“Trời cũng tối rồi, bây giờ chúng ta có đến đó e rằng cũng chẳng làm được việc gì. Hay là tối nay chúng ta cứ nghỉ ngơi một đêm ở đây cho thật tốt đi, cũng là để dưỡng đủ tinh thần, đến lúc đó thu thập mấy thứ kia còn tốn nhiều sức lắm.” Một người phía đối phương lên tiếng.
Câu nói này nhận được sự đồng tình của những người khác.
“Tôi cũng thấy vậy, vẫn nên nghỉ ngơi một chút thôi. Khoảng thời gian này đúng là làm tôi mệt muốn chết, đừng để đến lúc cần thu thập đồ đạc lại chẳng còn chút sức lực nào.”
“Vậy thì nghỉ thôi. Đồ ăn của chúng ta cũng hết rồi.”
“Chuyện đó có gì khó đâu? Ở đây chắc chắn có chút rau dại trái dại, cũng nên bắt được rắn đấy. Đã quyết định nghỉ ngơi cho tử tế thì lấp đầy bụng cũng là việc cần thiết, chịu khó tốn chút sức tìm đồ ăn vậy.”
Một giọng nói khác nãy giờ vẫn im lặng bỗng vang lên: “Vậy lần này tôi có thể uống thêm hai ngụm cho đã rồi chứ nhỉ? Cũng chỉ còn lại đúng hai ngụm này thôi, uống xong là có sức.”
Người này vừa cất lời, phía Giang Tiêu liền đoán ra, người này chắc chắn chính là kẻ vẫn luôn uống rượu nhân sâm kia.
Họ bàn bạc xong xuôi, bắt đầu tìm kiếm vị trí nghỉ ngơi qua đêm ở gần đó.
Thành Thành làm thủ hiệu, bảo tất cả mọi người tản ra, tạo thành thế bao vây lấy họ, nhưng lại giữ khoảng cách, tránh bị họ đụng mặt khi đi tìm thức ăn.
Hai bên cứ thế cùng cắm trại nghỉ ngơi.
Một lát sau, đám người kia quả nhiên đều tản ra đi tìm đồ ăn.
“Đồ ăn ở đây cũng không ít đâu.” Giang Tiêu tiện tay hất văng một con rắn màu xám từ trên thân cây cạnh đó ra ngoài.
Trên cái cây này có trái dại, Thôi Chân Sơ trước đó ngửi thấy mùi trái dại này đã bảo họ, mùi vị cũng được, chua chua ngọt ngọt, không bị chát.
Cho nên, thịt rắn, trái dại, rau dại, chắc chắn là không thiếu, khu rừng này cũng không thiếu nước sạch.
Chỉ là không biết có phải vì họ cứ mãi vội vã lên đường, đến uống nước cũng không kịp hay không, mà giọng ai nấy đều khản đặc.
Một tiếng sau, phía đối phương quả nhiên đã nhóm lửa lên.
Họ quây quần bên nhau, sơ chế đống thức ăn vừa kiếm được tại chỗ.
Vừa làm, họ vừa tiếp tục tán gẫu.
Phía Giang Tiêu sau khi tìm được chỗ ẩn nấp thích hợp thì không đi lại lung tung nữa, tránh gây ra tiếng động làm kinh động đối phương.
Vì vậy, Giang Tiêu trực tiếp phát cho mỗi người hai miếng bánh ngọt và một chai nước nhỏ, bảo họ ăn tại chỗ rồi tranh thủ nghỉ ngơi.
Cho nên lúc này, ngoài tiếng nói chuyện của đám người kia ra, phía họ cực kỳ yên tĩnh.
Giang Tiêu tự mình ngồi trên một cái cây, Thành Thành ở trong bụi cây bên trái cô, Thôi Chân Sơ ở bên phải.
Ba người cách nhau không xa, nhưng mỗi người đều có chỗ ẩn nấp riêng.
Giang Tiêu vừa nghe đám người kia trò chuyện, vừa viết thư cho Mạnh Tích Niên.
“Tích Niên ca, chúng em quyết định nghỉ ngơi theo, sau đó bí mật bám theo những người này. Họ chắc là muốn tìm những thứ mà em muốn biết, chỉ cần theo chân họ, chắc cũng sẽ tìm được những thứ đó, nên hiện tại chúng em không vội. Anh cũng báo cáo với cấp trên một tiếng, nếu đám người này đã có tư tâm, việc mất tích là do họ cố ý, thì nhiệm vụ này còn cần tiếp tục nữa không?”
Giang Tiêu muốn biết liệu nhiệm vụ này có thể có thay đổi gì không.
Bởi vì nhiệm vụ họ nhận ngay từ đầu là tìm thấy tất cả những người này, sau đó hộ tống họ ra ngoài an toàn.
Nếu họ có thu hoạch nghiên cứu gì, Giang Tiêu và mọi người cũng phải giúp bảo vệ, không để kẻ khác cướp mất.
Xét trên một phương diện nào đó, họ chính là đến để bảo vệ tổ chuyên gia này, hơn nữa còn phải tuân theo sự chỉ huy của họ.