Chuyện của Chu Thắng Lợi trong mấy ngày tiếp theo quả thực lan truyền rất ầm ĩ.
Hơn nữa còn có người bắt đầu lôi chuyện của hắn ta dính líu vào dự án ở đặc huấn tràng, muốn bôi nhọ dự án này.
Nếu có thể khiến dự án này mang tiếng xấu, thì Thôi minh đốc và Giang Lục thiếu với tư cách là người đầu tư cũng sẽ bị hắt nước bẩn lên người.
Giang Tiêu nghe xong những tin tức này thì tức giận không chịu nổi.
Rõ ràng cha cô là có ý tốt, rõ ràng là đang cống hiến cho liên minh, rõ ràng phải bỏ ra một số tiền lớn như vậy, kết quả ngược lại còn phải chuốc lấy mấy kẻ tiểu nhân ám toán hại ông.
Khoảng thời gian này cô cũng không thể rời khỏi kinh thành, bởi vì Trịnh Minh Sinh cũng đã tìm tới cô.
Ngày Trịnh Minh Sinh tới đúng là cuối tuần không cần đi học, Giang Tiêu đang ở nhà vẽ tranh.
Trịnh Minh Sinh dẫn người tới, hơn nữa còn dẫn theo không ít người, tổng cộng sáu người. Sau khi gõ cửa, ngay trước mặt La Vĩnh Sinh, hắn ta chỉ huy thủ hạ: "Các người khống chế xung quanh đi, đừng để người chạy thoát. Tiểu Vương, Tiểu Diệp, hai người theo tôi vào."
Giọng điệu này, tư thế này, chẳng khác nào tới để bắt người.
Sắc mặt La Vĩnh Sinh trầm xuống.
"Các hạ là vị nào? Tìm ai?"
Trịnh Minh Sinh lười biếng nhướng mắt nhìn La Vĩnh Sinh: "Trịnh Minh Sinh của cục trị an Tây Thành, tìm chủ nhân nhà các người, tránh ra đi."
Thủ hạ của hắn lập tức tiến lên, vươn tay đẩy La Vĩnh Sinh ra, sau đó mời Trịnh Minh Sinh vào cửa.
"Các người như vậy cũng quá mức vô lễ rồi!" La Vĩnh Sinh nổi giận, "Nếu làm Giang tiểu thư hoảng sợ..."
"Ngươi đây là muốn uy hiếp ta?" Trịnh Minh Sinh bước vào cửa, liếc nhìn bàn tay La Vĩnh Sinh đang giơ ra định cản mình, giọng điệu cũng đầy lười biếng: "Khi ta làm việc mà gặp cản trở, bình thường sẽ không khách khí đâu, cẩn thận cái móng vuốt của ngươi, tránh để ta chặt đứt luôn."
An Đại tỷ đang nhặt rau ở cửa bếp thấy tình hình không ổn, vội vàng đi gọi Tiểu Chu và Tiểu Trình đang nghỉ ngơi.
Vốn dĩ nghĩ ở nhà không có việc gì, nên Tiểu Chu và Tiểu Trình trực đêm qua đã đi nghỉ trước, nhưng bây giờ có người tìm tới tận cửa, xem chừng lại là kẻ không có ý tốt, An Đại tỷ bèn vội vàng đi gọi họ.
Tiểu Chu, Tiểu Trình vừa nghe thấy, lập tức bật dậy từ trên giường, mở cửa bước ra.
Trong sân, Trịnh Minh Sinh đang đánh giá khu vườn, tư thế hệt như lãnh đạo đi thị sát, giọng điệu vô cùng chua chát: "Giang Tiêu ở một mình trong căn nhà lớn thế này, đúng là xa xỉ thật. Căn nhà này mua tốn không ít tiền nhỉ? Mạnh thiếu minh quan một năm kiếm được bao nhiêu? Mua nổi căn nhà như này sao? Chẳng lẽ hắn còn có khoản thu nhập nào không thể cho ai thấy à?"
Tiểu Chu nghe thấy lời này liền trầm giọng nói: "Lời này, Trịnh tổ trưởng chịu trách nhiệm được không?"
Nghe thấy có người vừa mở miệng đã gọi "Trịnh tổ trưởng", Trịnh Minh Sinh biết người tới nhận ra mình.
Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ cảm thấy Tiểu Chu hơi quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu.
"Sao, suy đoán hợp lý cũng có vấn đề sao?" Hắn cười lạnh một tiếng.
Đây là muốn đội mũ cao cho Mạnh Tích Niên đấy.
Cái gì gọi là hắn có thu nhập không thể cho ai thấy?
Nếu có người tin là thật rồi tới tra Mạnh Tích Niên, dù cuối cùng không tra ra được gì, thì danh tiếng của anh cũng sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều.
"Trịnh tổ trưởng thấy suy đoán này hợp lý? Có cần tới trước mặt Thôi minh đốc thảo luận một chút không?" Tiểu Chu cũng cười lạnh.
Nghe thấy anh nhắc tới Thôi minh đốc, Trịnh Minh Sinh mới nhớ ra đã gặp anh ở đâu.
Trước kia Thôi minh đốc từng tới cục trị an Tây Thành của bọn họ, bên cạnh có dẫn theo vài người, Tiểu Chu là một trong số đó.
Trong lòng hắn khẽ chùng xuống.
Ở đây còn có người của Thôi minh đốc sao?