Giang Tiêu thực sự cảm thấy khá mới mẻ.
Bởi vì trước đây cô toàn tự mình đi tìm việc làm thêm, không ngừng tìm kiếm, hơn nữa ngày trước cô thể hiện không mấy nổi bật nên lúc tốt nghiệp chẳng có đơn vị nào ngỏ ý muốn nhận cô cả. Khi ấy, Đặng Thanh Giang vì muốn cô không ngừng nghỉ vẽ tranh cho ông ta nên cũng hết lời khuyên cô đừng đi làm.
Giờ đây, nhìn vào đống tài liệu về các đơn vị muốn tuyển dụng mình mà hiệu trưởng đưa tới, Giang Tiêu thực sự cảm thấy cảm giác này vô cùng mới lạ.
“Cái này——”
Giang Tiêu nhìn thấy một trong số các đơn vị đó, “Nhà đấu giá mới mở sao?”
“Đúng vậy, nhà đấu giá này đừng xem thường, đãi ngộ các thứ vẫn rất khá đấy.”
Lưu Quốc Anh nhíu mày, cũng ghé lại nhìn hai cái rồi tỏ vẻ chê bai: “Trò là dân vẽ tranh, vào nhà đấu giá làm cái gì?”
“Giang Tiêu có trình độ giám định nhất định đối với cổ vật, danh họa và cả trang sức nữa mà.” Hiệu trưởng lên tiếng.
“Có trình độ giám định nhất định không có nghĩa là có bản lĩnh đó, hồ đồ. Bỏ qua.” Lưu Quốc Anh hừ một tiếng.
Giang Tiêu cười cười, lật trang đó qua. Dù sao thì cô cũng chưa từng nghĩ đến việc đi làm ở nhà đấu giá.
“Phòng tranh?”
“Ừm, phòng tranh này quy mô cũng rất lớn, rất nhiều tranh của các họa sĩ mới đều được gửi đến đó. Họ đang chuẩn bị thử thuê một họa sĩ riêng.”
“Chuyên vẽ tranh cho phòng tranh của họ để bày bán sao? Cũng nghĩ ra được đấy. Bỏ qua.” Lưu Quốc Anh lại sa sầm mặt mày.
Giang Tiêu lại lật trang đó qua.
“Bảo tàng mỹ thuật thành phố?” Lưu Quốc Anh nhìn thấy trang này, đè tay xuống không cho Giang Tiêu lật tiếp, “Cái này nhìn còn được. Ừm, thuyết minh viên? Bảo trò đi thuyết minh từng món một cho người tham quan xem? Ngày này qua tháng nọ như vậy, trò chỉ nhìn chằm chằm vào mấy thứ đồ trong bảo tàng đó thôi, linh khí còn cần nữa không?”
Phì.
Vậy nên, Lưu Quốc Anh đây là tự mình nói, tự mình khen trước, rồi lại tự mình phủ quyết luôn hả?
Thế là, đống tài liệu này xem xong hết lượt, cái nào cũng bị Lưu Quốc Anh chê không ra gì.
Hiệu trưởng cũng dở khóc dở cười.
Thực ra ông thấy trong này có mấy chỗ rất khá, nhưng giờ hoàn toàn bị Lưu Quốc Anh phủ quyết sạch.
“Vậy Giang Tiêu ở lại trường làm giảng viên, thầy thấy thế nào?” Hiệu trưởng lại nhắc đến chuyện này.
Lưu Quốc Anh nhìn Giang Tiêu, “Việc này để con bé tự cân nhắc đi, người lớn cả rồi, tôi cũng không làm gì thay cho nó được.”
Hay thật đấy, vừa rồi là ai đã phủ quyết sạch sành sanh mấy đơn vị muốn tuyển Giang Tiêu vậy? Lúc nãy sao không nói là không làm gì thay cho cô được đi?
Nhưng tất nhiên hiệu trưởng sẽ không nói nhiều, dù sao thì Lưu Quốc Anh nói như vậy nghĩa là vẫn tán thành việc Giang Tiêu ở lại trường làm giảng viên, chuyện này đối với ông mà nói là tốt.
Giang Tiêu chạm phải ánh mắt nhiệt tình của hiệu trưởng, vội nói: “Hiệu trưởng, chuyện này em cũng không thể trả lời thầy ngay được, để em về cân nhắc thêm có được không ạ?”
“Được chứ, cũng đâu có bắt em quyết định ngay, em muốn cân nhắc bao lâu cũng được.”
Hai thầy trò đi ra từ văn phòng hiệu trưởng, thấy Thái Phi đang đợi cách đó không xa, Giang Tiêu liền hỏi: “Thầy, dạo gần đây có ai tìm thầy không?”
“Người nhà họ Lam đã đến tìm tôi rồi.” Vốn dĩ Lưu Quốc Anh cũng định nói chuyện này với Giang Tiêu.
Giang Tiêu giật mình, rồi nhớ ra, “Là người đến tìm Dư Quốc Vĩ để mua tranh sao?”
“Đúng vậy, tên là Lam Bình, cha của người này mấy chục năm trước từng có giao thiệp với tôi. Khi đó lúc tôi đang phục chế bức tranh kia, có chuyện gì cũng đều liên lạc với ông ta. Lúc đó Lam Bình còn là một thiếu niên, bây giờ đã là trung niên rồi.”
“Ông ta tìm thầy làm gì?”