Hai nam sinh này trông đều tầm mười bảy tuổi, ngoại hình mỗi người một vẻ nhưng tuyệt đối đều xứng đáng gọi là đẹp trai.
Cậu bên trái cao hơn một chút, tầm một mét bảy lăm, mắt là kiểu mắt đào hoa điển hình, môi không dày không mỏng, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Cậu bên phải tầm một mét bảy hai, lại sở hữu hàng lông mày rậm, đôi mắt to, môi hơi dày, nơi khóe môi có một nốt ruồi nhỏ, ánh mắt sáng như sao trời.
Chưa nói đến ngoại hình của họ, chỉ riêng bộ đồ thể thao màu trắng kia, vào thời đại này đã là khá hiếm thấy rồi.
Nhìn qua như vậy, quả thật có chút phong thái của công tử nhà giàu.
Nam sinh bên phải còn ôm một quả bóng rổ.
"Đọc tên lên." Lưu Quốc Anh sa sầm mặt mày.
Cậu mắt đào hoa mỉm cười báo tên mình: "Dư Hàng."
Nam sinh ôm bóng nói: "Tịch Minh Huy."
Lưu Quốc Anh phẩy tay: "Ra phía cuối lớp đứng đi."
Đây là bị phạt đứng rồi.
Không ít nữ sinh ánh mắt đầy thông cảm nhìn họ.
Không ngờ người đến muộn nhất lại là hai nam sinh ở cấp bậc nam thần trường học!
Người có ngoại hình đẹp luôn chiếm được chút ưu thế, vừa rồi Khương Tiểu bị mắng, các nam sinh đều thấy xót xa không đành lòng, bây giờ hai nam sinh này bị phạt đứng, các nữ sinh đều sinh lòng thương cảm.
Dư Hàng và Tịch Minh Huy nhìn nhau, đồng thời nhún vai, đi dọc lối đi giữa lớp, đứng xuống cuối lớp học.
Phía sau đã không còn nhiều chỗ, vừa hay Khương Tiểu ngồi ở dãy cuối cùng, hai người đứng ngay sau lưng cô.
"Giới thiệu một chút về bản thân, tên tôi là Lưu Quốc Anh, nghĩa là tinh anh của đất nước..."
Trên bục giảng, Lưu Quốc Anh đã bắt đầu phần tự giới thiệu, Khương Tiểu nghe câu mở đầu đầy ấn tượng này, đang hồi tưởng lại thì có người khẽ chọc vào vai cô.
"Này, bạn học, giúp một chút, để cặp sách của tôi vào trong ngăn bàn với."
Một chiếc cặp sách được ném qua.
Hôm nay là ngày đầu tiên, vẫn chưa phát sách giáo khoa, chiếc cặp rất nhẹ, nhưng Khương Tiểu chỉ liếc qua là biết ngay, đây là một chiếc cặp da thật.
Giữa đủ loại cặp sách cũ kỹ bằng vải nylon, vải thô, giả da hay túi đeo chéo màu xanh quân đội, chiếc ba lô da thật màu đen này trông cực kỳ hợp thời.
Khương Tiểu cũng không thể để người ta ngồi cạnh mình, dù sao cũng sẽ có bạn cùng bàn thôi.
Cô nhận lấy chiếc cặp này, nhét vào ngăn bàn bên cạnh.
"Cảm ơn nhé."
Khương Tiểu không nói gì, không cần quay đầu cô cũng nghe ra đây là giọng của nam sinh tên Dư Hàng kia.
Phần giới thiệu của Lưu Quốc Anh rất ngắn gọn.
"Vốn dĩ tôi không phải đến để dạy các em, tôi đến thăm bạn bè, vừa hay giáo viên chủ nhiệm cũ của các em là thầy Triệu bị ốm phải xin nghỉ dài hạn, nhà trường tạm thời không sắp xếp được giáo viên mới, nên tôi đã nhận lời ủy thác của hiệu trưởng Phó mà nhậm chức. Nếu các em nghi ngờ năng lực giảng dạy của tôi, chúng ta hãy thử trước một tháng, đợi sau kỳ thi cuối tháng xem kết quả thế nào rồi hãy đánh giá."
Khương Tiểu nghe đến đây liền khẽ mỉm cười.
Về trình độ giảng dạy của thầy, cô chưa bao giờ nghi ngờ.
"Bây giờ đến lượt các em tự giới thiệu, nghe cho kỹ, không nói lời thừa thãi, chỉ cần họ tên và đặc điểm tính cách là được." Lưu Quốc Anh chỉ vào dãy thứ nhất bàn đầu, "Bắt đầu từ em."
Người ở dãy thứ nhất bàn đầu kia chính là nam sinh có dáng người cao lớn, giọng nói sang sảng mà Khương Tiểu đã gặp lúc mới bước vào lớp, cậu ta đứng dậy nói: "Em tên Hồng Lượng, đặc điểm là giọng to!"
Cả lớp cười ồ lên.
Cái tên này quả là tuyệt.
"Rất tốt, em làm lớp trưởng."
Lưu Quốc Anh chỉ định một cách "qua loa" như vậy khiến cả lớp không nhịn được lại cười rộ lên, tuy có người không phục lắm, nhưng dưới vẻ mặt nghiêm nghị của thầy cũng không ai dám nói thêm lời nào.