Tính tới tính lui, thời gian Mạnh Tích Niên ở bên cạnh cô quanh năm suốt tháng cũng chỉ tầm ba bốn tháng mà thôi, thời gian còn lại đều dành cho doanh trại và huấn luyện.
Trước đây cô thực sự thấy không vấn đề gì, nhưng bây giờ cô thực sự cần anh.
"Giang Tiêu?"
Đinh Hải Cảnh nhíu mày nhìn cô.
Có chuyện gì vậy?
Vừa rồi mới cảm nhận được nỗi sợ hãi và căng thẳng của cô, mà bây giờ lại cảm thấy nỗi buồn và sự hụt hẫng?
Cảm xúc nhất thời xuống dốc.
Cô rất ít khi xuất hiện trạng thái xuống dốc như vậy.
Chẳng lẽ mang thai rồi người ta lại trở nên đa sầu đa cảm thế sao?
Nhưng lúc thế này thì phải làm sao? Anh hoàn toàn không có kinh nghiệm!
"Không sao." Giang Tiêu lắc đầu.
Đinh Hải Cảnh cảm thấy hơi lúng túng.
Giang Tiêu đã sốc lại tinh thần, nói với anh: "Tôi định đưa thầy và sư mẫu sang Y Quốc. Bây giờ ông ấy ở lại đây có chút nguy hiểm, nhưng nếu để họ tự ra nước ngoài thì chắc chắn không được. Tôi muốn phái hai đến bốn người đi cùng họ, anh thấy để ai đi là tốt nhất?"
Bên cạnh cô cũng không có nhiều người như vậy.
Cũng có người, nhưng Thái Phi đã có vợ, có thể cũng không yên tâm về Chu Bối và Chu Tiểu Viên, bắt vợ chồng họ chia lìa cô cảm thấy hơi ngại.
Lão Lý và Lão Hà phải lo liệu trà quán và xưởng thủ công, hiện tại cửa hàng chi nhánh ở D Châu do Lưu Tố Mai và Chu Thuận mở còn cần cung cấp hàng hóa, nếu Trình Thu Liên cũng rời đi thì họ không thể đi được nữa.
Còn lại ba người bên cạnh cô.
Đinh Hải Cảnh, Quan Thiết Trụ, La Vĩnh Sinh.
Cô vừa nghĩ tới ba người họ, Đinh Hải Cảnh đã nói: "Nếu Lưu thầy ở lại đây sẽ gặp nguy hiểm, điều đó chứng tỏ bên cạnh cô cũng không bình yên, cho nên ba người chúng tôi ít nhất phải ở lại hai người. Tôi không đi Y Quốc, cô không cần cân nhắc đến tôi."
Giang Tiêu: "......"
Anh ấy thế mà tự loại mình ra trước rồi?
Vốn dĩ cô thực sự muốn phái Đinh Hải Cảnh đi, cô dựa dẫm vào năng lực của Đinh Hải Cảnh nhất, nếu có anh đi cùng Lưu Quốc Anh và Trình Thu Liên, cô sẽ an tâm hơn nhiều.
Nhưng bây giờ xem ra Đinh Hải Cảnh không đồng ý.
"Lão La vẫn còn hơi bay bổng, Lão Quan tương đối trầm ổn hơn một chút lại còn chu đáo hơn, tôi đề nghị có thể phái anh ấy đi," Đinh Hải Cảnh sau khi tự loại mình ra thì lại phân tích giúp cô, "Đã là đi Y Quốc, chỉ có một người đi cùng thì không tiện, tôi thấy chi bằng để Thái Phi và Chu Bối cùng đi. Chu Bối có thể giúp nấu cơm, cũng có thể chăm sóc sinh hoạt cho họ, cũng không cần phải tách khỏi Thái Phi. Chu Tiểu Viên bây giờ đã quen với Kinh thành, ở trường cũng có bạn học, nơi ở cũng có hàng xóm, để con bé ở nội trú một thời gian, lúc nào rảnh chúng ta đi thăm nó là được, chuyện này không thành vấn đề."
Nghe anh phân tích như vậy, Giang Tiêu cũng thấy có lý.
"Chủ yếu là Thái Phi cũng coi như đã theo Lưu thầy một thời gian rồi, họ quen thuộc với nhau hơn, như vậy ở Y Quốc Lưu thầy có lẽ cũng sẽ thoải mái hơn."
"Anh nói đúng."
Đinh Hải Cảnh lại nói: "Nếu cô cảm thấy nhân lực vẫn không đủ, sao không mượn hai người từ chỗ Lục thiếu? Tôn Hán cũng đào tạo ra không ít người, đều là những người đáng tin cậy, hơn nữa thân thủ cũng rất tốt, đi theo Lục thiếu còn được mở mang tầm mắt, ra nước ngoài có lẽ cũng có thể ứng phó với đủ loại tình huống."
Mắt Giang Tiêu sáng lên.
Trước đó cô thực sự hoàn toàn không nghĩ tới chuyện đi mượn người từ chỗ cha.
Bây giờ nghe Đinh Hải Cảnh nói vậy cô mới vỡ lẽ.
Trong mắt Đinh Hải Cảnh hiện lên ý cười.
Ngốc nghếch thế à?
Chỉ biết nói mỗi câu này thôi sao?
Điều này làm anh có cảm giác cô rất nghe lời và ngoan ngoãn.
Nhưng anh biết rõ cô tuyệt đối không phải là kiểu tính cách này.