Tuy nhiên, cũng có thể nhận ra, người nhà họ Khương ngày càng không để ông ta vào mắt, nếu không chuyện ông ta làm ầm ĩ đòi cưới Trâu Tiểu Linh đã không kéo dài lâu như vậy mà vẫn chưa có kết quả.
Nhưng tại sao Khương Bảo Hà lại ở số 17?
Tâm hóng hớt của Khương Tiểu cũng hơi bùng cháy, tiếc là, đây là chuyện nhà họ Khương, cô đã có quá nhiều kinh nghiệm và bài học xương máu rồi, chuyện nhà họ Khương là tuyệt đối không được nhúng tay vào.
Dư Xuân Vũ liếc nhìn Khương Tiểu một cái, nói với Trâu Tiểu Linh: "Chẳng phải cô nói tuyệt đối sẽ không đi gặp Khương Bảo Hà nữa sao?"
Một năm trước, vụ tự sát của Trâu Tiểu Linh cũng đã làm Khương Bảo Hà sợ hãi một thời gian, Dư Xuân Vũ còn tưởng rằng họ có thể sẽ từ bỏ, không ngờ kéo dài mãi, lại dây dưa với nhau gần một năm.
"Tôi, tôi cũng không muốn đi gặp ông ta, nhưng mà, nhưng mà, có một số chuyện nói rõ ràng thì tốt hơn."
Trong lòng Trâu Tiểu Linh có vài điều không thể nói ra.
Nếu cô quyết định hoàn toàn không liên quan gì đến nhà họ Khương nữa, thì quả thực có thể hoàn toàn không cần để ý, nhưng thứ nhất là gần đây Khương Bảo Hà bám riết không buông, thứ hai là cô...
Nghe nói Khương Dược Quần sắp trở về rồi.
Khương Tiểu nghe Trâu Tiểu Linh nói câu này, cảm thấy người phụ nữ này đúng là kỳ quặc.
Cô suy nghĩ một chút, vẫn không nhịn được nói một câu: "Tốt nhất cô đừng đi gặp Khương Bảo Hà."
Dù thế nào đi nữa, cô cũng không muốn Trâu Tiểu Linh lặp lại kết cục của kiếp trước.
Cùng là phụ nữ, cô muốn khuyên Trâu Tiểu Linh lần cuối: "Trạng thái hiện tại của Khương Bảo Hà chắc chắn là rất không bình thường, hơn nữa, dù chân ông ta đã phế nhưng sức lực vẫn còn rất lớn, cô nếu đi, hãy cẩn thận ông ta giở trò đồi bại với cô."
Thế nhưng, vừa nghe cô nói câu đó, Trâu Tiểu Linh lại trừng mắt nhìn cô đầy tức giận, giọng lạnh lùng: "Khương Tiểu, tôi có cần cô xen vào chuyện bao đồng không? Cô thật là nực cười, trước kia cầu xin cô giúp đỡ thì cô không giúp, bây giờ tôi không cần cô nữa, cô lại đến đây nói mấy lời vô nghĩa gì thế?"
Vừa nghĩ tới việc mình từng quỳ gối trước một con nhóc này lúc suy sụp, Trâu Tiểu Linh liền cảm thấy vô cùng mất mặt, vô cùng nhục nhã, cho nên cũng đặc biệt oán hận Khương Tiểu.
Cô ta bồi thêm một câu: "Cái gì gọi là giở trò đồi bại với tôi? Cô đúng là còn nhỏ tuổi mà chuyện gì ghê tởm cũng biết, đừng có suy bụng ta ra bụng người độc ác như vậy! Hơn nữa, nói gì thì nói, đó cũng là cậu họ của cô đấy nhé? Cô là vãn bối mà lại đi suy đoán ác ý về cậu mình như vậy, ai dạy cô thế hả? Thảo nào người nhà họ Khương bây giờ không ai muốn qua lại với cô! Tôi thấy, người có trạng thái không bình thường là cô thì có!"
Ánh mắt Khương Tiểu lạnh xuống, bây giờ trạng thái của Trâu Tiểu Linh thì có gì bình thường chứ?
"Dù cô có tin hay không, tôi cũng hy vọng cô bất kể lúc nào cũng phải giữ lấy sự cảnh giác. Lời đã nói đến đây, tự bảo trọng đi."
Nói xong, cô vòng qua hai người họ, cũng không muốn tới tiệm trà của Hồ Hỷ Binh nữa.
Bỏ lại Trâu Tiểu Linh phía sau, từ nay về sau, người phụ nữ kiếp trước tuy không có giao tập gì nhưng cô biết kết cục, kiếp này có giao tập nhưng không mấy vui vẻ này, cô cũng ném ra sau đầu, không muốn bận tâm đến kết cục của cô ta là gì nữa.
Dư Xuân Vũ và Trâu Tiểu Linh đều nhìn bóng lưng cô, hai người đồng thời bĩu môi, trong mắt hiện lên ánh nhìn oán hận giống hệt nhau.
"Đi thôi, Tiểu Linh, tôi đi cùng cô!" Dư Xuân Vũ vốn không muốn đi cùng Trâu Tiểu Linh tới gặp Khương Bảo Hà, nhưng sau khi nghe lời Khương Tiểu nói, cô ta ngược lại thay đổi ý định, tại sao Khương Tiểu lại muốn khuyên Trâu Tiểu Linh không nên đi? Hừ, dù sao cô ta cảm thấy, những gì Khương Tiểu nói không được làm, thì họ lại càng phải làm, tức chết cô ta đi!
"Cảm ơn cô nhé Xuân Vũ, vẫn là cô đối với tôi tốt nhất." Trâu Tiểu Linh nhìn cô ta đầy cảm kích, khoác tay cô ta, hai người cùng nhau bước về phía hướng nhà số 17.