Thành Thành sững sờ.
Nước mắt Hạ Vũ lúc này làm thế nào cũng không ngừng được.
"Tôi biết Tiểu Tiểu và mấy đứa trẻ nhà Mạnh minh quan rất đặc biệt, cũng rất quý giá, nhưng tôi với tư cách là mợ của chúng thì lẽ nào lại đi hại chúng sao? Tôi cũng đã giải thích với Tiểu Tiểu đồ chơi kia từ đâu mà có rồi, tại sao còn phải thay phiên nhau chỉ trích tôi? Vì bọn trẻ quý giá nên tôi đã luôn cẩn trọng hết mức khi tiếp xúc với chúng rồi, còn muốn tôi phải làm sao nữa? Bọn trẻ đến, tôi hết làm bánh ngọt điểm tâm, lại tặng đồ chơi tặng quần áo, lẽ nào vẫn chưa đủ tốt sao?"
"A Vũ..."
"Nếu tôi không tặng, có phải anh sẽ lại nói tôi không đủ gần gũi, không đủ yêu thương chúng không? Còn bây giờ tôi tặng rồi, chỉ cần một món đồ chơi chơi không tốt, thì đều là lỗi của tôi, là tội của tôi phải không? Anh nói cho tôi biết, tôi nên làm thế nào mới được đây? Tôi biết Tiểu Tiểu là công chúa của nhà họ Giang, chỉ cần là việc của em ấy, việc của con cái em ấy, thì đều là chuyện lớn của cả nhà họ Giang, nhưng tôi sống ở đây có được bao nhiêu cảm giác thuộc về? Nơi này chẳng lẽ không phải là nhà của tôi sao?"
"Hạ Vũ!"
Thành Thành đứng bật dậy.
Ban đầu anh chỉ muốn xoa dịu cảm xúc của cô, nhưng nghe cô càng nói càng thấy không ổn, thần sắc cũng hơi thay đổi, muốn ngăn cô nói tiếp những lời hồ đồ.
Hạ Vũ lại khóc không ngừng, nhìn anh qua làn nước mắt, vẻ mặt có chút thê lương, "A Thành, anh hãy đặt tay lên trái tim mình mà trả lời tôi, trong lòng anh, rốt cuộc là Tiểu Tiểu quan trọng hơn, hay là người vợ là tôi đây quan trọng hơn? Có phải trong lòng anh, địa vị của tôi mãi mãi không bao giờ sánh bằng Tiểu Tiểu?"
"Cô đang nói nhăng cuội gì thế?"
"Tôi có nói nhăng nói cuội hay không anh tự biết rõ trong lòng, tại sao anh không trả lời tôi? Trả lời tôi một cách rõ ràng đi?" Hạ Vũ che miệng, nước mắt rơi như mưa.
Sắc mặt Thành Thành tối sầm lại.
Lại đem cô ấy so sánh với Giang Tiêu sao? So sánh kiểu gì đây?
"Anh không nói ra được phải không? Là không biết, hay là không dám nói? Bao nhiêu năm qua, thời gian bình thường anh về nhà ở bên tôi, vĩnh viễn không bao giờ nhiều bằng thời gian Tiểu Tiểu về đây. Lúc em ấy không về, phần lớn thời gian anh đều ở doanh trại, phải huấn luyện, phải thực hiện nhiệm vụ, phải họp hành, phải tìm các đội viên để nắm bắt tâm lý của họ, anh lúc nào cũng bận rộn, thường xuyên ba ngày hai bữa gọi điện nói hôm nay không về nữa."
Hạ Vũ nhìn sắc mặt đen kịt của anh, chỉ cảm thấy trong lòng càng lúc càng khó chịu, cô có chút không kiểm soát được, dù sao cũng đã nói ra rồi, vậy thì cứ nói tiếp đi, nói một lần cho xong.
"Thế nhưng, cứ hễ Tiểu Tiểu về thì sao? Hè này, ngoại trừ những lúc thực sự có nhiệm vụ lớn, hầu như ngày nào anh cũng về nhà đúng không? Bữa tối chưa bao giờ bỏ bữa nào. Tại sao?"
Thành Thành bước tới trước mặt cô, "Tôi nói cho cô biết tại sao, vì em ấy về rồi, chúng ta mới tính là đoàn tụ một nhà, tôi về ăn là ăn cơm đoàn viên, cơ hội thế này ngày càng hiếm, một năm cũng chỉ được hai ba lần!"
"Anh nói dối! Anh như vậy có thể thuyết phục được chính mình sao? Ngay cả chính anh cũng không tin đúng không? Tiểu Tiểu vốn dĩ không phải em gái ruột của anh, hai người hoàn toàn không có chút quan hệ huyết thống nào, nếu không phải em ấy ngay từ đầu đã ở bên Mạnh minh quan, nếu không phải tình cảm của bọn họ không thể phá vỡ, có phải anh vốn dĩ không muốn làm anh trai của em ấy, mà là muốn làm..."
Lời cô còn chưa nói hết, Thành Thành đã dùng một tay nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh vào lòng mình, ánh mắt anh tối tăm nhìn chằm chằm cô.
Ánh mắt ấy khiến tim Hạ Vũ run lên, lập tức tỉnh táo lại, nửa câu sau tuyệt nhiên không dám nói ra nữa.