Thành Thành thật sự không hiểu nổi tại sao Hạ Vũ cứ mãi so bì với Giang Tiêu.
Trong lòng anh, đúng là cực kỳ hiếm có người nào có thể sánh bằng Giang Tiêu. Nhưng thì đã sao chứ?
"Em không có ý so sánh với Tiểu Tiểu, chỉ là bây giờ em cũng muốn tới bên cạnh chăm sóc anh. Sau khi ba và mẹ quyết định tối qua cũng không đến hỏi ý kiến em. Nếu họ chịu hỏi em một câu, em đã có thể nói với họ là em cũng muốn tới chăm sóc anh."
Hạ Vũ chỉ cảm thấy hình như mình vẫn chưa thể hòa nhập hoàn toàn vào gia đình này. Tại sao người bị thương là chồng cô, vốn dĩ phải là người thân thiết nhất với cô, nhưng tại sao khi nhắc đến chuyện của anh, khi anh bị thương, khi phải cử người đến chăm sóc anh, lại chẳng có ai hỏi ý kiến của cô?
Không một ai hỏi cô có muốn đi hay không.
Thậm chí, chuyện như vậy đâu cần phải hỏi, đáng lẽ nên để cô đi ngay mới phải chứ?
Dường như họ, bao gồm cả Giang Tiêu, mới là người một nhà thật sự, còn cô thì không được tính.
Thành Thành cảm thấy lúc này cảm giác tê mỏi ở chân càng trở nên dữ dội hơn một chút.
Anh không biết tình trạng này có phải là phản ứng bình thường sau khi uống thuốc hay không, nhưng cảm thấy sau khi uống thuốc mà cơ thể có phản ứng gì thì đều nên báo thật cho Giang Tiêu biết, thế nên anh liền nói với Hạ Vũ trong điện thoại: "Em chờ một chút."
Sau đó anh cất giọng gọi về phía bên ngoài.
"Tiểu Tiểu!"
Giang Tiêu nhanh chóng chạy vào.
Vốn dĩ Thành Thành đang bị thương, anh vừa gọi như vậy, Giang Tiêu liền thấy thắt tim, tưởng rằng anh xảy ra chuyện gì, lập tức lao vào.
"Sao vậy? Chỗ nào không khỏe ạ? Chân ư? Để em xem."
Giang Tiêu chạy tới, vén chăn của anh lên để kiểm tra chân.
Hạ Vũ ở đầu dây bên kia nghe thấy âm thanh ở đây, không khỏi thắt lòng.
"A Thành, anh làm sao vậy?" Cô cũng vội vàng hỏi, "Chân bị thương ở vị trí nào?"
Đùi? Bắp chân?
Hiện tại cô không thấy gì cả, chỉ có thể sốt ruột ở đây.
"Không biết tại sao, đột nhiên thấy cái chân này rất tê mỏi." Thành Thành đang nói với Giang Tiêu, cũng coi như là đang trả lời Hạ Vũ.
Hạ Vũ nghe thấy Giang Tiêu hỏi: "Là chỗ vết thương, hay là cả cái chân đều thấy tê mỏi? Có dữ dội lắm không?"
Thành Thành trả lời câu hỏi của cô, rồi nói với Hạ Vũ trong điện thoại: "A Vũ, em đừng lo lắng, không phải chuyện gì lớn đâu, xong nhiệm vụ anh sẽ về. Nếu có thời gian, tình hình cho phép, anh sẽ gọi lại cho em, được không? Trước mắt cứ thế đã nhé."
Nói xong, anh cúp điện thoại.
Giang Tiêu vừa kiểm tra cho anh, vừa mỉm cười: "Anh, anh nói chuyện với chị dâu vẫn rất dịu dàng đấy chứ."
Cô cũng không nói dối, Thành Thành nói chuyện với Hạ Vũ đã rất kiên nhẫn và khá dịu dàng rồi.
Trước kia cũng là Thành Thành chủ động theo đuổi Hạ Vũ, hơn nữa anh còn từng nói với cô rằng cảm thấy Hạ Vũ rất hợp với mình, vì vậy Giang Tiêu cảm thấy trong lòng Thành Thành hẳn là có vị trí rất quan trọng dành cho Hạ Vũ.
"Trước đây anh cũng không nghĩ lòng dạ phụ nữ lại phức tạp đến thế." Thành Thành khẽ thở dài.
Anh đúng là thấy Hạ Vũ rất tốt, nhưng có lẽ lòng dạ đàn bà tựa kim đáy bể, anh không ngờ tâm tư của Hạ Vũ lại phức tạp quá mức.
Hơn nữa dường như cô ấy đã đâm đầu vào ngõ cụt.
Tại sao cứ phải so bì với Giang Tiêu?
Anh thực sự coi Giang Tiêu như em gái ruột thịt mà.
Có phải Hạ Vũ đã suy nghĩ nhiều hơn cả anh rồi không?
"Tâm tư đàn ông thì không phức tạp sao?" Giang Tiêu liếc anh một cái, đưa tay ấn vào vết thương trên chân anh, "Như vầy có đau không?"
Thành Thành lắc đầu, rồi sững sờ một chút: "Không những không đau, mà là hoàn toàn không có cảm giác."