“Ý của anh là, nếu không phải là người quen đáng tin cậy tới bế chúng, thì chúng mới ngoan ngoãn yên lặng như vậy sao?” Thành Thành kinh ngạc hỏi.
“Không phải, thực ra vẫn chưa có người ngoài nào tới bế chúng cả.” Giang Tiêu lắc đầu, nói với Dung tỷ và Chu Bối: “Hai người nghỉ ngơi một chút đi.”
“Được, lát nữa Tiểu Bảo tỉnh lại, tôi sẽ bế con bé ra ngoài cho nó xem cậu nó.”
“Được.”
Thành Thành bế Đại Bảo và Nhị Bảo vào phòng khách.
Hai đứa trẻ này thực sự không khóc chút nào, cứ tò mò nhìn anh, trêu một chút là lại cười toét miệng, trông lại cực kỳ đáng yêu, đoán chừng ngay cả người ngoài nhìn thấy cũng sẽ yêu quý chúng.
Giang Tiêu thấy anh trêu đùa hai đứa trẻ thì mỉm cười, đi đun nước pha trà.
“Lần này tới làm công vụ gì?”
Thành Thành như thể vô tình trả lời một câu: “Anh định nộp đơn vào Tiểu Nam Thành.”
Giọng điệu của anh rất bình thản, ban đầu Giang Tiêu còn tưởng mình nghe nhầm, muốn vào Tiểu Nam Thành theo lý mà nói thì không nên nói một cách bình tĩnh như vậy chứ.
“Anh nói lại lần nữa xem.”
Lúc này Thành Thành mới dời ánh mắt từ khuôn mặt đứa trẻ sang mặt cô, anh cười toét miệng.
“Sao lại căng thẳng thế? Anh muốn nộp đơn vào Tiểu Nam Thành, nhưng phía D Châu không duyệt đơn này, nên anh tranh thủ cơ hội tới Kinh Thành họp, chuẩn bị nộp đơn trực tiếp lên trụ sở Liên minh. Anh đoán báo cáo xin duyệt cuối cùng sẽ rơi vào tay Thôi minh đốc.”
“Anh điên rồi à?”
Giang Tiêu đứng bật dậy, giọng cũng cao lên một chút.
“Anh không điên.”
“Tiểu Nam Thành, anh có biết đó là nơi nào không?”
“Anh biết.” Thành Thành thấy cô căng thẳng như vậy, lại không nhịn được cười lên: “Anh muốn nói với em một chuyện, Phàn Lăng đã vào Tiểu Nam Thành.”
Cái gì?
“Anh ta đi Tiểu Nam Thành thì liên quan gì tới việc anh muốn đi? Quan hệ giữa hai người từ bao giờ mà trở nên mật thiết như vậy rồi?” Giang Tiêu cảm thấy khó tin.
Phàn Lăng vào Tiểu Nam Thành, cô còn có thể lý giải được.
“Em nghe nói, nhà họ Phàn ở Tiểu Nam Thành cũng có sản nghiệp mà?”
“Đúng, nhưng trước kia sản nghiệp ở Tiểu Nam Thành đều chỉ có thể do người của Phàn minh đốc tự sắp xếp đi quản lý, Phàn Lăng từ trước tới nay đều không thể tiếp cận.”
“Vậy sao lần này anh ta lại có thể vào được?”
“Đây là chuyện của nhà họ Phàn.”
Giang Tiêu hít sâu một hơi, nói: “Được, đây là chuyện của nhà họ Phàn, nhưng anh cũng biết đó dù sao cũng là nhà họ Phàn, nhà họ Phàn vốn đã có sản nghiệp ở Tiểu Nam Thành, bất kể Phàn Lăng vào đó bằng cách nào, thì chuyện này đều không liên quan tới anh, anh vào đó làm gì?”
“Tiểu Tiểu, còn nhớ Hạ Vũ không?”
“Nhà ông chủ Hạ ấy hả? Bên Khắc Giang Thành ấy?” Giang Tiêu nhìn anh: “Hạ tiểu thư thích anh, nhưng anh đã thích người ta chưa? Sao đột nhiên lại nhắc tới chuyện này?”
Chuyện này rốt cuộc lại có liên quan gì chứ?
“Cha mẹ của Hạ phu nhân chính là người ở Tiểu Nam Thành.” Thành Thành nói: “Nghĩa là ông bà ngoại của Hạ Vũ thực ra chính là người trong Tiểu Nam Thành, hơn nữa họ còn mở một nhà hàng khá có tiếng ở trong Tiểu Nam Thành. Chuyện này, nhà họ Hạ chưa từng tiết lộ với ai.”
Giang Tiêu chấn kinh.
Ông bà ngoại của Hạ Vũ lại là người mở nhà hàng trong Tiểu Nam Thành sao?
“Hạ Vũ nói cho anh biết, Tiểu Nam Thành gần đây có chút loạn, nhưng đây lại là thời cơ để nhân dịp này đứng vững gót chân ở đó.”
Giang Tiêu cố gắng sắp xếp lại thông tin, thông suốt mạch suy nghĩ.
“Nhưng dù là vậy, anh đi cũng không phù hợp, thân phận của anh vừa vào đó sẽ lập tức bị chú ý ngay đúng không? Anh đi sẽ rất nguy hiểm đấy.”
“Ông ngoại của Hạ Vũ đã gửi ra một tin tức, Đới Cương bị lộ rồi.” Thành Thành lại nói thêm một câu như vậy.