Giang Tiêu nói không sai, quả nhiên, chưa đầy hai ngày, Đinh Hải Cảnh đã tìm ra đám người tung tin đồn nhảm đó, giao danh sách trực tiếp cho Cục An ninh, đồng thời thông báo cho từng người một rằng sẽ kiện bọn họ tội phỉ báng.
Đám người đó đều là kẻ ức hiếp kẻ thiện, sợ kẻ ác, vừa nghe vậy liền lập tức cầu xin tha thứ, không dám nhắc lại chuyện này nữa. Nhưng Đinh Hải Cảnh đã nổi giận, sao có thể cứ thế nhẹ nhàng bỏ qua cho bọn họ?
Cho nên anh cứ kiên quyết kiện tới cùng, bắt từng người một ra tòa. Trong một thời gian ngắn, không ít người muốn tới tìm Giang Tiêu cầu xin, chỉ là Giang Tiêu đã lên tiếng, cô bây giờ rất ghét việc có người tới nhà làm phiền sự yên tĩnh của mình, cho nên đám người đó cũng không dám mò tới cửa nữa, thế là đủ loại chiêu trò xuất hiện.
Có người cứ liên tục tới Hữu Thanh Vị ăn bánh uống trà, có lúc suýt chút nữa mua sạch đồ ở Hữu Thanh Vị.
Trình Thu Liên ban đầu không hiểu là chuyện gì xảy ra, cho đến khi những vị khách đó mua đồ và uống trà lại cứ tự giới thiệu mình là người nhà này người nhà kia, còn muốn nhờ họ nhắn lời với Giang Tiêu, mong Giang Tiêu giơ cao đánh khẽ, lúc đó họ mới hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Phía Lưu Quốc Anh và hiệu trưởng cũng có không ít người tìm đến cầu xin, bao gồm cả nhà họ Mạnh. Mạnh lão và Mạnh Triều Quân đều nhận được rất nhiều quà cáp của những người muốn đi cửa sau, nhờ họ giúp khuyên bảo Giang Tiêu.
Thế nhưng sau khi họ thử qua mấy con đường này mới phát hiện ra, mình hoàn toàn uổng công vô ích, bởi vì không biết tại sao, những người này căn bản đều đứng về phía Giang Tiêu. Chỉ cần nghe họ từng phỉ báng Giang Tiêu, bản thân họ đã tức giận đến mức muốn bốc hỏa, không lấy chổi đuổi đánh bọn họ ra ngoài đã là may mắn lắm rồi, sao có thể giúp họ tìm Giang Tiêu cầu xin chứ?
Ngay cả Mạnh lão và Mạnh Triều Quân cũng nổi giận, bày tỏ rõ ràng rằng họ tuyệt đối đứng về phía Giang Tiêu, sau này nếu còn có ai dám thêu dệt một câu nói xấu nào về cô, họ tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Trong một thời gian ngắn, kinh thành trở nên ồn ào náo động, sau này còn có người lén lút nói rằng Giang Tiêu không phải dạng dễ đụng vào. Vương Dịch sau khi nghe được mấy lời đó thì cảm thấy nực cười.
"Tiểu Tiểu vốn không trêu chọc gì bọn họ, có người chỉ là đồng nghiệp, ghen tị Tiểu Tiểu mới ngần ấy tuổi đã có danh tiếng và thành tựu như vậy, cho nên mới ác ý hãm hại Tiểu Tiểu. Bây giờ lại quay sang nói Tiểu Tiểu không dễ đụng vào? Dựa vào đâu mà cứ phải tha thứ cho việc làm ác của bọn họ mới là người tốt chứ?"
Cận Lỗi cũng bày tỏ đứng về phía Giang Tiêu. Thời gian gần đây cậu cũng trưởng thành rất nhanh, Viện trưởng Cận vẫn đang nằm viện, rất nhiều việc ở học viện hội họa đều do cậu tiếp quản, công việc sau khi tốt nghiệp cũng thuận thế mà vào Học viện Hội họa Kinh thành.
Cận Lỗi cũng không cảm thấy việc còn trẻ tuổi đã vào một đơn vị như vậy thì không có động lực, cậu cũng có ước mơ của riêng mình, đó là muốn những người trẻ tuổi sau này cũng đều yêu thích hội họa, thậm chí có thể đưa tranh vẽ vào trong nhà của mỗi người biết thưởng thức nghệ thuật, kết hợp nghệ thuật với thương mại và cuộc sống lại với nhau.
"Chị dâu có lẽ không tức giận như mọi người nghĩ đâu, tôi đoán chị ấy sẽ không nghĩ nhiều như vậy, dù sao đám người đó cũng không ảnh hưởng được tâm trạng của chị ấy."
Trần Ấn lại cảm thấy những chuyện này hiện tại đối với Giang Tiêu mà nói đều chẳng tính là gì, dù sao Giang Tiêu còn có nhiều việc chính đáng phải làm hơn.
Cuối cùng, người giúp Giang Tiêu tìm được địa điểm phù hợp để mở phòng tranh, lại chính là Ngụy Diệc Hi.
Ngụy Diệc Hi đã hoàn thành dự án khu đặc huấn đó, hơn nữa vết thương của anh cũng đã sớm lành, sẽ không ở lại kinh thành nữa, anh sắp bị điều đến vùng biển thành phố O. Trước khi lên đường, anh đã dành vài ngày chụp ảnh ở kinh thành, nói là muốn mang đi treo tường, vì lần này đi rất có thể hai ba năm tới sẽ không quay về nữa.