Lưu Quốc Anh được thả ra khỏi không gian sau một hồi thì tỉnh lại.
Dù sao ông cũng đã được Giang Tiêu tận tình cứu chữa trong không gian suốt ba ngày, tuy không ăn uống gì nhưng Giang Tiêu luôn cho ông uống nước linh tuyền, nên bệnh tình đã thuyên giảm rất nhiều.
Sau khi tỉnh dậy, Lưu Quốc Anh ngẩn ngơ mất một lúc.
Ông chậm rãi mở mắt, ký ức lúc ngất xỉu mới ùa về trong tâm trí, ông lập tức đưa tay sờ lên ngực mình.
Ông vẫn nhớ rõ lúc đó bị ngã rất mạnh, cảm giác đau đớn dữ dội như thể bị một mảnh gai đâm thấu vào ngực, lúc ấy ông đã nghĩ mình chắc không sống nổi nữa.
Vừa sờ vào, ông chạm ngay phải lớp băng gạc dày được quấn cẩn thận.
Lưu Quốc Anh sững sờ.
“Thầy, thầy tỉnh rồi ạ?”
Giọng nói đột ngột vang lên khiến Lưu Quốc Anh giật mình ngồi bật dậy nhìn về phía đó, chỉ thấy Giang Tiêu đang ngồi bên cạnh, lưng dựa vào tường, khuôn mặt lấm lem nhưng ánh mắt rất sáng.
Bên cạnh cô là một chiếc đèn pin đang bật, đó là nguồn sáng duy nhất ở nơi này.
Lưu Quốc Anh ngẩn ngơ hỏi: “Trò, sao trò lại ở đây?”
“Đương nhiên là vì biết thầy mất tích nên con mới tới tìm chứ ạ.” Giang Tiêu lườm ông một cái, “Con nói này ông già, lớn tuổi thế rồi sao không hiểu chuyện vậy? Thầy đi hái thuốc làm gì? Thầy không biết chuyện hái thuốc nguy hiểm thế nào sao?”
“Trò...”
Lưu Quốc Anh nhất thời không biết nên nói gì, ông cứng đờ quay đầu quan sát môi trường xung quanh, phát hiện ra mình đang ở trong một cái hang núi sâu thẳm, ngẩng đầu lên thì thấy trần hang rất cao, thỉnh thoảng lại có bụi đất rơi lả tả xuống.
Phía trên mơ hồ có động tĩnh gì đó, nghe không rõ ràng lắm.
Ngoài ánh sáng từ chiếc đèn pin bên cạnh Giang Tiêu, xung quanh tối om, hoàn toàn không biết là ngày hay đêm.
Ông kinh ngạc: “Trò cũng bị rơi xuống theo thầy à?”
“Không phải,” Giang Tiêu lắc đầu, “Thầy rơi xuống trước, con đến tìm thầy thì mới bị rơi xuống theo.”
“Đồ nha đầu ngốc này!” Lưu Quốc Anh lo lắng đến đỏ cả mặt, “Ai cho phép trò tới đây? Trò có bị thương không?”
“Con đâu phải ông già cao tuổi như thầy, thân thủ của con tốt thế nào thầy còn không biết sao, sao mà bị thương được?” Giang Tiêu nói. Cô đứng dậy, nhẹ nhàng nhảy tại chỗ hai cái, “Xem này, con chẳng làm sao cả.”
Lưu Quốc Anh tức đến mức không nói nên lời.
Được rồi, được rồi, trò lợi hại.
“Vậy chẳng phải trò cũng bị rơi xuống sao!” Ông lườm cô, rồi cúi đầu nhìn bản thân, quần áo hơi rách rưới, nhưng vết thương quả thực đã được xử lý rất tốt. “Trò băng bó cho thầy à? Thầy nhớ lúc đó vết thương nặng lắm mà...”
Điều khiến ông thấy thắc mắc là trong ký ức, ông đã ngã rất mạnh, theo lý mà nói thì khó lòng sống nổi, vết thương lúc đó rất nghiêm trọng, ông ngất đi ngay lập tức, nhưng bây giờ ngoài việc vết thương hơi nhức nhối thì tinh thần ông có vẻ vẫn ổn?
Ồ, chỉ là hơi đói bụng mà thôi.
Nhưng ông đâu biết rằng, để thả ông ra ngoài, Giang Tiêu đã cố tình không cho ông uống nước trong một ngày.
Sau khi ra ngoài lại trôi qua nửa ngày, chuyện khát và đói là bình thường.
Nếu không, nếu ông ngay cả cảm giác khát và đói cũng không có, chẳng phải là rất bất thường sao?
“Ông già à, thầy cũng đừng suy nghĩ nhiều,” Giang Tiêu lập tức cắt ngang lời ông, “Biết thầy bị thương, con sao có thể không mang theo nhiều đồ sơ cứu khi đến tìm thầy chứ? Thuốc men con đã mang đầy đủ, hơn nữa, đồ ăn cũng có luôn, may mà cái ba lô này rơi xuống cùng với con. Thầy có đói không?”
Lưu Quốc Anh tin thật, nhìn chiếc ba lô nhồi đầy đồ bên cạnh cô: “Trò mang theo bao nhiêu đồ thế này? Chúng ta bị kẹt ở đây rồi sao?”