Đinh Hải Cảnh quay mặt đi. Uống nước.
Mạnh Tích Niên sắc mặt tối sầm.
"Lão Đinh, đi nghỉ ngơi một lát đi," Giang Tiêu nhìn Đinh Hải Cảnh, hỏi: "Đừng nghĩ nhiều quá, có cần tôi dìu anh không?"
Đinh Hải Cảnh uống vài ngụm hết nước, đặt cốc xuống rồi đứng dậy, nói: "Không cần đâu."
Anh nói xong liền bước ra ngoài.
Anh chẳng hề muốn trở thành miếng nhân kẹp giữa Mạnh Tích Niên và Giang Tiêu chút nào.
Giang Tiêu nhìn anh bước ra ngoài, dời tầm mắt trở lại trên người Mạnh Tích Niên.
"Lúc anh về không gặp Tiểu Nhàn Nhàn nhà anh sao?"
Mạnh Tích Niên mặt đầy vạch đen, thái dương giật liên hồi.
Anh nghiến răng nghiến lợi nhìn Giang Tiêu.
"Giang Tiểu Tiểu, nếu em ngứa da thì cứ nói thẳng, anh có thể giúp em hết ngứa."
Thật là vô lý hết chỗ nói, đây là định rảnh rỗi tìm chuyện cãi nhau sao?
"Hừ."
Giang Tiêu hừ một tiếng.
"Tôi đi xem Tiểu Bảo đây."
Mạnh Tích Niên đứng dậy.
Anh vẫn nên đi xem cô con gái bảo bối của mình trước thì hơn, tránh lát nữa thật sự nhịn không nổi mà đánh mông ai đó.
Đợi anh ra ngoài, Giang Tiêu mới đi đỡ chiếc đôn hoa đang đổ trên mặt đất lên.
Cô đột nhiên nhớ tới giấc mơ mà Đinh Hải Cảnh đã kể với cô trước đó.
Thật ra, liệu đó có phải không phải là giấc mơ?
Mà là ký ức của Đinh Hải Cảnh trước kia?
Nhưng Đinh Hải Cảnh đâu có mất trí nhớ.
Nếu Phàn Nhàn vẫn luôn bị nhốt ở Phàn gia, vậy thì đã gặp Đinh Hải Cảnh khi nào?
Đinh Hải Cảnh từng nói đừng quá tin tưởng anh ta, rốt cuộc là vì sao?
Cô nghĩ tới nghĩ lui thấy đau cả đầu.
Đúng là chuyện gì thế này.
Cô hoàn toàn không hy vọng Đinh Hải Cảnh xảy ra chuyện gì.
Haiz, lắm chuyện thật.
Buổi tối rửa mặt xong chui vào chăn, Giang Tiêu vẫn đang nghĩ về những chuyện này, Mạnh Tích Niên vén chăn chui vào.
"Hôm nay đi nhà khách đón tiếp hả?" Anh hỏi.
"Sao anh biết?"
Giang Tiêu hơi ngạc nhiên.
Rõ ràng cả ngày hôm nay anh không có nhà, cô cũng đâu có viết thư báo cho anh, sao tin tức lại linh thông thế nhỉ?
"Hôm nay anh cũng đến nhà khách đón tiếp, anh thấy em, nhưng em không thấy anh." Mạnh Tích Niên nói.
Giang Tiêu mở to mắt.
"Anh đi làm gì?"
"Theo dõi một người, hắn ta đã đến nhà khách đón tiếp."
"Ủa, gần đây anh cứ bận rộn cái gì vậy..." Giang Tiêu cũng chỉ hỏi vậy thôi, chứ không trông mong Mạnh Tích Niên sẽ nói chi tiết với cô. Cô cũng biết rất nhiều chuyện của anh không tiện nói ra.
Thế nên không đợi Mạnh Tích Niên trả lời, cô đã tự nói tiếp.
"Có một đoàn giao lưu đến, trong đoàn có một cô bé mắc chứng bệnh lạ, dượng nhờ em qua xem giúp."
"Kani Li?" Mạnh Tích Niên lập tức hỏi ngay câu này.
Giang Tiêu thực sự ngạc nhiên.
"Kani Li mà anh cũng biết sao?"
"Ừm," Mạnh Tích Niên hỏi: "Tình hình nghiêm trọng không? Có chữa được không?"
"Chữa thì chữa được..."
Giang Tiêu vốn cũng định nói với anh về chuyện này.
Cho nên khi anh vừa hỏi tới, cô liền kể hết mọi chuyện hôm nay.
Mạnh Tích Niên trầm ngâm một lát, nói: "Vậy thì cứ theo kế hoạch của em, thử cái đơn thuốc mà em và Trần đại phu nghiên cứu xem."
"Thật ra hôm nay em và Trần gia gia có nghiên cứu qua đơn thuốc, thấy nếu thêm một loại thuốc vào thì hiệu quả sẽ tốt hơn, nhưng loại thuốc đó bây giờ khó tìm, em đang nghĩ liệu mình có nên bỏ ra một loại thuốc, rồi trồng ngay tại nhà..."
Như vậy có thể nâng cao dược hiệu của đơn thuốc đó, tăng tỷ lệ thành công khi chữa trị, đồng thời cũng có thể đẩy mạnh đơn thuốc kia của Trần Bảo Tham ra ngoài.
Nhiều lắm cũng chỉ thiếu một vị thuốc.
Sau này nếu có người cần, chỗ cô cũng chỉ tung ra một vị thuốc đó, như vậy cũng sẽ không quá thu hút sự chú ý.
Nếu không cần vị thuốc này của cô, cũng có thể dùng lại đơn thuốc cũ, chỉ là dược hiệu kém hơn một chút.