Theo yêu cầu của Kha Gia Minh, Giang Tiêu vẫn đồng ý gọi Sử An Lâm tới. Cô có thể đóng vai người trung gian truyền lời, nhưng chuyện Sử An Lâm có tới hay không thì đó là lựa chọn của chính cô ấy.
Cô nghĩ, nếu Sử An Lâm biết chuyện này chắc cũng sẽ thấy thật viển vông. Sao có thể xảy ra chuyện như vậy được? Thế nhưng, trước kia cô ấy từng thật lòng thích Kha Gia Minh, nếu như tình cũ lại nhen nhóm thì sao?
Hoắc Phẩm Tư bây giờ chắc vẫn chưa theo đuổi được cô ấy chứ nhỉ?
Thế nhưng Giang Tiêu không ngờ rằng, khi cô đến quán trà muốn tìm Sử An Lâm thì lại thấy cả Hoắc Phẩm Tư ở đó, hơn nữa quán trà lúc này quá đông khách, anh ta còn đang làm phục vụ để giúp đỡ.
Một người có ngoại hình xuất chúng, cao ráo tuấn tú như anh đang mỉm cười ấm áp tiếp đón khách, khiến các vị khách đều vô cùng vui vẻ.
Mà loại hạnh phúc tỏa ra từ người Hoắc Phẩm Tư, Giang Tiêu lập tức cảm nhận được ngay.
Nhìn thấy Giang Tiêu, mắt Hoắc Phẩm Tư cũng sáng lên, vui mừng bước nhanh về phía cô.
"Chị dâu, em tìm chị mấy ngày nay rồi!"
"Tìm tôi có việc gì?" Giang Tiêu ngẩn người hỏi. "Hơn nữa, cậu không cần về Kinh Thành đi làm sao?"
"Em đang chờ nói việc này với chị đây, em cầu hôn Lâm Lâm rồi, cô ấy đã đồng ý, đang đợi xin nghỉ phép với chị để đưa cô ấy về Kinh Thành kết hôn đây."
"Hả?"
Tin tức này khiến Giang Tiêu sững sờ ngay lập tức.
"Hoắc Phẩm Tư!"
Sử An Lâm bước nhanh tới, kéo anh một cái, "Tôi đã nói là tôi sẽ tự xin nghỉ phép với bà chủ, anh mau đi làm việc đi!"
"Được được được, cô nói, tôi đi làm đây, hôm nay buôn bán đắt hàng quá."
Hoắc Phẩm Tư bị cô kéo mạnh một cái cũng không hề giận dỗi, nháy mắt với Giang Tiêu một cái rồi xoay người đi làm phục vụ tiếp.
Giang Tiêu bỗng thấy khó hiểu, Hoắc Phẩm Tư bây giờ sao lại có vẻ hoạt bát như vậy—
Hoạt bát? Cái quỷ gì thế.
Cô không nhịn được mà muốn đưa tay lên trán.
Nhưng quả thực Hoắc Phẩm Tư vừa mang lại cho cô cảm giác như vậy. Sau đó cô đột nhiên nhận ra lời Hoắc Phẩm Tư vừa nói với mình, cô nhìn Sử An Lâm, có chút khó tin mà hỏi: "Cậu ấy nói là thật sao? Hai người sắp kết hôn rồi?"
Sử An Lâm cũng hơi bất lực, lại có chút ngượng ngùng, cô gật đầu, "Phải, nghĩ lại thì tuổi của tôi cũng không còn nhỏ nữa, thật ra tôi cũng không phải là người tôn thờ chủ nghĩa độc thân, bản thân tôi vẫn hy vọng có người bầu bạn. Bây giờ xem ra anh ấy vẫn khá phù hợp, nên chắc là anh ấy rồi. Tôi thật sự muốn xin chị nghỉ phép kết hôn, chúng tôi chuẩn bị về Kinh Thành đăng ký trước, sau khi gặp gia đình hai bên mới quyết định ngày đãi tiệc."
Giang Tiêu nhất thời cũng không biết phải nói chuyện của Kha Gia Minh thế nào nữa.
"Nghỉ phép kết hôn à, tất nhiên là được rồi, cậu cứ sắp xếp công việc ở đây ổn thỏa là được."
"Cảm ơn bà chủ." Sử An Lâm cười nói, "Đợi khi xác định được ngày đãi tiệc, tôi sẽ gửi thiệp mời cho chị, đến lúc đó tiền mừng không được ít đâu đấy."
Nghe cô nói vậy, Giang Tiêu cũng cảm nhận được ít nhất lúc này cô ấy thực sự vui vẻ, đồng ý gả cho Hoắc Phẩm Tư, ít nhất Sử An Lâm không hề miễn cưỡng.
"Sẽ không ít phần của cậu đâu."
Giang Tiêu do dự một chút, ngược lại Sử An Lâm tự mình nhìn ra điều gì đó, trực tiếp hỏi: "Bà chủ, có chuyện gì sao ạ?"
"An Lâm, tôi chỉ cảm thấy chuyện này tôi không cách nào thay cậu quyết định, cậu có quyền được biết, nên tôi suy nghĩ một chút vẫn quyết định nói cho cậu."
Đợi Sử An Lâm nghe xong những gì Giang Tiêu nói về Kha Gia Minh, cô im lặng hồi lâu.
"Tôi sẽ đến bệnh viện thăm anh ấy."
"Được."
Giang Tiêu chuẩn bị rời đi thì thấy Hoắc Phẩm Tư đang đứng bên ngoài.
Hoắc Phẩm Tư mím môi, "Lâm Lâm, để anh đưa em đi."