Dư Hàng hỏi Khương Tiểu: "Cậu thích gian nào?"
Khương Tiểu đi thẳng về phía gian phòng băng có vẻ sáng sủa hơn ở bên trái.
Vừa bước vào cửa, bọn họ như mang theo cả một vùng nắng ấm vào theo, không ít người đều ngoái đầu nhìn lại.
Hai nam sinh với phong cách khác nhau nhưng đều cực kỳ tuấn tú, cùng một cô gái rất xinh đẹp, tổ hợp này thật sự quá bắt mắt.
Tuy nhiên, cả ba người đều không để tâm đến ánh mắt của người khác.
Tìm một chỗ ngồi xuống, gần cửa sổ.
"Muốn ăn gì? Đá bào đậu đỏ nhé?" Dư Hàng đẩy thực đơn in chữ đen trên giấy trắng đã ép plastic tới trước mặt Khương Tiểu.
"Vậy thì đá bào đậu đỏ đi." Khương Tiểu lười xem lại.
Dư Hàng cười cười: "Vậy mình cũng gọi đá bào đậu đỏ." Nói rồi, cậu đẩy thực đơn cho Tịch Minh Huy, đồng thời nói: "Cậu đừng gọi đá bào đậu đỏ nữa, gọi món khác đi."
Tịch Minh Huy bực dọc lườm cậu một cái: "Cặp bài trùng đúng là ghê gớm, mình sợ rồi đó."
Cậu ta gọi đá bào đậu xanh.
Đồ ăn được mang lên rất nhanh, đá bào bây giờ không có nhiều kiểu cách như sau này, thế nhưng trong buổi chiều oi bức này, món gì đó mát lạnh, ngọt thanh cũng chẳng cần phải cầu kỳ đã rất được ưa chuộng rồi.
Khương Tiểu ăn hai miếng, hỏi: "Có chuyện gì, nói đi."
Dư Hàng và Tịch Minh Huy nhìn nhau một cái, Tịch Minh Huy đặt thìa xuống, ghé sát lại gần hơn, nhìn Khương Tiểu hỏi: "Khương Tiểu, có phải cậu chính là Tiểu Khương đạt giải nhất trong cuộc thi vẽ tranh không?"
Vì bọn họ đã hỏi như vậy, chắc hẳn là đã điều tra rõ ràng rồi, đến hỏi cô chẳng qua chỉ là bước xác nhận cuối cùng mà thôi.
Thực ra Khương Tiểu cũng không định cố ý che giấu thân phận này của mình, bèn gật đầu thẳng thắn: "Là mình."
Dư Hàng và Tịch Minh Huy lại nhìn nhau một cái, trong mắt đều lộ vẻ kinh ngạc.
Bọn họ đồng loạt nhìn Khương Tiểu, sau đó Dư Hàng lấy từ trong túi ra một tờ giấy gấp lại, đẩy về phía Khương Tiểu.
"Là gì vậy?"
"Thỏa thuận." Thần sắc Dư Hàng nghiêm túc chưa từng thấy, "Cậu xem đi."
Khương Tiểu mở tờ giấy đó ra, phía trên là nét chữ của Dư Hàng. Ngồi cùng bàn với cậu ta một tháng rưỡi rồi, cô vẫn nhận ra nét bút này.
Chữ của Dư Hàng rất đẹp.
Cậu ta có lẽ chính là kiểu nam thần trường học hoàn hảo trong tiểu thuyết, cao ráo tuấn tú, học giỏi, chơi bóng hay, chữ đẹp, cũng chẳng trách mới nhập học được một tháng rưỡi đã nhận được hơn mười bức thư tình.
Thỏa thuận.
Trong vòng nửa tháng, Khương Tiểu vẽ cho bọn họ bốn bức tranh, mỗi bức trả một ngàn tệ, nếu có một bức tranh đạt được mục đích của bọn họ, sẽ đưa thêm năm ngàn tệ nữa. Thế nhưng, bọn họ chỉ có thể trả trước một khoản tiền đặt cọc là một ngàn tệ, số còn lại sẽ trả hết trong vòng hai năm tới.
"Nghĩa là, các cậu muốn dùng một ngàn tệ để mua bốn bức tranh của mình, hơn nữa còn phải giao cho các cậu trong vòng nửa tháng?" Khương Tiểu xem xong tờ thỏa thuận đó, cảm thấy vô cùng cạn lời, cũng rất khó hiểu.
Bọn họ cần tranh của cô để làm gì?
Hơn nữa, nghe những gì Phó Danh Phong kể, gia cảnh của bọn họ hẳn là rất khá giả, nếu tranh của cô thực sự đạt được yêu cầu của bọn họ, tổng cộng chín ngàn tệ, lẽ nào bọn họ không trả nổi?
Nghe câu hỏi ngược lại của cô, sắc mặt Tịch Minh Huy hơi ngượng ngùng, ánh mắt dời đi chỗ khác, dường như cảm thấy hơi mất mặt, không dám đối diện với ánh mắt của cô nữa.
Một ngàn tệ mà đòi người ta vẽ bốn bức tranh, chín ngàn tệ còn phải mất hai năm mới trả xong, đúng là làm mất mặt nhà họ Tịch bọn họ rồi.
Mà ánh mắt Dư Hàng lại không hề né tránh: "Đúng, ý là như vậy, cho nên mới nói là nhờ cậu giúp một tay."
Nếu như có thể trả đủ tiền, vậy thì đó là mua bán rồi.
Khương Tiểu ngả người ra sau: "Lý do thì sao?"