Phải, là vì dị bảo của cô ấy.
Bởi vì cô ấy có thể chữa bệnh, có thuốc cực tốt, có họa thuốc.
Giang Tiêu cũng nghĩ như vậy.
“Dù sao thì, hiệu quả những bức họa thuốc trước kia con vẽ cũng quá mức kinh ngạc rồi.” Cô hạ giọng nói: “Còn nữa, bệnh của ba, bệnh của bà ngoại, vốn dĩ bệnh viện đều đã bó tay, thuốc của con đã chữa khỏi cho họ, thật sự mà nói thì đúng là rất khó tin, không phải sao?”
Mạnh Tích Niên lắc đầu, “Em có biết vị đại phu Lila đó, còn cả đại phu Trần Bảo Tham mà em quen thuộc nhất, bọn họ trước kia từng có chiến tích gì không?”
Giang Tiêu không biết.
“Đại phu Lila sở dĩ tới kinh thành, ngay từ đầu là vì có người không quản ngàn dặm xa xôi, đón ông ấy tới. Đại phu Lila là người của Hách Sơn Minh, Hách Sơn Minh cách kinh thành bao xa em cũng biết, nhưng chuyện năm đó đại phu Lila trong một đêm chữa khỏi bệnh điên cho cả một bộ lạc, vẫn truyền tới tận kinh thành.”
Bệnh điên của cả một bộ lạc?
Những chuyện này Giang Tiêu thật sự không biết.
“Những chuyện này anh cũng nghe giáo sư Văn và những người khác trò chuyện trong phòng thí nghiệm mới biết.” Mạnh Tích Niên tựa đầu vào đầu cô, cũng hạ thấp giọng nói với cô: “Nghe nói người của bộ lạc đó đều mắc một căn bệnh, ban ngày vẫn khỏe mạnh, không khác gì người bình thường, nhưng tới tối là phát điên, phá hoại khắp nơi. Đã tìm không ít đại phu và chuyên gia học giả tới xem đều bó tay không cách nào, sau đó đại phu Lila tới xem, chỉ một bát thuốc, liền chữa khỏi cho cả bộ lạc.”
Giang Tiêu mở to mắt.
Lợi hại như vậy sao?
“Còn cả Trần đại phu nữa.” Mạnh Tích Niên liếc nhìn, thấy Thôi minh đốc vẫn đang nói chuyện điện thoại nhỏ giọng, liền tiếp tục nói nhỏ với Giang Tiêu: “Trần đại phu năm đó có một chuyện cực kỳ chấn động, lúc anh còn nhỏ. Có một người phụ nữ đêm tân hôn gặp chuyện, đã chết, nhà chồng đã chôn cất người rồi, anh cả nhà mẹ đẻ không tin em gái mình cứ thế mà đi, nhất quyết đòi người đào mộ lên, đưa người ra ngoài.”
Giang Tiêu tiếp tục mở to mắt lắng nghe.
“Người được đưa ra quả nhiên không còn hơi thở, lúc đó suýt chút nữa đã làm ầm ĩ lên, có người mời Trần đại phu tới xem, Trần đại phu chỉ cần một viên thuốc, liền khiến người phụ nữ đó ho một tiếng rồi sống lại. Chỉ là lúc đó hai nhà tranh chấp quá dữ dội, sau đó ngồi lại giảng hòa, chuyện này đã thống nhất không ai được nhắc lại nữa, nên dần dần mới bị người ta quên mất.”
“Lợi hại như vậy sao?”
Giang Tiêu ngẩn ngơ.
Cô không ngờ Trần Bảo Tham trước kia còn có trải nghiệm huyền thoại như vậy.
Mạnh Tích Niên nói: “Cho nên, em biết tại sao anh lại nói chuyện này với em không? Vì nếu em nói là do họa thuốc của em, thuốc của em đều tốt đến mức đáng kinh ngạc, thì cũng có khả năng. Nhưng xét theo lẽ thường thì sẽ thế nào? Giống như đại phu Lila vậy, có người vì thế mà không quản ngàn dặm xa xôi tìm tới cửa nhờ ông ấy chữa bệnh, giống như Trần đại phu trở thành quốc y thánh thủ, người ta có nghi vấn, có hứng thú đều sẽ đường hoàng tìm tới cửa hỏi han, tìm hiểu.”
“Em đã bao giờ thấy, người ta chưa từng đường hoàng tìm đến nhờ em chữa bệnh, mà lại cứ luôn âm thầm điều tra em đủ kiểu, còn muốn bắt em đi nghiên cứu chưa? Thuốc của em thần kỳ, nhưng vấn đề là thiên hạ không thiếu kỳ nhân dị sự, cũng chưa tới mức đạt đến trình độ khó tin khiến người ta muốn bắt ngay em đi để nghiên cứu đâu.”
Thuốc của Giang Tiêu, là có nguồn gốc.
Lúc trước linh chi và nhân sâm cô có được ở núi Bách Cốt đúng là loại phẩm chất cao hiếm có trên đời, những thứ này đều đã qua mắt Lê Hán Trung rồi.
Hơn nữa,Ký nhiên trên đời này thực ra vẫn còn không ít dược liệu quý, Thôi minh đốc đều có thể phái người đi tìm được, đại phu Lila đều có thể biết những dược liệu đó, thì Giang Tiêu có được chút dược liệu quý thì có gì lạ đâu?