Hoắc An Na thật sự rất nực cười.
Cô ta đã gả đi từ lâu, hơn nữa Hoắc gia trước kia đã phân chia gia sản hai lần rồi, chi nhánh của Hoắc An Na từ lâu cũng đã tách ra ngoài, có thể nói, Hoắc An Na bây giờ chỉ có thể coi là người thân ở nhờ nhà họ mà thôi, là ai cho cô ta cái mặt mũi để cô ta cứ xem mình như người trong nhà vậy?
Nghe Hoắc Phẩm Tư nói vậy, sắc mặt Hoắc An Na thay đổi, cô ta lập tức làm bộ đau lòng ôm ngực, nhìn Hoắc Phẩm Tư: "Tiểu Tư, lời này của cậu có ý gì? Cậu bây giờ là có vợ rồi nên không cần chị gái nữa sao? Cậu đừng quên, trước kia lúc tôi rời nhà ra nước ngoài, cậu còn nắm lấy tay áo tôi bảo tôi đừng đi!"
"Lúc đó mới mấy tuổi chứ?"
Hoắc Phẩm Tư có chút cạn lời, chính vì lúc họ còn rất nhỏ thực ra đã phân chia gia sản rồi, nên đối với người chị họ này, anh căn bản đã chẳng còn bao nhiêu ký ức và tình thân, có xung đột gì thì tất nhiên anh đứng về phía vợ mình, có vấn đề gì sao?
"Dù mấy tuổi đi nữa, chẳng lẽ tình thân huyết thống có thể thay đổi sao?" Hoắc An Na nhìn cậu, "Chị thật sự quá thất vọng về em! Em cũng biết chị và anh rể em vừa mới trở về, đối với trong nước vẫn còn chưa thích nghi được khí hậu, lúc này bọn chị mới nên ăn nhiều đồ tẩm bổ, An Lâm vốn dĩ là người sinh ra lớn lên ở đây, cô ta ăn những thứ này làm gì? Cơm canh đạm bạc mới là chân thực!"
"Phì."
Bên ngoài cửa vang lên một tiếng cười non nớt.
Hoắc Phẩm Tư và Sử An Lâm vừa nghe thấy tiếng cười này lập tức quay đầu nhìn lại, nhìn thấy Mạnh Tiểu Bảo, Sử An Lâm vui mừng kêu lên: "Tiểu Tâm Tâm!"
Hoắc Phẩm Tư đâu có nói với cô là Mạnh Tiểu Bảo cũng sẽ tới.
Sử An Lâm vốn dĩ rất thích Tiểu Bảo, giờ thấy cô bé liền muốn chạy vội tới, Hoắc Phẩm Tư còn chưa kịp mở miệng, Mạnh Tiểu Bảo đã giơ bàn tay nhỏ bé ngăn Sử An Lâm lại: "Dừng!"
Sử An Lâm khựng lại, có chút thắc mắc nhìn cô bé.
Mạnh Tiểu Bảo liếc nhìn bụng cô một cái, nói với cô: "Dì Sử, đi đứng cho cẩn thận, chậm một chút, đừng có hấp tấp vội vàng, bao nhiêu tuổi rồi mà cái này cũng không hiểu sao?"
"Phụt."
Sử An Lâm vừa nghe thấy Mạnh Tiểu Bảo đứng đắn giáo huấn mình như vậy, không những không giận, ngược lại còn phụt cười thành tiếng. Lúc này cô làm gì còn để tâm đến Hoắc An Na nữa?
"Vẫn là Tiểu Tâm hiểu chuyện." Hoắc Phẩm Tư giơ ngón tay cái về phía Mạnh Tiểu Bảo.
Vừa nãy anh cũng giật mình thót tim, không ngờ Sử An Lâm lại định chạy. Lúc này Sử An Lâm cũng đã phản ứng lại. Cô chỉ là vì quá vui mừng khi nhìn thấy Mạnh Tiểu Bảo, nên nhất thời chưa thích nghi được việc trong bụng mình đã có một đứa bé.
Hoắc An Na thấy Sử An Lâm nhìn thấy một đứa trẻ tới liền hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến mình nữa, cô ta có cảm giác như một cú đấm đánh vào bông, điều này khiến cô ta lập tức có chút tức giận.
Dù sao cô ta không thích Sử An Lâm, vậy nên những người có quan hệ thân thiết với Sử An Lâm, cô ta tự nhiên cũng chẳng thích. Dù cho cô bé này có xinh đẹp đến nhường nào.
"A Kình đâu?"
Hoắc Phẩm Tư thấy chỉ có một mình Mạnh Tiểu Bảo đi vào liền nhìn về phía sau cô bé, anh đã bàn bạc với Hoắc Kình là sẽ trở về rồi, giờ Tiểu Bảo đã tới, Hoắc Kình chắc chắn cũng đã về.
Mạnh Tiểu Bảo lúc này đã liếc mắt đánh giá Hoắc An Na một cái, sau đó giọng nói vô cùng rõ ràng trả lời câu hỏi của Hoắc Phẩm Tư: "Anh Kình nói ở đây có một mùi vị rất khó ngửi nên anh ấy không vào nữa, anh ấy đi kiểm tra lại phòng giúp con xem Nhị thúc có dọn dẹp sạch sẽ cho con không."