Khi bọn họ lén lút lẻn vào trong sân, lò nướng thịt đã tắt từ lâu, bàn ghế, que nướng, đủ loại xương xẩu gặm dở, vỏ chai rượu, vẫn còn nằm nguyên tại chỗ.
Trong sân vẫn còn phảng phất mùi đồ nướng.
Giang Tiêu kéo kéo vạt áo Mạnh Tích Niên, rướn người qua, hạ thấp giọng nói với anh: "Sau khi quay về, hay là chúng ta cũng dẫn mấy đứa nhỏ tìm chỗ nào đó nướng thịt đi?"
Mạnh Tích Niên nhất thời tưởng rằng mình nghe nhầm.
Anh chưa phản ứng kịp.
Bởi vì hoàn toàn không ngờ tới, vào thời điểm thế này mà giun tham ăn của Giang Tiêu cũng có thể bị câu lên, lại còn nói với anh chuyện muốn đi nướng thịt.
Đúng là một đứa trẻ nhỏ hơn anh bảy tuổi.
Giang Tiêu hai mươi mấy tuổi, quả thực còn ấu trĩ hơn cả lúc mười ba tuổi ngày trước.
Mạnh Tích Niên bất đắc dĩ vỗ nhẹ vai cô.
Sau đó anh làm động tác im lặng, chỉ vào một tòa lầu nhỏ.
Trước khi vào đây họ đã quan sát ở bên ngoài, cũng đã phân công nhau tòa lầu mà mỗi người cần lục soát, chia nhau hành động để tiết kiệm thời gian.
Cho nên anh chỉ vào tòa lầu nhỏ mà Giang Tiêu cần lục soát, đẩy nhẹ cô một cái, ý bảo cô mau chóng hành động.
Giang Tiêu đành phải tạm thời gạt bỏ tâm tư nướng thịt, động tác nhẹ nhàng, đi lại không tiếng động, nhanh chóng chạy về phía tòa lầu nhỏ kia. Sau khi lấy đà, cô đạp lên mặt tường, rất dứt khoát nhảy vọt lên trên, không cần mấy cái đã leo lên lầu hai.
Lên đến lầu hai, đứng sau lan can, cô thò đầu xuống dưới, đưa cho Mạnh Tích Niên một cái thủ thế OK.
Mạnh Tích Niên lúc này mới lao về phía tòa lầu nhỏ khác.
Giang Tiêu nạy mở một khe cửa, ném Thiên Lý Phù Đồ vào trong, sau đó tự mình dùng một nửa còn lại, trực tiếp lẻn vào trong phòng, ổ khóa cũng không hề bị hư hại chút nào.
Trên ghế sô pha trong phòng có một người đang nửa nằm, tính cảnh giác vẫn khá cao. Giang Tiêu vừa mới đi qua hai bước, đối phương đã phát giác, trong nháy mắt tỉnh táo lại, nhảy bật dậy.
Người nọ ngã xuống, Giang Tiêu đỡ lấy hắn, tìm được một chút thuốc do không gian của cô sản xuất, có thể khiến người ta hôn mê bốn năm tiếng đồng hồ, đưa đến dưới mũi hắn cho hắn hít mấy cái.
"Ngủ đi nhé."
Người này dù có tính cảnh giác cao đến đâu cũng vô dụng, nhưng mà, nếu đổi thành người khác thì có lẽ đã bị phát hiện rồi nhỉ?
Cô lục soát người này một chút, nhìn thấy trên thắt lưng hắn treo một chùm chìa khóa, nhất thời cảm thấy mình đúng là không phải gặp phải một con cừu giữ cửa.
Nhiều chìa khóa như vậy tuyệt đối không thể nào là đồ cá nhân của hắn, cho nên rất có khả năng chính là để mở cửa và khóa của nơi này.
Đáng tiếc trên đó không hề dán chú thích.
Đối diện với người này, chính là một cánh cửa sắt.
Giang Tiêu cầm chùm chìa khóa đi tới, tỉ mỉ nhận diện lỗ khóa và chùm chìa khóa này, dựa vào nhãn lực, cô liền phối được một chiếc chìa khóa chính xác.
Nghe thấy tiếng "tạch" một cái khi mở cửa, Giang Tiêu có chút kích động. Cảm giác thành tựu này còn tuyệt hơn so với việc lấy dây thép mở khóa trước kia.
Nếu Mạnh Tích Niên biết được ý nghĩ lúc này của cô, chắc lại sẽ cảm thấy vô cùng cạn lời.
Giang Tiêu đã mở cửa.
Trong cửa là một đống tủ sắt, mỗi cái tủ đều có cửa tủ và khóa.
Lúc này cô mới biết vì sao người này lại mang theo một chùm chìa khóa lớn như vậy.
Tuy nhiên, cô đã nghĩ ra một biện pháp, trực tiếp áp tay lên cửa tủ nào đó, dùng ý niệm thu đồ đạc trong tủ vào không gian, như vậy ngay cả mở khóa cũng không cần.
Thử cái tủ đầu tiên, cô vào không gian xem thử, phát hiện đó là một loại dược liệu trân hi!