Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 21198 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sao Lại Đến Đây

❊ ❊ ❊

Nhịn lâu như vậy, đêm nay Mạnh Tích Niên không buông tha cho cô.

Giang Tiêu mơ mơ màng màng nên cũng chẳng có cơ hội hỏi thêm gì, chỉ nhớ lúc cuối cùng cô không thể mở nổi mắt ra thì Mạnh Tích Niên vẫn chưa dừng lại.

Thức dậy đi ra ngoài, An Đại tỷ nói với cô rằng Mạnh Tích Niên đã đi từ sớm.

“Vậy anh đã dậy chưa?” Mặt Giang Tiêu hơi nóng lên.

Cô luôn cảm thấy mình dậy muộn nên có chút chột dạ.

“Thành thiếu vừa ra ngoài, anh ấy bảo tôi nói với cô rằng trưa nay anh ấy chắc không về ăn cơm.”

Không về ăn cơm?

Vậy anh ấy có thể đi đâu được chứ?

Giang Tiêu hơi ngạc nhiên.

Hôm nay cô không cần đi học.

Trời nắng đẹp, sau khi ăn sáng xong, Dung tỷ và Chu Bối bế ba đứa trẻ ra sân phơi nắng, Giang Tiêu đùa giỡn với chúng một lát thì cửa lại vang lên tiếng gõ.

“Giờ này là ai tới nhỉ?”

Cô tự mình ra mở cửa, lúc nhìn thấy người bên ngoài, suýt chút nữa cô không nhịn được mà muốn đóng sầm cửa lại ngay lập tức.

“Ơ, Giang tiểu thư thấy tôi có vẻ không hoan nghênh lắm nhỉ?” Người ngoài cửa tỏ vẻ kinh ngạc, dường như cảm thấy rất bất ngờ trước phản ứng của Giang Tiêu, “Tôi cứ nghĩ lâu ngày không gặp, cô thấy tôi chắc phải ngạc nhiên mừng rỡ mới đúng chứ.”

Mừng rỡ cái đầu nhà anh.

“Phòng thiếu gia có việc gì sao?”

Phòng Ninh Quyết.

Không gặp người này, Giang Tiêu suýt chút nữa đã quên bẵng đi rồi. Giờ vừa nhìn thấy hắn, cô liền nhớ tới chuyện mình từng làm nhiều thức ăn cho chó cho hắn.

Cô còn tưởng mình đã không còn bất kỳ dính dáng gì với người này nữa rồi chứ.

“Tất nhiên là có rồi,” Phòng Ninh Quyết giơ ba cái hộp trong tay lên, “Tôi là cố ý tới tặng quà mà.”

“Quà gì?”

“Quà cho mấy đứa nhỏ, với lại tiện thể tôi tới thương lượng với cô một chuyện.”

Phòng Ninh Quyết nói xong liền đưa tay gạt Giang Tiêu ra, định vào nhà.

Giang Tiêu định ngăn lại, Phòng Ninh Quyết mỉm cười nói một câu: “Lát nữa tôi còn muốn tới bái phỏng Trần Bảo Tham đại phu cùng Lưu Quốc Anh lão sư.”

Vừa nghe thấy câu này, Giang Tiêu nghiến răng, không tình nguyện mà để hắn vào cửa.

Sau đó cô lập tức nói với bên trong: “Dung tỷ, các chị bế bọn trẻ vào trong đi.”

Dung tỷ và Chu Bối biết có người tới, vội vàng bế bọn trẻ vào trong nhà.

Phòng Ninh Quyết đến cả mặt một đứa trẻ cũng chưa kịp nhìn thấy.

Hắn xoay người, nhìn Giang Tiêu cười như không cười.

“Sao vậy, con cái nhà các người là cục vàng cục bạc à? Quý giá thế sao? Hay là đang đề phòng tôi? Dù sao tôi cũng là tới tặng quà cho chúng mà.”

Hắn lắc đầu, đi vào trong đình, đặt mấy cái hộp lên bàn, ngồi sang một bên, vắt chéo chân, nhìn Giang Tiêu: “Ngồi đây đi, thời tiết bên ngoài đẹp lắm.”

Tên này đúng là chẳng khách sáo chút nào, cứ như thể đây là nhà hắn vậy.

Giang Tiêu đi tới, ngồi xuống đối diện hắn.

Đinh Hải Cảnh và Quan Thiết Trụ đều đi ra, còn chưa kịp tới gần, Phòng Ninh Quyết đã vẫy vẫy tay với họ, nói: “Hai vị đừng qua đây nhé, tôi có chuyện muốn bàn với Giang Tiêu, người đông tôi dễ căng thẳng lắm, không nói ra lời thì không biết phải ngồi đây bao lâu nữa đâu.”

Vô sỉ hết sức.

Giang Tiêu nhịn xuống ý định muốn đảo mắt, nói với Đinh Hải Cảnh và Quan Thiết Trụ: “Hai anh cứ đi bận việc đi.”

Ở nhà mình, Phòng Ninh Quyết còn có thể làm gì cô được chứ? Nhiều lắm thì cũng chỉ vô lại một chút.

Nhưng cô buộc phải nghe xem rốt cuộc hắn muốn đi tìm Trần Bảo Tham và Lưu Quốc Anh để làm gì.

Thấy Đinh Hải Cảnh và Lưu Quốc Anh xoay người rời đi, Phòng Ninh Quyết nhìn Giang Tiêu bật cười.

“Bên cạnh cô có ba người, đi mất một người rồi? Người kia hình như họ La?”

Giang Tiêu hơi cảnh giác: “Anh hỏi cái này làm gì?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:6427
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.