Mạnh Tích Niên trong lòng khẽ động.
Anh lập tức ra tay cởi trói cho họ, đồng thời dỗ dành: "Tôi không biết Triệu Trọng là ai, tôi chỉ là người ở trấn Bình An, lên núi săn bắn thôi, nhưng nghe các cậu nói như vậy, tên Triệu Trọng đó chắc chắn là một kẻ xấu rất đáng sợ. Cậu nói biểu thúc của cậu vẫn đang ở cùng hắn phải không?"
Lưu Tĩnh vội vàng gật đầu.
"Vậy biểu thúc của cậu chắc chắn vẫn chưa biết hắn là người xấu rồi, họ không dư không rưng vào mộ làm gì? Lỡ như hắn hại cả biểu thúc của cậu thì sao? Các cậu là thanh niên trai tráng, không thể đi cứu người ngay sao?"
"Chúng tôi không dám vào." Người phụ nữ kia khóc.
"Các cậu đừng vào mộ, cứ ở bên ngoài tạo chút tiếng động dọa tên Triệu Trọng đó là được, khiến hắn tưởng dân làng kéo lên đông lắm, có lẽ hắn sẽ không dám làm chuyện xấu."
Lưu Tĩnh vẫn lo lắng cho biểu thúc của mình.
Biểu thúc đã tìm lại họ, còn cho gia đình họ một khoản tiền, nói rằng con người ở bên ngoài mà không có gia đình, không có gốc gác thì không được, cho nên dù cậu ta thấy biểu thúc rất thần bí, nhưng cũng không hề muốn ông ấy gặp nạn.
Hơn nữa, biểu thúc chắc chắn không biết bộ mặt thật của Triệu Trọng, nếu không sao có thể để Triệu Trọng đưa ông ấy về thành phố chứ?
Cậu ta phải đi cứu biểu thúc.
"Các cậu có còn là bạn của tôi không? Nếu là bạn thì theo tôi lên đó!"
Mạnh Tích Niên bẻ mấy cành cây to bằng bắp tay từ cái cây bên cạnh đưa cho họ.
"Nếu Triệu Trọng đi ra thì các cậu chạy ngay đi, còn không thì cùng nhau dùng cành cây đánh hắn, các cậu đông người thế này, còn sợ hắn một người sao? Tôi đi gọi người trong thôn ngay đây, các cậu chỉ cần cầm cự một chút thôi, tôi sẽ dẫn người đến giúp."
Nghe anh nói vậy, mấy người thanh niên cũng lập tức sôi máu.
Nếu chỉ là đi dọa Triệu Trọng một chút, lại sắp có người đến giúp, thì họ còn sợ gì nữa?
Trước đó là do họ hoàn toàn không đề phòng nên mới bị Triệu Trọng đánh ngất, giờ họ đã biết bộ mặt thật của hắn rồi, còn sợ cái gì?
"Đi!"
"Lên núi!"
"Tìm tên khốn kiếp đó báo thù!"
Mạnh Tích Niên nhìn họ lao lên núi, ánh mắt hơi lo lắng nhìn về hướng cổ mộ, anh cũng nhanh chóng lao về phía đó.
Anh phải tránh mặt không để người khác thấy, nhưng bảo anh hoàn toàn không lại gần mà để mặc Giang Lục thiếu một mình cứu Giang Tiêu thì anh vẫn không yên tâm.
Anh nhất định phải đến nơi gần cô nhất, một khi có cơ hội, anh có thể ra tay ngay lập tức.
Ngay lúc Mạnh Tích Niên, Giang Lục thiếu và mấy người thanh niên kia đều đang tiến về cùng một hướng, Triệu Trọng đã đến trước mặt Vương Dĩ Bình.
Giang Tiêu nghe thấy tiếng của hắn.
Tim cô thắt lại.
Vương Dĩ Bình nhìn Triệu Trọng: "Anh không làm gì Lưu Tĩnh đấy chứ?"