Một tiếng "bịch" vang lên.
Thân hình Đinh Hải Cảnh lảo đảo rồi ngã quỵ xuống, kéo theo cả chiếc bàn hoa bên cạnh đổ nhào.
Giang Tiêu thực sự không ngờ anh lại đứng không vững như vậy, nên không kịp phản ứng. Đến lúc cô biến sắc lao tới thì đã không kịp đỡ lấy anh rồi.
"Lão Đinh!"
Mạnh Tích Niên vừa vặn trở về.
Anh vừa đi vào sân đã nghe thấy động tĩnh trong phòng khách, liền nhanh như chớp lao vào, vừa hay nhìn thấy Giang Tiêu đang định đỡ Đinh Hải Cảnh dậy.
"Để tôi."
Mạnh Tích Niên biến sắc, xông tới cõng Đinh Hải Cảnh lên.
"Đặt lên ghế sô pha đi."
Giang Tiêu cảm thấy đầu ngón tay mình đang run rẩy.
Điều này hoàn toàn đánh úp khiến cô không kịp trở tay, cô thật sự không ngờ Đinh Hải Cảnh lại ngã xuống như vậy.
Rõ ràng lúc nãy anh vẫn rất ổn.
Mạnh Tích Niên cõng Đinh Hải Cảnh đặt xuống ghế sô pha, lấy gối ôm cho anh tựa vào.
"Không... không sao."
Đinh Hải Cảnh chỉ thấy trước mắt tối sầm, cơn choáng váng qua đi trong nháy mắt, vừa nằm xuống ghế sô pha đã tỉnh lại.
Thế nhưng anh cảm thấy đầu óc vẫn còn choáng váng, cũng chưa có sức lực gì.
Giang Tiêu vội vàng bắt mạch cho anh.
Kết quả chẩn đoán từ không gian không có gì đáng ngại, chỉ là cần bổ sung chút nước đường.
Cảm giác này giống như lúc bị hạ đường huyết, ngồi xổm lâu quá đột nhiên đứng dậy sẽ thấy hơi choáng váng.
Nhưng sao có thể chứ?
Đinh Hải Cảnh làm sao có thể như vậy?
Mạnh Tích Niên đã rót một cốc nước nóng tới cho Đinh Hải Cảnh, "Chuyện gì vậy?"
"Tôi cũng không biết chuyện gì nữa," Giang Tiêu nhíu mày nhìn Đinh Hải Cảnh, "Lão Đinh vừa tiễn Phàn Nhàn ra cửa, quay lại liền hỏi tôi về gia thế của Phàn Nhàn, sau đó đang yên đang lành thì ngã lăn ra như thế này."
Mạnh Tích Niên nhìn về phía Đinh Hải Cảnh.
Đinh Hải Cảnh ngồi dậy, đón lấy cốc nước trong tay anh, uống vài ngụm nước nóng, thần sắc mới dịu lại.
Dường như anh cũng chẳng có gì phải giấu giếm bọn họ.
Thế là anh nói thẳng ra: "Phàn Nhàn vừa nói ở cửa rằng thấy tôi hơi quen mắt, hình như đã từng gặp tôi ở đâu đó rồi. Tôi không có ấn tượng gì, nhưng cảm giác cô ấy nói là thật, nên muốn hỏi thăm gia thế của cô ấy, suy nghĩ kỹ xem bản thân mình có từng tiếp xúc với người nhà họ Phàn hay không."
"Nghĩ tới nghĩ lui rồi ngất đi?" Giang Tiêu tiếp lời.
Đinh Hải Cảnh gật đầu.
Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên nhìn nhau.
Cả hai đều cảm thấy không tài nào hiểu nổi.
"Phàn Nhàn đến làm gì?" Mạnh Tích Niên nghĩ tới việc này.
"Anh nói xem?"
Giang Tiêu hừ lạnh một tiếng, lườm anh: "Cô ta còn hỏi tôi, nếu cô ta thích người trong ảnh thì tôi phải làm sao đây. Anh nói xem tôi nên làm sao?"
Thật sự giống như nuốt phải một con ruồi vậy.
Đối với Mạnh Tích Niên mà nói, cảm giác đúng là như vậy.
Anh vốn không thích bị người ta coi là chấp niệm mà yêu thích như thế.
"Người không liên quan, để ý tới cô ta làm gì?"
Đừng để đến lúc Giang Tiểu Tiểu cãi nhau với anh thật, vì một người lạ mặt như vậy thì thật sự không đáng.
"Sao lại là không liên quan?" Giang Tiêu nói: "Người ta bao nhiêu năm nay ngày nào cũng nhìn ảnh anh mà gửi gắm tâm tư đấy. Anh nói xem bao năm nay trong lòng anh có chút cảm kích nào không? Dù sao cũng có người thích anh đến thế mà."
"Giang Tiểu Tiểu em nói bậy bạ gì đó? Chuyện này anh hoàn toàn không biết gì cả, em đừng có trút giận lên người anh nhé, như vậy không công bằng với anh."
Mạnh Tích Niên tỏ vẻ oan ức.
Đồng thời không nhịn được liếc nhìn Đinh Hải Cảnh.
Vốn dĩ là Lão Đinh ngất một cái, kết quả lại khiến Giang Tiêu trút giận lên đầu anh.
Chuyện này cũng có một phần trách nhiệm của Lão Đinh.
Có yếu ớt quá mức không vậy?
Chỉ vì bị người ta nói hình như từng gặp ở đâu đó mà đã lăn đùng ra ngất sao?