Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 20105 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6156
Điểm Mấu Chốt

❊ ❊ ❊

Mạnh Tích Niên nắm lấy tay cô, trong lòng giờ phút này thực sự vô cùng hối hận.

“Những việc này vốn dĩ nên là do anh làm, chứ không phải do Lão Đinh và những người khác làm. Tiểu Tiểu, xin lỗi em, em có thể tha thứ cho anh không?”

Giang Tiêu mím môi.

Cô không nói gì.

Mạnh Tích Niên cảm thấy có phải mình nói chưa đủ chân thành, hay là cô thật sự đang giận anh, thậm chí là loại giận dỗi không thể dỗ dành được, trong lòng anh vẫn rất hoang mang.

“Tiểu Tiểu, sau này anh nhất định sẽ không bao giờ lơ là em như vậy nữa. Lần này vốn dĩ anh cũng nên bàn bạc kỹ lưỡng với em, không, anh đáng lẽ phải nghĩ đến em trước, rồi giao nhiệm vụ này cho người khác. Là anh sai rồi, anh không đúng.”

Anh cúi người ghé sát lại gần, nhẹ nhàng hôn lên bụng cô, nói: “Anh cũng xin lỗi con.”

“Lão Đinh xảy ra chuyện rồi.”

Thân hình Mạnh Tích Niên khựng lại, chậm rãi ngẩng đầu nhìn cô.

Anh đã nói nhiều như vậy, vạn lần không ngờ câu đầu tiên Giang Tiêu mở lời lại là câu này. Nhưng sau khi kịp phản ứng lại lời cô nói là gì, anh lại kinh ngạc, lập tức ngồi thẳng dậy.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Anh hỏi.

Sau khi Giang Tiêu nói ra câu này, vốn dĩ cô đã có chút hối hận.

Bây giờ nói với anh chuyện này thì có ích gì chứ?

Tuy bây giờ anh đã trở về, nhưng lại sắp phải quay lại Hách Sơn Minh, căn bản không thể lộ diện, không thể xuất hiện. Nói với anh rồi anh cũng đâu giúp được gì, ngược lại chỉ khiến anh thêm lo lắng mà thôi.

Dù Giang Tiêu đang giận anh, nhưng vào lúc này vẫn giữ thói quen suy nghĩ cho anh.

Ngộ nhỡ anh quá lo lắng, nhiệm vụ xảy ra sơ suất thì phải làm sao?

Mạnh Tích Niên vừa thấy cô do dự là biết ngay cô hẳn là đã hối hận vì nói cho anh biết chuyện này.

Anh lập tức nói: “Đã xảy ra chuyện gì, em nói cho anh nghe đi. Tuy anh không thể ở lại giúp đỡ, nhưng chắc là có thể suy nghĩ xem ai có khả năng giúp được, có thể bắt đầu từ phương diện nào, Tiểu Tiểu?”

Nghe anh nói vậy, Giang Tiêu mới thuật lại những chuyện đã xảy ra.

Mạnh Tích Niên nghe xong, lập tức bắt lấy điểm mấu chốt nhất, cũng là điểm khiến anh lo lắng nhất: “Ban đầu em tới khu trại An Bố Trấn là vì sao? Muốn tìm Lão Dương hỏi chuyện gì?”

Giang Tiêu: “.......”

Cô không ngờ đã nói nhiều như vậy, xảy ra nhiều chuyện như thế, mà điểm đầu tiên anh nghĩ tới lại là chuyện này.

Mạnh Tích Niên vẫn cứ là Mạnh Tích Niên đó thôi.

“Tiểu Tiểu?”

“Em muốn đi hỏi xem có tin tức gì mà U Lăng Vân gửi từ Tiểu Nam Thành ra không.” Giang Tiêu vẫn thành thật nói ra.

Mạnh Tích Niên kinh ngạc: “Em nghe ngóng chuyện Tiểu Nam Thành làm gì?”

Tiểu Nam Thành!

Điều này khiến anh lập tức cảnh giác.

Cô bây giờ không thể tùy tiện dính líu đến Tiểu Nam Thành được.

“Em muốn đón Trần gia gia về kinh, hoặc là để ông đi cùng em tới D Châu.”

Mạnh Tích Niên cảm thấy Giang Tiêu cứ như đang ném từng quả bom, muốn nổ tung tâm trí anh.

“Tại sao phải đón Trần đại phu về? Em lo lắng cho ông ấy?”

Không đúng, điều anh muốn hỏi hơn là: “Em muốn đi D Châu?”

Cô vẫn chưa hề từ bỏ ý định này sao?

Nhất định phải đến D Châu để sinh con ư?

“Em không chỉ lo lắng cho sự an toàn của Trần gia gia, em còn lo lắng cho chính bản thân mình nữa. Nếu lúc sinh con thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, có Trần gia gia ở đó em sẽ cảm thấy yên tâm hơn một chút.”

Mạnh Tích Niên lại một lần nữa cảm thấy tim mình thắt lại.

Giang Tiêu vẫn luôn lo lắng việc sinh nở sẽ gặp nguy hiểm, nhưng anh lại chưa bao giờ nghĩ đến điểm này.

Cô bây giờ cần sự an tâm từ Trần Bảo Tham chứ không phải từ anh, điều này cho thấy cô thật sự rất sợ gặp nguy hiểm.

Nếu lúc sinh nở thật sự cần phải phẫu thuật......

[Dịch từ bản hv] ChuongId:6084
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.