Sở Thanh Phong vừa thấy Mạnh Tích Niên tới, lập tức nhảy dựng lên, đấm cho anh một cú vào vai: "Cái tên này, lần này ngươi đưa tới là người thế nào vậy? Suýt chút nữa là dọa ta sợ chết khiếp rồi."
Phản ứng lớn đến thế sao?
Hắn cũng chỉ mới rời đi ba bốn tiếng đồng hồ thôi mà.
Đương nhiên, cú đấm đó của Sở Thanh Phong đối với Mạnh Tích Niên mà nói thì thực sự chỉ có thể coi là gãi ngứa, căn bản không đau không ngứa chút nào.
"Đã xảy ra chuyện gì? Gan của ngươi cũng đâu có nhỏ đến mức đó, thế mà cũng khiến ngươi sợ chết khiếp sao?"
"Ngươi không biết người kia đâu, sau khi tỉnh lại, hắn trực tiếp giật đứt một sợi dây thừng mà chúng ta dùng để trói hắn!" Sở Thanh Phong nghĩ đến cảnh tượng lúc trước vẫn còn chút sợ hãi: "May mà hắn không tấn công người, nhưng ngươi đoán xem hắn làm gì?"
Khi Mạnh Tích Niên đưa người đó tới đã từng nhắc nhở Sở Thanh Phong, người này sức lực vô cùng lớn, hơn nữa sẽ tấn công người, có thể không còn thần trí gì, bảo bọn họ nhất định phải trói người lại.
Nghe lời anh, Sở Thanh Phong chắc chắn là sẽ làm theo, cho nên hắn mới yên tâm rời đi.
Nhưng không ngờ người đó lại có thể giật đứt dây thừng?
Đây phải là sức lực lớn đến cỡ nào chứ?
Lần này sau khi giật đứt mà không tấn công người? Điều này ngược lại khiến Mạnh Tích Niên cảm thấy rất kỳ lạ, anh quan sát Sở Thanh Phong một chút, thấy hắn quả nhiên không giống như là bị thương, thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Hắn đã làm gì?"
"Hắn uống sạch sành sanh mấy loại thuốc thử ở trên thiết bị cạnh đó, ngươi biết đấy, ở chỗ chúng ta có không ít thuốc thử không những có chút độc tính, mà mùi vị còn hơi hăng, cho nên bình thường chúng được pha màu khá sặc sỡ, nhưng người kia lại uống hết sạch chỗ đó! Hơn nữa uống cái kiểu rất hung mãnh, từng bình một, cứ thế mà ngửa cổ uống ừng ực xuống, uống đủ bảy bình."
Sở Thanh Phong bây giờ nghĩ lại vẫn cảm thấy có chút sợ hãi.
"Hắn cũng không sợ độc chết chính mình. Sau đó ta nghĩ lại, liệu có phải hắn cảm thấy tới đây là không còn cơ hội trốn thoát nữa, nên mới thực sự muốn tự giải quyết mình? Nhưng nhìn đôi mắt hắn lại đờ đẫn, ta mới cảm thấy người này không bình thường."
"Bây giờ hắn đâu rồi?"
"Đưa đi rửa dạ dày rồi, sau đó lại trói lại, đang truyền dịch, vẫn còn hôn mê." Sở Thanh Phong vừa nói vừa dẫn anh đi về phía bộ phận y tế: "Chúng ta đặt biệt danh cho hắn, ngươi biết đấy, dù sao đã vào đây rồi thì bây giờ chính là đối tượng nghiên cứu, vì hắn vừa nốc bảy bình thuốc thử, nên số hiệu của hắn là Không Không Bảy (007)."
Thế này thì.... Không Không Bảy......
Mạnh Tích Niên nhìn thấy Không Không Bảy, trong lúc nhìn, anh trực tiếp dùng Kính Phù.
Giang Tiêu ở bên kia vừa nghe những cuộc trò chuyện của nhóm chuyên gia, vừa nhìn thấy hình ảnh mà Mạnh Tích Niên thấy được.
Có cần cẩn thận đến thế không?
Bây giờ Không Không Bảy là cả người từ cổ đến mắt cá chân đều bị dây đai quấn chặt trên giường, màu trắng, nhìn trông như thể bị dán trực tiếp lên giường vậy.
Hai tay và hai chân đều không thể động đậy.
Mà cái giường hắn nằm cũng là loại đặc chế, bên trên còn có một cái nắp trong suốt.
Nhìn thế này, hắn trông giống như đang nằm trong một cỗ quan tài pha lê trong suốt vậy.
Ở vết thương nhỏ trên trán lúc trước bị đánh trúng, lúc này đang rỉ máu, như dòng suối nhỏ, đang chảy xuống phía gối.
"Ơ? Lúc trước đâu có thấy chảy máu, sao đột nhiên lại chảy máu rồi?"
Sở Thanh Phong vội vàng mở cái nắp đó ra, đi tới xử lý cho hắn.
Mạnh Tích Niên đứng bên cạnh nhìn, ghé sát vào tỉ mỉ quan sát vết thương đó. Như vậy Giang Tiêu cũng có thể theo đó mà nhìn thấy.