“Đây là em gái tôi.” Mạnh Tích Niên nói. “Huynh đệ xưng hô thế nào?”
“Có thể gặp nhau ở nơi thế này đúng là duyên phận, huynh đệ cứ gọi tôi là Mã tứ ca đi, mấy anh em này của tôi cũng đều gọi tôi như vậy.”
“Tôi họ Mạnh, Mạnh Thiết Trụ. Em gái tôi là Mạnh Dương.”
“Hóa ra là Thiết Trụ huynh đệ, Dương Dương muội tử. Ha ha, có duyên, có duyên.” Mã tứ ca tiện tay ném bao thuốc trên tay cho đàn em phía sau, lại đánh giá Phan Dương Dương một cái.
“Muội tử trông có vẻ đang bệnh nhỉ.”
Vốn dĩ trong lều, nghe giọng điệu bặm trợn và sự hung hãn của hắn, Phan Dương Dương đã tưởng tượng Mã tứ ca này chắc hẳn là một gã đàn ông thô kệch, không ngờ trông hắn lại có nét tuấn tú.
Mã tứ ca kéo chiếc khăn quàng cổ che miệng mũi xuống, lộ ra một khuôn mặt tuy hơi ngăm đen nhưng ngũ quan rất thanh tú, nhìn tuổi tác chắc cũng chưa đến ba mươi, vẫn còn rất trẻ.
Phan Dương Dương lại càng không ngờ mắt hắn lại tinh tường như vậy, chỉ một cái đã nhìn ra cô đang bị bệnh.
Nhưng lúc này trong lòng Phan Dương Dương lại thầm vui mừng, vì cô đột nhiên cảm nhận rất rõ ràng sự che chở của Mạnh Tích Niên dành cho mình.
Bởi vì Mạnh Tích Niên nói cô là em gái anh, còn trực tiếp đặt cho cô cái họ của anh.
Mạnh Dương, nghe cũng khá thuận tai đấy chứ?
Đã đóng vai em gái anh, Phan Dương Dương bèn bước lại gần Mạnh Tích Niên, đưa tay nắm lấy tay áo của anh, “Anh, họ là người thế nào vậy?”
Mạnh Tích Niên cúi đầu nhìn bàn tay cô.
“Vị Mã tứ ca này, tôi cũng chỉ mới quen biết thôi, Mã tứ ca chắc là người bản địa nhỉ?”
Anh vừa nói vừa thuận thế rút tay ra, chỉ chỉ về phía xe, nói với Phan Dương Dương: “Mặt trời lặn rồi, gió lớn lắm, áo khoác của em còn ở trên xe, đi lấy đi.”
“Xem ra Mạnh huynh đệ đối với em gái chăm sóc rất chu đáo đấy.” Mã tứ ca cười ha hả, “Mặt trời sắp lặn rồi, ban đầu chúng tôi cũng định tìm chỗ cắm trại, đã có duyên với hai người, vậy tối nay chúng ta cứ tụ tập ở cùng một chỗ nhé? Chúng tôi săn được chút đồ ăn, lát nữa nhóm lửa nướng lên mọi người cùng ăn. Dương Dương muội tử bị bệnh, lát nữa uống một bát máu là khỏe ngay, thứ này bổ lắm đấy.”
Đám thuộc hạ của hắn đều cười cợt trêu chọc.
“Tứ ca cứ thấy muội tử xinh đẹp là rộng rãi hẳn ra, lúc trước ai nói đống đồ này phải mang về trấn bán cơ mà? Giờ thấy người đẹp lại sẵn lòng đem ra nướng ăn?”
“Đúng đấy, đúng đấy, vậy là chúng ta được thơm lây nhờ cô nương này rồi. Yên tâm đi muội tử, lát nữa giết mấy con này, máu tôi sẽ chừa phần cho cô, hôm nay uống không hết thì mai cô đem xào lên ăn, vẫn ngon như thường. Cơ mà lúc ăn cô phải nghĩ nhiều về điểm tốt của Mã tứ ca chúng tôi đấy nhé.”
“Ha ha ha.”