Mạnh Tích Niên nói muốn đi làm nhiệm vụ, Giang Tiêu vốn tưởng rằng bọn họ ít nhất còn phải chuẩn bị vài ngày, không ngờ ngày hôm sau Dư Hàng đã tới tìm cô.
Dư Hàng tới kinh thành cũng một thời gian rồi, hầu như chưa từng có lần nào chuyên môn tới tìm Giang Tiêu như vậy.
Khi mới từ thành phố J tới đây, anh ta vốn nghĩ rằng mình có thể sẽ chạy tới tìm Giang Tiêu ba ngày một lần, nhưng sau khi nhìn thấy hạnh phúc của Giang Tiêu và gặp lại Mạnh Tích Niên, anh ta đã không còn ý nghĩ đó nữa.
Bây giờ tới tìm Giang Tiêu, mục đích là gì bản thân anh ta thật ra cũng không rõ lắm.
Nhà của Giang Tiêu còn đẹp và ấm cúng hơn so với tưởng tượng của anh ta.
Mà khi anh ta và Giang Tiêu ngồi trong phòng khách, có ba đứa trẻ thỉnh thoảng lại chạy tới, ló đầu ra ngoài cửa nhìn vào.
Ba đứa trẻ đó đứa nào cũng xinh đẹp lạ thường, đặc biệt là cô bé mặc bộ quần áo màu hồng kia, trông lại rất giống Giang Tiêu.
Có được ba đứa trẻ như vậy, Giang Tiêu hẳn là thực sự rất hạnh phúc.
“Tôi không ngờ lại có cơ hội cùng đi làm nhiệm vụ với Mạnh minh quan, lần này ra ngoài có lẽ phải mất hai tháng, thật ra tôi chỉ muốn tới hỏi một chút, cô có cần tôi giúp làm gì trong quá trình thực hiện nhiệm vụ hay không?”
“Ví dụ như làm gì?”
Giang Tiêu bật cười, cảm thấy lời Dư Hàng nói thật buồn cười. Nhưng anh ta hẳn là không có ác ý gì, cô cũng nhìn ra được anh ta đang có chút hoang mang.
Dư Hàng nghẹn lời.
Nghĩ một chút, anh ta cũng không nhịn được mà cười theo, “Phải rồi, có gì mà tôi có thể làm được chứ? Là tôi nghĩ nhiều quá rồi.”
“Anh muốn tới nói với tôi chuyện này, có phải vì trong số các đội viên khu một đi chuyến này có nữ đội viên trẻ tuổi?”
Dư Hàng sững sờ một chút, “Cô biết à? Tôi tới khu một, từng thấy nữ đội viên kia theo đuổi Mạnh minh quan, lần này chúng ta đi ít nhất hai tháng, trên đường có lẽ thường xuyên phải màn trời chiếu đất, Mạnh minh quan là người dẫn đội lần này, đến lúc đó anh ấy hẳn là phải chăm sóc tốt cho các nữ đội viên trong đội chứ? Đến lúc đó tôi sẽ giúp cô trông chừng anh ấy.”
“Dư Hàng.” Giang Tiêu gọi anh một tiếng, lắc đầu, “Không cần đâu, anh không cần phải giúp tôi làm những việc này, bởi vì tôi tin tưởng Tích Niên.”
Cô thực sự không ngờ Dư Hàng lại tới nói với cô những chuyện như vậy, hơn nữa còn muốn giúp cô trông chừng Mạnh Tích Niên trên đường đi để anh không làm chuyện sai trái.
Dư Hàng nhìn cô chằm chằm.
“Sau khi nhìn thấy hình ảnh cô và anh ấy ở bên nhau, tôi đặc biệt không muốn hạnh phúc này của cô bị đổ vỡ. Giang Tiêu, tôi thấy cô như thế này rất tốt, tôi hy vọng cô cứ mãi hạnh phúc như vậy.”
Cho nên, anh ta sẽ trông chừng Mạnh Tích Niên, không để anh phạm sai lầm.
Mạnh Tích Niên có sức hút quá lớn đối với người khác phái. Anh ta biết chuyện này là vì đơn vị của bọn họ có hai nữ đồng nghiệp trẻ tuổi vì tranh nhau tham gia nhiệm vụ này, sau khi thất bại còn trốn đi khóc, rồi một vị đồng nghiệp lớn tuổi khác kể lại.
“Vốn nghĩ khó khăn lắm mới có cơ hội gần gũi với Mạnh minh quan của khu một, ai ngờ căn bản không thành, nên đau lòng thôi mà.”
Ngay cả đơn vị của bọn họ còn có nữ đồng nghiệp tranh giành vì Mạnh minh quan, đồng nghiệp cùng ở khu một thì chẳng phải mỗi ngày đều bám dính lấy nhau hơn sao?
Mạnh Tích Niên tuổi trẻ tài cao, đừng nói là tướng mạo cực kỳ tuấn tú, mà còn võ công cao cường, tiền đồ rộng mở, ai mà không thích chứ?
Vạn nhất nếu anh không giữ vững được bản thân, nhất thời mê muội ở bên ngoài, với tính cách của Giang Tiêu chắc chắn sẽ không tha thứ được.
Dư Hàng không muốn nhìn thấy một Giang Tiêu đau lòng.
“Dư Hàng, cảm ơn anh, nhưng thật sự không cần đâu. Tích Niên biết chừng mực mà.”
Trải qua cùng nhau nhiều chuyện như vậy, Giang Tiêu nếu ngay cả chút tin tưởng này cũng không có thì còn ra thể thống gì nữa?
“Giang Tiêu có nhà không?” Có người gõ cửa, An Đại tỷ ra mở cửa, người bên ngoài lên tiếng hỏi một câu.