Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 8866 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 723
Điểm Tâm Không Sạch

❊ ❊ ❊

Mạnh Tích Niên cảm thấy việc gửi điểm tâm đến từng nhà không phải phong cách của mình, hơn nữa, mỗi nhà một hộp thì chi phí cũng quá lớn. Anh đang nghĩ cách làm sao để những món điểm tâm này được nhiều người nếm thử nhất, vì vậy, anh đã lôi Mạnh lão vào cuộc.

Mạnh lão vừa vỗ đùi đã nghĩ ngay ra một ý hay.

“Chúng ta hẹn một buổi diễn lớn đi!”

“Diễn lớn gì cơ?” Mạnh Tích Niên chưa theo kịp suy nghĩ của ông lão nhà mình.

Mạnh lão xua xua tay nói: “Cháu không hiểu đâu, anh em kết nghĩa của Lão Vương có một căn nhà lớn ở bên hẻm Tử Ngọc, mỗi tháng đều có hai ba lần hẹn vài người bạn diễn, người mê khúc hát đến tòa nhà lớn đó để hát xướng trò chuyện. Họ hát mệt rồi là phải ăn đồ, có khi còn bảo đầu bếp quán cơm làm rồi gửi tới.”

Mạnh Tích Niên lập tức hiểu ra, liền nói: “Vậy số trà điểm này gửi qua cho họ ăn?”

“Cháu dâu ta làm, điểm tâm ngon thế này, ta thật sự không nỡ cho người ta ăn không.” Mạnh lão lầm bầm một câu, nhìn những hộp điểm tâm đó đầy vẻ luyến tiếc, hơn nữa còn cố nuốt nước miếng.

Ông hận không thể tự mình ăn sạch chỗ điểm tâm này.

Thế nhưng vừa nghĩ đến cháu dâu, ông vội vàng đè nén sự thèm thuồng xuống, ông vẫn phải nghĩ cách kiếm tiền cho cháu dâu. Còn về phần mình, chẳng phải cháu dâu đã nói sao? Sau này cứ nửa tháng sẽ gửi cho ông vài hộp.

Ừm, cháu dâu đúng là tốt.

Tuy nhiên, nếu nó có thể lớn nhanh hơn, mau chóng gả tới đây thì tốt biết mấy.

Thế là, người mong chờ Khương Tiểu lớn lên lại tăng thêm một người.

“Ông già, họ không nếm thử thì làm sao biết đồ ăn ngon?” Mạnh Tích Niên nhìn bộ dạng của ông là biết ông lại thèm rồi.

Mạnh Tích Niên có chút tò mò về công thức của những món trà điểm này.

Ngay cả anh cũng đã ăn vài miếng bánh đậu xanh mà vẫn còn thòm thèm. Phải biết rằng, anh chưa bao giờ là người chịu khuất phục trước ham muốn ăn uống. Nhưng những món trà điểm này thực sự khiến anh cảm thấy vô cùng ngon miệng.

Quan trọng nhất là, sau khi ăn xong hoàn toàn không có cảm giác ngấy, cũng không bị đầy bụng.

“Biết rồi biết rồi, ta lại chẳng nói là không gửi.”

Lão Vương vừa nghe Mạnh lão nói còn trà điểm, muốn hẹn một buổi diễn ở căn nhà lớn của anh em kết nghĩa của mình, liền lập tức hành động tích cực.

“Mạnh lão, những món chúng ta đặt lần trước chừng nào mới gửi tới?”

Mấy ngày nay họ cũng đều đang mong chờ.

“Sắp rồi sắp rồi!” Mạnh lão nghe thấy họ đều đang mong chờ những món điểm tâm này, vui mừng khôn xiết.

Cháu dâu đúng là đảm đang, thật sự làm ông nở mày nở mặt!

“Tôi nói này Mạnh lão, ông có thấy lạ không?” Lão Vương hạ thấp giọng nói: “Tôi trước đó bị táo bón cả nửa tháng, hôm đó ăn xong điểm tâm về nhà liền thông tiện…”

Lời của ông còn chưa nói hết, Mạnh lão đã sầm mặt quát lên: “Lão Vương ông có ý gì? Ông đang nói điểm tâm không sạch à?”

Lão Vương vội vàng nói: “Không phải không phải, Mạnh lão, ông vội cái gì? Tôi còn chưa nói hết mà. Có ăn hỏng bụng hay không, tôi vẫn phân biệt được chứ! Ý của tôi là nói thông tiện! Bụng không đau, không đi lỏng, chỉ là đi ngoài rất bình thường! Ý tôi chẳng phải là nói bình thường rồi sao?”

Thật là, nếu ông cảm thấy đồ vật không vệ sinh không sạch sẽ, thì còn có thể tích cực giúp đỡ như vậy, còn mong ngóng điểm tâm tới sao?

Sắc mặt Mạnh lão lúc này mới dịu lại: “Vậy ông nói cho rõ ràng chút.”

“Tôi nói thế này còn chưa rõ ràng à? Tôi đã nhịn cả nửa tháng rồi, chỉ thiếu nước vào bệnh viện, thế mà hai hôm trước lại tự nhiên bình thường, còn thông suốt vô cùng!”

Dù sao cũng là chuyện bài tiết, Lão Vương vẫn hạ thấp giọng mà nói.

“Nhưng sáng nay lại không được nữa, cho nên tôi mới suy đoán là do nguyên nhân của mấy món điểm tâm đó, đoán chừng là có tác dụng nhuận tràng?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:705
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.