Trong khi Doãn Tu và Doãn Sùng Văn trò chuyện, Doãn Chiêu Vũ vẫn luôn không thể bình tĩnh lại sự chấn động trong lòng. Ánh mắt nhìn về phía Doãn Tu vô cùng phức tạp.
Một người trông chỉ lớn hơn anh vài tuổi lại chính là anh cả của cụ cố anh!
Điều này quả thực là hoang đường!
Và những sự việc khó tin thoát ra từ miệng Doãn Tu cũng khiến Doãn Chiêu Vũ có ảo giác 'thế giới này không chân thực'.
Mặc dù từ nhỏ cậu đã học võ, xuất thân từ gia đình võ học, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới trên đời này lại thực sự có sự tồn tại huyền huyễn như tu hành tiên đạo...
Hơn nữa, còn sừng sững bày ra trước mặt cậu, lại còn là bề trên của cậu!
Mọi thứ dường như đều lật đổ nhận thức của Doãn Chiêu Vũ. Có cảm giác trong nháy mắt cả thế giới đều xám xịt, thế giới quan sụp đổ...
Được rồi, nói quá lên một chút thì thực ra cũng chỉ vì trước đó hoàn toàn không có chút chuẩn bị tâm lý nào, đột nhiên biết được nhiều chuyện khó tin như vậy, lượng thông tin ập tới quá lớn, nhất thời khó mà chấp nhận được mà thôi.
Tuy nhiên, sau khi hơi trấn tĩnh lại, ngoài việc vẫn cảm thấy kỳ quái vì Doãn Tu đột nhiên trở thành cụ cố của mình ra, Doãn Chiêu Vũ đối với những chuyện Doãn Tu nhắc tới lại vô cùng tò mò, hướng tới không thôi.
Thậm chí trong đầu cậu không tự chủ được mà tưởng tượng tu chân giới mà Doãn Tu nói là quang cảnh thế nào, mơ mộng xem những nhân vật tiên đạo huyền diệu khó lường ra sao...
Doãn Tu và Doãn Sùng Văn huynh đệ hai người hàn huyên hơn mười phút thì cuối cùng cũng dừng lại, để Doãn Hậu Chiếu đang ngồi ở cửa bao sương gọi phục vụ vào gọi món.
Sau khi gọi món xong, chờ phục vụ rời đi, Doãn Sùng Văn không kìm được nói với Doãn Tu: "Anh, hai đứa này đều là con trai em. Đứa bên này là thứ hai, đứa kia là thứ năm, còn một đứa thứ ba không tới. Còn lại đứa cả, đứa thứ tư đều là con gái, cũng không bảo chúng đi theo..."
Lúc này, Doãn Hậu Đức và Doãn Hậu Chiếu lần lượt đứng dậy, sau khi cúi người trước Doãn Tu thì nói: "Hậu Đức (Hậu Chiếu), bái kiến bác cả."
"Ừ, không tệ. Chú em quả thực đã khai chi tán diệp cho gia tộc chúng ta rồi." Doãn Tu nhìn Doãn Hậu Đức, Doãn Hậu Chiếu hai người, nói với Doãn Sùng Văn.
Trên gương mặt đầy nếp nhăn của Doãn Sùng Văn lộ ra nụ cười, nói: "Năm đó chính sách nhà nước là sinh nhiều con thì nhiều phúc, em cũng nghĩ muốn khai chi tán diệp cho nhà chúng ta nên mới sinh thêm mấy đứa. Bà vợ em cũng mát tay, sinh cho em ba thằng con trai. Hiện nay ba thằng này đều đã tự khai chi tán diệp, nhà họ Doãn chúng ta coi như là nhân đinh hưng vượng rồi..."
Nói xong, Doãn Sùng Văn lại chỉ vào Doãn Thiên Lỗi đang ngồi ở phía bên kia nói: "Anh, đứa bên kia chính là con trai cả của thằng thứ hai, tên là Thiên Lỗi. Chiêu Vũ chắc anh biết rồi, Thiên Lỗi chính là bố của Chiêu Vũ đấy."
Doãn Thiên Lỗi thấy ông nội nhắc đến mình, vội vàng đứng dậy nói với Doãn Tu: "Thiên Lỗi bái kiến ông cả."
"Ừ." Doãn Tu khẽ gật đầu.
Doãn Thiên Lỗi thấy con trai không phản ứng, không kìm được véo nó một cái.
Doãn Chiêu Vũ hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn người cha đang đứng bên cạnh, lại nhìn Doãn Tu, vẻ mặt đầy rối rắm. Tuy nhiên, trước mặt bao nhiêu người lớn, cậu đành phải nén cảm giác kỳ quái trong lòng, đứng dậy gượng gạo nói: "Chiêu Vũ, bái... bái kiến cụ cố!"
Doãn Tu tự nhiên nhìn ra sự không tự nhiên của Doãn Chiêu Vũ. Trong lòng cũng rõ diện mạo của mình sẽ khiến đối phương cảm thấy kỳ quái, cho nên đối với biểu cảm không thoải mái của Doãn Chiêu Vũ cũng không để tâm.
Nói: "Chiêu Vũ, cháu có thể gọi ta là tên như lúc trước..."
Doãn Chiêu Vũ chưa kịp trả lời, Doãn Sùng Văn đã không kìm được nói: "Anh, thế này sao được! Chiêu Vũ sao có thể gọi thẳng tên anh?"
Ngay cả Doãn Hậu Đức cũng nói: "Đúng vậy bác cả, Chiêu Vũ là chắt của bác, gọi thẳng tên bác chẳng phải là loạn vai vế sao!"
Doãn Tu chỉ cười nhạt một tiếng, phất tay nói: "Chỉ là một cách xưng hô thôi mà. Hơn nữa, với dáng vẻ này của ta bây giờ, đừng nói Chiêu Vũ gọi ta là cụ cố nó sẽ thấy gượng gạo, nếu như ở trước mặt người khác mà nó gọi ta như vậy, người ngoài sẽ nhìn thế nào?"
"Cho nên, Chiêu Vũ cứ như trước đây, gọi thẳng tên ta là được."
Doãn Tu nói như vậy ngoài việc đúng là như ông đã nói, ở trước mặt người ngoài không tiện ra, cũng là để chăm sóc tâm lý cho Doãn Chiêu Vũ.
"Chuyện này..." Lời của Doãn Tu khiến Doãn Sùng Văn hơi do dự. Đúng như Doãn Tu nói, nếu ở trước mặt người ngoài, để Doãn Chiêu Vũ gọi Doãn Tu là cụ cố, điều này quả thực không thích hợp lắm.
Chỉ sợ nếu Doãn Chiêu Vũ thực sự gọi như thế, người khác chắc chắn sẽ dùng ánh mắt kỳ quái nhìn tới, coi hai người họ là 'kẻ tâm thần'.
"Vậy thế này đi, nếu như có người ngoài thì gọi tên. Nếu không có người ngoài, Chiêu Vũ cháu nên gọi thế nào thì vẫn phải gọi như thế, không được làm loạn vai vế!"
Doãn Sùng Văn nói.
"Vâng, cụ cố!" Doãn Chiêu Vũ vội vàng đáp. Trong lòng nhẹ nhõm đôi chút, như vậy đã là rất tốt rồi, trước đó cậu quả thực có chút lo lắng nếu ở trước mặt người ngoài thì cậu nên xưng hô với Doãn Tu thế nào.
Giờ thì tốt rồi, tuy riêng tư vẫn phải gọi Doãn Tu là 'cụ cố', nhưng ít nhất ở trước mặt người ngoài không cần phải gọi như thế.
Doãn Tu cũng không nói gì nữa.
Một lát sau, phục vụ bắt đầu lần lượt bưng món ăn lên.
"Anh, giờ anh ở đâu? Hay là theo em về thành phố Giang Nguyên sống đi." Vừa ăn cơm, Doãn Sùng Văn tiếp tục trò chuyện với Doãn Tu.
Doãn Tu khẽ lắc đầu, nếu là lúc ông mới trở về, chắc chắn đã đồng ý theo Doãn Sùng Văn về thành phố Giang Nguyên sống rồi. Chỉ là bây giờ ông không thể cứ thế bỏ lại chuyện đã bàn bạc với Kỷ Tuyết Tình mà rời khỏi Ngân Hải.
"Không đâu, giờ ta ở đây khá tốt. Dạo này cũng còn vài chuyện, đợi qua một thời gian có rảnh ta sẽ lại tới thành phố Giang Nguyên thăm chú."
Doãn Sùng Văn nghe vậy cũng không miễn cưỡng, chỉ nói: "Anh, vậy đợi khi nào anh rảnh thì nhất định phải tới thành phố Giang Nguyên. Lúc đó anh cứ gọi điện cho Thiên Lỗi và bọn chúng, bảo chúng tới đón anh là được."
"Ừ." Doãn Tu cười cười. Đột nhiên hỏi: "Đúng rồi chú em, năm đó sao chú lại rời Ngân Hải tới phía Giang Nguyên thế?"
Doãn Sùng Văn thở dài, "Năm đó tình hình anh cũng hiểu mà, sau đó loạn lạc tới, không còn cách nào khác, em đành rời khỏi nhà, đi lánh nạn tới phía Giang Nguyên. Sau đó thì định cư lại tại một ngôi làng trên núi."
"Đợi đến khi loạn lạc kết thúc em cũng từng quay lại Ngân Hải này, nhà cửa đã sớm bị loạn lạc phá hủy rồi. Lúc đó em cũng từng nghĩ tới việc quay về, chỉ là khi ấy em đã an gia tại ngôi làng trên núi ở Giang Nguyên kia, bà vợ cũng đã có đứa cả rồi, nên không quay về nữa."
"Sau này lúc em quay lại lần nữa, nơi đây đã xây dựng thành trường đại học này rồi..."
"Thì ra là vậy."
Doãn Tu gật đầu.
Bữa cơm ăn mất tròn gần hai tiếng đồng hồ. Tất nhiên, phần lớn thời gian đều là Doãn Tu và Doãn Sùng Văn hai người trò chuyện.
Rời khỏi tửu lâu, lại tìm một quán trà gần đó uống trà trò chuyện. Doãn Thiên Lỗi đi tìm khách sạn đặt phòng, Doãn Chiêu Vũ thì về trường, chỉ có Doãn Hậu Đức, Doãn Hậu Chiếu huynh đệ hai người ở lại đi cùng.
Vì xa cách quá nhiều năm, bất kể là Doãn Tu hay Doãn Sùng Văn đều dường như có chuyện nói không hết. Hai người cứ trò chuyện tới tận tối muộn mới chia tay.
Trước khi rời đi, Doãn Tu không chỉ truyền thụ cho Doãn Sùng Văn một môn tu chân công pháp tinh diệu, mà còn cho chú ấy cả trăm viên linh thạch.
Tu chân công pháp bao gồm từ giai đoạn Trúc Cơ ban đầu, cho đến pháp môn tu hành thời kỳ Nguyên Anh đều có. Còn về tâm pháp sau này, thì tạm thời chưa cần thiết phải dạy cho Doãn Sùng Văn.
Dù sao những thứ đó đối với Doãn Sùng Văn còn quá xa vời. Truyền thụ trước công pháp sau này cho chú ấy, chú ấy cũng chưa chắc đã hiểu được, hơn nữa còn dễ nóng vội mong thành công.
"Chú em, bộ công pháp anh truyền cho chú có thể dạy lại cho Hậu Đức bọn chúng. Linh thạch này chú cũng chia cho mỗi người chúng vài viên, giúp bọn chúng tu hành. Nếu linh thạch không đủ, thì nói với anh một tiếng, chỗ anh còn nhiều lắm..."
"Vâng, em biết rồi." Doãn Sùng Văn đáp, "Anh, vậy anh có thời gian nhất định phải tới Giang Nguyên, lúc đó em sẽ gọi đứa cả và đứa thứ ba về gặp anh."
"Được! Anh sẽ. Thời gian này chú cũng tu hành cho tốt, đợi khi nào chú cảm thấy chân nguyên tinh luyện đạt tới cực hạn thì nói với anh, lúc đó anh sẽ qua hộ pháp cho chú, giúp chú đột phá cảnh giới."