Đúng là ở ngay bên cạnh anh ấy rồi, Hạ Vũ cắn cắn môi, lúc này mới nhớ ra, vội vàng hỏi: "Anh có phải bị thương rồi không?"
"Không sao lớn, đừng lo lắng."
"Sao lại gọi là không sao lớn được chứ? Bị thương chính là bị thương, bị thương ở đâu? Làm sao mà bị thương vậy?"
"Chỉ là chân bị trúng một cú, nhưng không trúng vào da thịt, không có vết thương lớn nào." Thành Thành nói thế này đã coi là rất cẩn thận rồi, dù sao chuyện nỏ thuốc độc gì đó, hay là hạt độc gì đó, Hạ Vũ cũng sẽ không hiểu, hơn nữa những chuyện đó không thể nói quá chi tiết được.
Anh cảm thấy mình đã nói ra những gì có thể nói là được rồi.
"Có đi lại được không?"
"Được."
"Vậy anh không thể quay về trị thương trước sao?" Hạ Vũ hỏi, "Tiểu Tiểu đi qua đó giúp anh rồi phải không? Anh không thể về trước à?"
Thành Thành nói: "Đã còn đi được, không sao lớn, tất nhiên anh phải ở lại, nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc mà. Em không cần quá lo lắng, nhiệm vụ hoàn thành anh sẽ về, ăn cơm cho ngon, nghỉ ngơi cho tốt, chuyện quán ăn tư nhân cũng đừng vất vả quá."
"Vâng, em biết rồi." Hạ Vũ nghe được những lời quan tâm của anh dành cho mình, trong lòng vẫn thấy ấm áp, cô nghĩ tới điều gì đó, lại vội vàng nói với anh: "Mẹ cũng qua đó rồi."
"Ừ?"
Thành Thành vẫn chưa biết Thôi Chân Sơ sắp tới, Giang Tiêu vẫn chưa kịp đề cập với anh, nhưng giờ nghe tin Thôi Chân Sơ tới, phản ứng đầu tiên của anh cũng là, Giang Lục thiếu hẳn là lo lắng cho Giang Tiêu, nên mới để Thôi Chân Sơ tới giúp đỡ.
"Được rồi, anh biết rồi."
Hạ Vũ cắn môi dưới, "Thật ra, mẹ đã có thể qua đó, em có phải cũng có thể qua đó không? A Thành, em cũng muốn đi chăm sóc cho anh."
"Em không thể qua đây."
"Tại sao? Mẹ đều có thể qua đó mà, còn có Tiểu Tiểu cũng ở đó nữa."
"Em qua đây Tiểu Tiểu còn phải bảo vệ em và chăm sóc cho em, nơi này nguy hiểm, em không thể qua." Thành Thành có chút bất lực khuyên nhủ cô, "Hơn nữa, có Tiểu Tiểu ở đó rồi, em không cần phải lo lắng cho anh nữa."
Hạ Vũ khựng lại.
Cô cũng không biết phải nói gì nữa.
Tại sao cô tới thì phải để Giang Tiêu chăm sóc cho cô?
"Thành Thành, trong mắt anh, em có phải rất vô dụng không? Còn Tiểu Tiểu thì cái gì cũng rất giỏi?" Cô lại buột miệng nói ra.
Thành Thành lúc này chỉ thấy cái chân bị thương kia hơi nhức mỏi, cảm giác này đột nhiên trào lên, khiến anh nhất thời quên trả lời câu hỏi của Hạ Vũ, đợi tới khi phản ứng lại, anh nghe hiểu lời của Hạ Vũ, trong lòng lại một trận bất lực, nhưng vẫn nén lại cảm giác này, hạ thấp giọng điệu xuống, "Làm gì có chuyện đó, sao em lại nghĩ như vậy? Em cũng rất giỏi, cơm em nấu rất ngon, hơn nữa quán ăn tư nhân của em ở D Châu đã nổi danh rồi, có rất nhiều người muốn tới ăn một bữa cơm đều phải đặt trước cả mấy ngày, thế này đã rất giỏi rồi."
Vậy nên, sự giỏi giang của cô chỉ là nấu cơm thôi sao?
"Nhưng nếu Tiểu Tiểu muốn nấu cơm, cô ấy nấu cũng chưa chắc đã kém hơn em có phải không?" Lời này của Hạ Vũ cũng là sự thật, thật ra mỗi khi Giang Tiêu tới D Châu thỉnh thoảng xuống bếp, cô đều có thể nhìn ra, mọi người đều ăn nhiều hơn bình thường một bát.
Thứ Giang Tiêu làm ra rất ngon, không nói là trù nghệ giỏi cỡ nào, cũng không có kỹ thuật dùng dao hay hoa văn gì, nhưng món cô làm ra chính là rất mỹ vị, Hạ Vũ cũng phải tự thấy thua kém.
Cho nên, ưu điểm biết nấu cơm của cô, thực sự muốn so sánh với Giang Tiêu, thì vẫn không bằng Giang Tiêu.
Điều này khiến Hạ Vũ cảm thấy vô cùng thất bại.
Nếu như nói trong lòng Thành Thành ưu điểm của cô chỉ là mỗi việc biết nấu cơm, vậy thì cô vẫn không bằng Giang Tiêu.
"Tại sao em phải so sánh với Tiểu Tiểu?" Thành Thành có chút khó hiểu.