tháng rưỡi, tự mình không ngồi yên được nữa, cũng nhờ Giang Tiêu gọi, cả ba người lần lượt chủ động quay trở về Kinh Thành.
Giang Tiêu đang suy nghĩ chuyện đưa thuốc cho Lam Bảo Uyển, thì Đinh Hải Cảnh chủ động đứng ra.
"Để tôi đi đưa đi. Chẳng phải tình hình Tây Đô chưa rõ ràng sao? Tôi vừa hay nhân cơ hội này qua đó giúp tra xét một chút."
Giang Tiêu cũng thấy vẫn nên có người của mình qua đó dò xét thì mới yên tâm hơn.
"Anh đi một mình sợ không có người giúp đỡ, vậy đi, anh dẫn lão Quan cùng đi, hai người có gì còn chiếu ứng cho nhau."
"Chúng tôi đi chuyến này có lẽ ít nhất cũng phải nửa tháng, chúng tôi sẽ đi tàu hỏa." Đinh Hải Cảnh nói.
"Được, tới đó nếu cần dùng xe, các anh tìm Lam Bảo Uyển, hiện tại bà ấy đã có khả năng kiếm cho các anh một chiếc xe rồi." Giang Tiêu cũng không từ chối.
Cô ở đây cũng vẫn cần dùng xe.
Tuy nhiên, khi Giang Tiêu gọi điện cho Lam Bảo Uyển, nói muốn để Đinh Hải Cảnh đưa thuốc qua đó, Lam Bảo Uyển lại đưa ra một yêu cầu.
"Có thể đưa cả Hà Như về được không?"
"Hả? Bây giờ đưa cô ấy về? Bà chắc chứ?"
"Bây giờ tôi cần con bé, đã đến lúc để thân thế của nó được vạch trần rồi."
"Bà chắc rằng nó qua đó lúc này, thân thế bị lộ ra, bà có thể đảm bảo an toàn cho nó?" Chương gia sẽ không muốn trừ khử Hà Như chứ?
Chương gia chắc chắn không ngờ tới vợ mình lại có một đứa con gái ở bên ngoài, hơn nữa Lam Bảo Uyển muốn để Hà Như quay về, rõ ràng chính là muốn để Hà Như tranh giành gia sản với con cháu.
Lam gia hiện giờ đoán chừng sắp loạn thành một đoàn, lúc này để Hà Như quay về, có phải là quyết định tốt hay không, Giang Tiêu cũng không chắc.
"Không phải còn có con rể tôi sao?" Lam Bảo Uyển nói: "Cô có thể cho tôi trực tiếp gọi một cuộc điện thoại cho Trịnh Tư Viễn, tôi sẽ tự mình thuyết phục cậu ta."
Bà ta có vẻ rất tự tin.