Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 23943 | 6 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7282
Vẫn Còn Sợ Hãi

❊ ❊ ❊

Lúc này, chỉ cần còn một người ở bên dưới thôi cũng đều là nguy hiểm.

"Qua đây, qua đây!" Lưu Quốc Anh ở đằng xa hét lớn về phía Giang Tiêu, "Họ nói chỗ đó không an toàn."

Đinh Hải Cảnh nhìn xuống bên dưới, đầu cũng không ngẩng lên, nói với Giang Tiêu: "Lùi xa ra một chút, qua chỗ thầy Lưu đi, chỗ này đã bị đào rất xốp rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể sụp, đứng ở đây không an toàn."

Giang Tiêu lúc này mới phát hiện xung quanh chỉ còn lại một chiếc máy móc cùng với Đinh Hải Cảnh đang vận hành nó, những người khác đều đã lùi ra rất xa.

Đất dưới chân cô dẫm lên cũng đúng là có chút lỏng lẻo.

"Các anh cẩn thận một chút."

Giang Tiêu lập tức lùi ra ngoài.

Nhưng cô vừa lùi vừa đi, vẫn nhìn chằm chằm vào họ, vạn nhất thật sự xảy ra chuyện, cô sẽ lập tức lao tới đưa họ vào không gian trước đã.

Mạnh Tích Niên được cẩu lên, Đinh Hải Cảnh lập tức nhảy xuống từ xe cẩu, qua đó kéo anh lên, gỡ dây thừng trên người anh.

Lúc này Giang Tiêu nhìn thấy mặt đất dưới chân họ nứt ra.

Sắc mặt cô thay đổi, lập tức hét lớn: "Chạy! Mau chạy!"

Phản ứng của Mạnh Tích Niên và Đinh Hải Cảnh cũng rất nhanh, hai người lập tức lao như bay về phía cô.

Ngay khi họ lao tới, nơi vừa đứng hồi nãy ầm một tiếng hoàn toàn sụp xuống.

Sự sụp đổ vẫn chưa dừng lại, kéo theo mặt đất phía này, cứ liên tục nứt vỡ, sạt lở.

Ba người sắc mặt biến đổi, cắm đầu chạy, lao về phía chỗ Lưu Quốc Anh, "Chạy chạy chạy!"

Đám người bên kia nghe thấy động tĩnh bên này, cũng nhìn thấy mặt đất cứ liên tục sụp xuống, cho nên sắc mặt họ cũng thay đổi, đều xoay người bỏ chạy.

"Thầy Lưu, mau chạy."

Hai đội viên kia cũng vẫn luôn ở bên cạnh Lưu Quốc Anh, bây giờ nghe thấy động tĩnh như vậy, họ lập tức một trái một phải đỡ lấy Lưu Quốc Anh xoay người bỏ chạy.

Cũng may họ ở đây cách khá xa, khoảng cách này đã tranh thủ được thời gian cho họ chạy trốn, nếu không Lưu Quốc Anh thực sự không cách nào chạy nhanh được như vậy.

Họ chạy rất xa, Mạnh Tích Niên và hai người kia vẫn nhanh chóng đuổi kịp, sự sạt lở phía sau vẫn chưa dừng lại, cứ liên tục sụp xuống, mảng lớn mảng lớn mặt đất và đất đá cứ sụp xuống, ầm ầm, bụi mù cuồn cuộn, động tĩnh cực lớn.

Đợi đến khi họ chạy tới nơi rất xa, cuối cùng cảm thấy an toàn, tất cả mọi người đều thở hồng hộc.

Ngoái đầu nhìn lại một cái, nơi đó đã sụp hẳn một mảng lớn, nhưng bây giờ trời tối cũng không nhìn quá rõ ràng, dù sao thì máy xúc và đèn ở đó cũng hoàn toàn biến mất rồi.

"Trời ạ."

Họ đều trợn tròn mắt.

"Cũng không biết dưới này vốn rỗng bao nhiêu, xem ra trong núi có hang động rất lớn, bây giờ e là đã bị lấp phẳng hoàn toàn rồi."

"Rất nguy hiểm đấy."

"Sau khi ra ngoài phải nói với người phụ trách nơi này một tiếng, đừng khai thác ở đây nữa, chỗ này vẫn rất nguy hiểm." Có người lên tiếng.

Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên nhìn nhau một cái, đều cảm thấy lời người này nói chính là tâm tư của họ.

Họ đều không hy vọng nơi này lại có người khai thác, những viên gạch, những lá bùa chú kia, cứ để chúng vĩnh viễn bị chôn vùi trong đó không thấy ánh mặt trời đi.

"Cũng may là trước đó chúng ta đã lùi ra xa đến mức này rồi, nếu không chúng ta thực sự không chạy kịp." Lưu Quốc Anh lúc này cũng thở không ra hơi.

Giang Tiêu lấy lại hơi, vội vàng đi đến bên cạnh ông đưa qua một bình nước nhỏ, "Ông lão, mau uống chút nước đi."

Đừng để vết thương chưa lành hẳn bị rách ra.

Lúc này cô mới thực sự trút được gánh nặng, sau đó nhìn thấy hai tay của Đinh Hải Cảnh, cô hít hà một tiếng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7775
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.