Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 19746 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6043
Không Phải Kẻ Thiện Lương

❊ ❊ ❊

Giang Tiêu rất muốn nói, chắc chắn là nó rồi.

Ở một khu vực thế này, ngoài con Đại Phong của Phòng Ninh Quyết ra, còn có thể là chó nhà ai ở đây được chứ? Chó hoang cũng không thể nào.

Dù sao đây cũng là khu vực tọa lạc của Tư Ninh sơn trang nhà họ Phòng, nếu có chó hoang thì họ đã xử lý từ lâu rồi, sao có thể để nó chạy lung tung ở đây được.

"Cậu nói vị thiếu gia nhà họ Phòng đó á?" Vương Dịch nói: "Vậy nếu đó là chó của cậu ta, chúng ta có nên đi cứu không? Không đúng, ý tớ là, nếu đó không phải chó hoang, thì dù là của nhà ai, chúng ta cũng không thể trơ mắt nhìn nó bị đánh được, người kia không lẽ định bắt con chó đó để ăn thịt chứ?"

Giang Tiêu toát mồ hôi hột.

Nói thật, kẻ dám ăn thịt Đại Phong trên đời này chắc chẳng có mấy ai, trừ khi vết thương trên người nó đã lành hẳn, hơn nữa lông lá cũng mọc lại đầy đủ, nếu không người khác nhìn thấy chắc chắn sẽ không dám ăn.

Thực ra cô cũng muốn xuống cứu Đại Phong.

Dù chủ nhân của nó thế nào, cô cũng không thể trơ mắt nhìn nó bị người ta giết hoặc bắt đi.

Người kia mang lại cho cô cảm giác không phải hạng người thiện lương gì.

"Hay là để em với anh rể xuống mắng tên đó chạy đi." Cận Lỗi nói: "Mọi người đừng xuống xe."

Giang Tiêu vừa định gật đầu, lại thấy có người đi tới.

Lần này có người đang đẩy xe lăn, trên xe lăn ngồi một người khác.

Giang Tiêu vừa thấy người tới, lập tức ngăn Cận Lỗi và Trần Ấn lại, "Đợi đã!"

Người ngồi trên xe lăn kia, chẳng phải là ông cụ Phòng hay sao?

Sao ông ta cũng tới đây?

Chẳng lẽ ông ta phát hiện có người đuổi theo Đại Phong, nên cũng tới để cứu Đại Phong?

Đây coi như là địa bàn của nhà họ Phòng họ, có ông ta xuất hiện chắc sẽ không vấn đề gì nữa.

Như vậy cũng tốt, vừa không cần họ phải ra mặt, Đại Phong cũng sẽ không sao.

"Ông cụ Phòng tới rồi, người đó chắc sẽ chạy..." mất thôi.

Lời của Giang Tiêu còn chưa nói xong, đã nhìn thấy gã đàn ông đó quay người đón lấy ông cụ Phòng!

Cô ngẩn ra.

Gã đàn ông đó cúi người nói gì đó với ông cụ Phòng, sau đó còn chỉ vào vị trí Đại Phong đang nằm.

Vì khoảng cách hơi xa, Giang Tiêu cũng không nghe thấy rốt cuộc họ đang nói gì, nhưng tiếp đó cô nhìn thấy gã đàn ông đó rõ ràng đang dẫn đường, người kia đẩy ông cụ Phòng đi về phía Đại Phong.

"Chẳng lẽ họ là một bọn?" Cận Lỗi kinh ngạc hỏi.

Họ đều hơi không hiểu rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.

Họ đã đi tới chỗ Đại Phong.

Gã đàn ông đó cúi người rút ống tiêm từ trên người Đại Phong ra, ném sang một bên, rồi còn đá Đại Phong một cái.

Ông cụ Phòng chỉ ngồi một bên nhìn, rồi nói một câu gì đó.

Sau đó gã đàn ông đó lấy một cái bao tải nhét Đại Phong vào, vác lên vai.

Họ quay trở lại.

Trần Ấn nhìn về phía Giang Tiêu, "Chị dâu, sao tôi lại không hiểu gì hết vậy? Đó là chó của thiếu gia nhà họ Phòng đúng không?"

"Đúng."

Giang Tiêu khẳng định chắc nịch, cô chắc chắn đó là Đại Phong, là chó của Phòng Ninh Quyết.

Tình cảm của Phòng Ninh Quyết dành cho Đại Phong không giống là giả, nhưng ông cụ Phòng làm vậy rốt cuộc vì lý do gì thì cô thật sự không hiểu nổi.

"Vậy chúng ta có cần đi cứu con chó đó không?" Vương Dịch ngẩn người hỏi.

Trần Ấn lắc đầu, "Họ còn vác con chó về, chắc không phải là muốn đánh chết nó đâu nhỉ? Thật sự muốn đánh chết thì cũng không cần phiền phức như vậy."

Đây đều là đất hoang rồi, ở đây chôn tại chỗ còn đỡ tốn công hơn mang về.

Giang Tiêu cũng thấy họ chắc là không muốn lấy mạng con chó đó.

Họ căn bản không biết đây là chuyện gì, hơn nữa tính tình Phòng Ninh Quyết lại rất quái gở, những lúc như thế này cô không muốn tùy tiện nhúng tay vào chuyện kỳ quái của nhà họ Phòng.

"Trần Ấn nói đúng, chúng ta không cần đi nữa."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:5966
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.