Đinh Hải Cảnh hiểu rõ, gật đầu một cái.
“Hiểu rồi, đa tạ.”
Ngụy Diệc Hi đi tới cửa, nghĩ tới điều gì đó, lại quay đầu hỏi một câu: “Mạnh Tích Niên đã lâu không về rồi sao?”
“Ừm, đi làm nhiệm vụ rồi.”
Hèn chi.
Lúc Tiểu Chu sắp rời đi còn hạ giọng hỏi Giang Tiêu, có cần đi tìm Thôi minh đốc trước không, kể chuyện này với ông ấy, nhờ Thôi gia giúp đỡ.
Nếu Mạnh Tích Niên có ở đây, Giang Tiêu hẳn là sẽ trực tiếp đi tìm Mạnh Tích Niên trước rồi.
Tình huống của cô bây giờ, Mạnh Tích Niên sẽ để cô ở yên trong nhà, có chuyện gì cứ giao hết cho anh là được.
Tiểu Chu hỏi Giang Tiêu câu đó, rõ ràng là Mạnh Tích Niên không ở kinh thành.
Ngụy Diệc Hi khẽ thở dài một tiếng.
Cậu có thể thấu hiểu cho Mạnh Tích Niên.
Dù sao đi làm nhiệm vụ cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Nhưng là người nhà thì quả thật cũng hơi vất vả.
Người như Giang Tiêu cũng có không ít chuyện, tuy ăn mặc không phải lo nghĩ, nhưng những chuyện gặp phải đều không hề đơn giản để giải quyết.
Giang Tiêu vốn không muốn đi nói chuyện này với Thôi minh đốc, nhưng ngẫm lại, lại cảm thấy khả năng cao là sớm muộn gì ông ấy cũng sẽ biết, chuyện của Ám Tinh các đại lão bọn họ hẳn là nên nắm rõ mới phải, chi bằng cô đi nhắc trước với ông ấy, thế là trên đường đi cô liền chuyển hướng tới Thôi gia.
Thôi minh đốc vẫn chưa về nhà.
Đã là khoảng mười giờ tối rồi.
Thôi Chân Quý dạo này cũng rất ít khi ở nhà, Bà Thôi nói dạo này nó chạy ngược chạy xuôi, ngay cả một cuộc điện thoại hay một lá thư cũng không viết về.
Còn Thôi Chân Ngôn thì đã được điều tới Khắc Giang Thành.
Thôi gia vốn rất náo nhiệt, thế mà đột nhiên lại trở nên quạnh quẽ.
Hiện tại chỉ có vợ chồng Thôi Chân Chí thỉnh thoảng sẽ qua ăn cơm cùng Bà Thôi.
Trước kia Bà Thôi không nghe nổi tiếng ồn ào, bây giờ tâm bệnh đã khỏi, trong nhà ngược lại lại yên tĩnh.
Giang Tiêu tới, bà rất vui.
Lúc này vợ của Thôi Chân Chí là Trương Hồng Miêu vẫn còn ở đó, hôm nay cô ấy mang vải vóc tới để bàn bạc với Bà Thôi xem nên dùng loại vải nào để làm ít quần áo nhỏ cho con của Giang Tiêu.
Cho nên Giang Tiêu tới thật đúng lúc.
“Tiểu Tiểu mau lại đây, bà và nhị cữu mẫu của con đã chọn được rất nhiều vải, đang định làm quần áo cho mấy đứa nhỏ đây, con xem thử có thích không.”
Nghe thấy lời của Bà Thôi, Giang Tiêu ngẩn người một chút, sau đó mới sực nhớ ra, hình như cô thực sự vẫn chưa nghĩ tới những vấn đề này, vẫn chưa chuẩn bị quần áo nhỏ, giày tất nhỏ và chăn nhỏ gì cho mấy đứa bé.
Thời gian qua cô đang làm cái gì thế không biết.
Bây giờ vốn dĩ đã nên chuẩn bị rồi.
“Ngoài quần áo ra, còn có vài loại vải có thể làm vài chiếc chăn ủ nhỏ, còn có thể làm khăn quàng cổ nhỏ, gối chúng ta cũng tự khâu,” Trương Hồng Miêu cười đầy ấm áp, “Bà nghĩ những việc thủ công này con chắc là không làm được, bà và mẹ ở nhà cũng không có nhiều việc, nên cứ nghĩ giúp con chuẩn bị mấy thứ này trước.”
Giang Tiêu trước kia không thân thiết với Trương Hồng Miêu, nói đúng ra, cô không thân thiết với vợ chồng Thôi Chân Chí, nhưng vào khoảnh khắc này, cô cảm nhận được tình thân.
Cũng cảm nhận được cách thể hiện nội liễm của Trương Hồng Miêu.
Nếu cô không tới đây thì có lẽ còn không biết, Trương Hồng Miêu đã âm thầm chuẩn bị những việc này cho cô rồi.
“Cảm ơn bà ngoại, cảm ơn nhị cữu mẫu.”
Giang Tiêu vốn định hỏi ngay tung tích của Thôi minh đốc, nhưng lúc này cũng nuốt lời vào trong, trước tiên cùng các bà chọn lựa mấy tấm vải kia.
Loại vải Trương Hồng Miêu chọn đều là vải cotton mềm mại, màu sắc cũng đều là những tông màu thanh nhã.
“Bà nghĩ, chúng ta cũng không biết là bé trai hay bé gái, chi bằng chọn vài màu sắc thanh tao một chút, làm ra thì bé trai hay bé gái đều dùng được,” Trương Hồng Miêu giải thích: “Tuy nhiên ở đây còn có một tấm vải màu hồng, làm vài bộ kiểu bé gái nữa.”