"Tiểu Mộng hẳn là đã ghi nhớ mùi hương của chúng ta rồi." Giang Tiêu nói với Mạnh Tích Niên.
Mạnh Tích Niên ừ một tiếng. Anh cũng cảm thấy khả năng này rất cao, bởi vì vốn dĩ họ chính là kẻ địch trọng yếu của Đăng gia, Tiểu Mộng chắc chắn sẽ nhắm vào họ.
"Còn của Lão Đinh thì sao?" Giang Tiêu hỏi.
Mạnh Tích Niên liếc cô một cái, "Chẳng lẽ em thực sự dám để Lão Đinh đi dùng mỹ nam kế sao?"
"Không có chuyện đó đâu. Em chỉ hỏi vậy thôi mà." Giang Tiêu vội vàng lắc đầu. Tất nhiên cô không thể làm thế rồi, ngay cả việc nhắc đến với Đinh Hải Cảnh cô còn chẳng dám nhắc đến nữa là.
Tuy nhiên, họ lại muốn tìm Đinh Hải Cảnh để hỏi về dáng vẻ của Tiểu Mộng. Người đàn ông đó tuy đã miêu tả đại khái, nhưng anh ta miêu tả chẳng sinh động chút nào, hình ảnh thiếu nữ mà họ có thể tưởng tượng ra trong đầu cũng rất mơ hồ, nếu để Đinh Hải Cảnh miêu tả thì chắc chắn sẽ khác hẳn.
Dứt khoát là tối hôm đó, Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên đã mời Đinh Phú đến nhà ăn cơm.
Lúc Đinh Phú đến, ông vẫn luôn thấp thỏm không yên. Vốn dĩ ông sợ Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên sẽ đề phòng không cho ông vào cửa, còn cả mấy đứa trẻ kia nữa, chắc là sẽ không để ông gặp mấy đứa trẻ đó đâu nhỉ?
Mặc dù thật lòng ông rất muốn nhìn thấy những đứa con của tiểu tiểu thư.
Nhưng tối đến tứ hợp viện, sau khi vào cửa nhìn thấy mấy người trong sân đều đang đứng đó chờ đón mình, hốc mắt Đinh Phú lập tức hoen đỏ.
"Đinh lão bá khỏe ạ!"
Hoắc Kình dẫn theo ba người em trai em gái chào hỏi Đinh Phú.
Ba đứa trẻ cũng rất lễ phép mỉm cười gọi ông: "Đinh lão bá khỏe ạ!"
"Ái, ái, các cháu đều khỏe, đều khỏe. Đứa nào trông cũng thật tinh anh." Đinh Phú cố chớp mắt, muốn nén nước mắt lại.
Nhưng ông thực sự muốn khóc.
Gọi ông là Đinh lão bá thực sự khiến ông cảm thấy trong lòng rất nhẹ nhõm, nếu bọn trẻ gọi ông là Đinh gia gia, ông thật sự không dám nhận đâu.
Ông đâu có tư cách ngang hàng với thiếu gia chứ?
Hơn nữa, ông còn là người từng phản bội thiếu gia.
Vì vậy, bọn họ gọi ông là Đinh lão bá như thế, thật sự khiến lòng ông nhẹ nhõm hẳn đi, lại còn thấy vô cùng ấm áp. Chỉ một cách gọi như vậy thôi cũng đủ khiến ông cảm nhận được sự chu đáo và thấu hiểu của Giang Tiêu.
Trước đây ông từng nghe Đinh Hải Cảnh nói, Giang Tiêu nhìn qua thì không nể nang ai cả, nhưng nếu là người được cô công nhận, cô thật sự sẽ đối xử với đối phương rất rất tốt.
Đây là lý do khiến Đinh Hải Cảnh luôn thích cô.
Yêu ghét phân minh, có sắc sảo nhưng cũng có ấm áp dịu dàng.
Chỉ tiếc là, cậu ấy chỉ gặp được một người như Giang Tiêu mà thôi, hơn nữa lúc gặp lại quá muộn màng.
"Tiểu Phú thúc, ăn cơm trước đi ạ, cơm nước làm xong cả rồi. Đây là Dung tỷ, đây là An Đại tỷ. Dung tỷ là người trước kia ba em tìm cho các cháu, cô ấy luôn chăm sóc mấy đứa nhỏ rất tận tâm, bao nhiêu năm nay cũng như người một nhà của chúng em rồi." Giang Tiêu giới thiệu những người trong nhà cho ông.
Những người này, thực ra Đinh Hải Cảnh chưa từng nhắc qua với Đinh Phú, vì những người và việc trong nhà Mạnh Tích Niên và Giang Tiêu, cậu ấy không nói nhiều, ít nhiều cũng có chút muốn tránh hiềm nghi.
Đinh Phú trước kia cũng từng buồn bã, nhưng con trai đề phòng mình, thì sao có thể trách con trai được chứ?
Đinh Hải Cảnh cũng chẳng qua là lo ông lại làm sai điều gì đó. Biết ít đi một chút, thì cơ hội làm sai chuyện cũng ít đi một chút.
Bây giờ Giang Tiêu đích thân giới thiệu những người trong nhà cho ông làm quen, khiến Đinh Phú lại có chút chua xót trong lòng.
Chờ lúc không có ai để ý, ông lén lau nước mắt.
Bữa cơm này, Đinh Phú ăn vô cùng hạnh phúc.
Ăn cơm xong, Giang Tiêu để Quan Thiết Trụ và Mạnh Tích Niên uống trà cùng Đinh Phú, còn cô và Đinh Hải Cảnh đi tới phòng tranh.
Vừa thấy cô nói muốn đến phòng tranh, Đinh Hải Cảnh đã hiểu là muốn làm gì rồi.