“Chúng ta định đi đâu vậy?”
Rời khỏi công ty, Doãn Tu không nhịn được mà hỏi Kỷ Tuyết Tình.
Kỷ Tuyết Tình quay đầu nhìn anh một cái, “Chuyện tối qua đã nói với anh đó, đi mua vài cái lọ nhỏ về để đựng mấy loại thuốc trị sẹo và thuốc làm đẹp. Ngoài ra thì tiện thể đi xem xưởng sản xuất luôn.”
“Hai ngày nay tôi đã lên mạng tìm hiểu, thấy có mấy chỗ cho thuê xưởng khá ổn, hôm nay muốn dẫn anh qua xem thử xem có phù hợp không.”
“Hiện tại vốn liếng của chúng ta không dư dả gì, chuyện tự xây xưởng thì phải để sau này khi sản phẩm đã có chỗ đứng rồi mới tính tiếp.”
Kỷ Tuyết Tình giải thích một câu.
Doãn Tu gật đầu tỏ ý đã hiểu, đáp: “Hiện tại mọi thứ của chúng ta mới chỉ bắt đầu, việc thuê xưởng quả thực là hợp lý nhất. Nếu tự xây dựng, không chỉ cần đầu tư một khoản vốn lớn hơn, mà thời gian thi công cũng tốn rất nhiều mới có thể đưa vào sử dụng, điều này không phù hợp với nhu cầu hiện tại của chúng ta...”
Kỷ Tuyết Tình nói: “Tôi cũng nghĩ thế. Định đợi sản phẩm của chúng ta có được chút danh tiếng, thu hồi được một ít vốn rồi mới cân nhắc đến việc tự xây xưởng.”
Hai người vừa nói chuyện vừa đi thang máy xuống lầu.
Thế nhưng khi vừa bước ra khỏi thang máy, họ lại vô tình đụng mặt Lý Minh Vĩ...
Kỷ Tuyết Tình biết rõ chuyện Lan Hương Nhật Hóa đột ngột hủy hợp đồng tám chín phần mười là do Lý Minh Vĩ giở trò, lúc này vừa nhìn thấy hắn, cô lập tức trừng mắt đầy căm phẫn.
Tuy nhiên, cô cũng không có ý định tiến lên tranh luận hay làm gì đó với đối phương.
Kỷ Tuyết Tình vẫn rất bình tĩnh, cô hiểu rõ chuyện này dù có biết là do hắn ta cố tình gây khó dễ, thì nó cũng thuộc phạm trù thủ đoạn thương trường. Dù trong lòng có phẫn nộ, bực dọc đến đâu đi chăng nữa, thì cũng chẳng làm gì được hắn.
Lý Minh Vĩ tất nhiên cũng phát hiện ra Kỷ Tuyết Tình và Doãn Tu. Thấy Kỷ Tuyết Tình trừng mắt nhìn mình, hắn không khỏi nhe răng cười lạnh.
Nhưng vì có Doãn Tu ở đó, nhớ tới chuyện lần trước trong phòng hát KTV, hắn vẫn không dám làm càn trước mặt.
Doãn Tu cũng chẳng muốn chấp nhặt với loại người này, chỉ nhàn nhạt liếc một cái rồi lười quan tâm, cùng Kỷ Tuyết Tình bước ra khỏi tòa nhà Vạn Long.
“Tên khốn này, hừ! Biết thế lúc trước đã tát cho hắn mấy cái thật mạnh!” Ra ngoài rồi, Kỷ Tuyết Tình vẫn còn chút ấm ức.
Doãn Tu an ủi: “Chỉ là một kẻ tiểu nhân thôi, hắn cũng chỉ có thể dùng mấy thủ đoạn đê hèn không ra gì như vậy. Dù sao thì bây giờ chúng ta cũng đang làm thương hiệu riêng của mình, không cần phải chấp nhặt với hắn làm gì.”
Kỷ Tuyết Tình thấy nhẹ lòng hơn một chút, gật đầu đáp: “Anh nói đúng. Quả thực không đáng để so đo với kẻ tiểu nhân, chỉ tổ làm mình tức giận thêm.”
“Ha ha, chính là đạo lý đó, cô nghĩ thông suốt là tốt rồi.” Doãn Tu mỉm cười.
Hai người đón một chiếc taxi bên đường.
Lúc mới mở công ty, Kỷ Tuyết Tình đã dồn hết vốn liếng của mình vào đó, căn bản không còn tiền để mua xe.
Hơn một năm qua tuy đã dần hồi vốn, thậm chí còn kiếm được chút ít, ban đầu cô cũng từng nghĩ xem có nên sắm một chiếc xe hay không, không cần phải là xe sang đắt tiền gì, chỉ cần một chiếc ba bốn trăm triệu là được rồi.
Nhưng với tình hình hiện tại, Kỷ Tuyết Tình chỉ đành tạm gác lại ý định này, giữ lại tất cả số tiền có thể huy động được để làm sản phẩm riêng của mình.
Trước mắt ra ngoài làm việc đều phải bắt taxi.
Sau khi lên xe, Kỷ Tuyết Tình đọc địa chỉ cho bác tài xế. Nhưng xe mới chạy chưa được mười phút, điện thoại của Kỷ Tuyết Tình bỗng nhiên reo lên.
Kỷ Tuyết Tình lấy điện thoại ra nhìn, rồi nhanh chóng bắt máy.
Nghe giọng nói trong điện thoại, người gọi cho cô có lẽ là một cô gái. Doãn Tu cũng không cố ý nghe lén nội dung cuộc trò chuyện, chỉ đại khái nghe được vài câu.
Một lát sau, Kỷ Tuyết Tình cúp máy, nói với Doãn Tu đang ngồi bên cạnh: “Xem ra hôm nay chúng ta không đi xem xưởng được rồi, đành phải để hôm khác vậy. Một người bạn vừa gọi điện nói với tôi là muốn đến Ngân Hải, bây giờ đã chuẩn bị lên máy bay, khoảng một tiếng rưỡi nữa là tới, bảo tôi ra đón cô ấy...”
Thực ra Doãn Tu vừa nãy đã nghe được bảy tám phần, nghe Kỷ Tuyết Tình nói vậy cũng không thấy bất ngờ, liền nói: “Không sao, cũng đâu vội gì một hai ngày.”
Kỷ Tuyết Tình gật đầu, thở dài đầy bất lực, cười khổ: “Cái người đó thật là, đột nhiên chơi trò tập kích bất ngờ. Trước đó chẳng thông báo với tôi một tiếng, giờ sắp lên máy bay rồi mới gọi điện bảo tôi ra sân bay đón, thật là phục cô ấy luôn.”
“Ha ha.” Doãn Tu không tiếp lời, mà hỏi một câu: “Là bạn thân của cô à?”
“Ừm.” Kỷ Tuyết Tình gật đầu, nói: “Khuê mật chơi với nhau từ nhỏ. Tính cách hơi hoạt bát, thích đùa nghịch, nếu không thì đã chẳng bày trò này với tôi. Lát nữa gặp mặt anh đừng thấy lạ nhé.”
---❊ ❖ ❊---
Trong khi Doãn Tu và Kỷ Tuyết Tình đang trò chuyện, thì bên phía Doãn Hậu Đức cũng đã tới dinh thự của nhà họ Thẩm.
Đối mặt với sự đe dọa của Doãn Hậu Chiếu, Thẩm Ngạo căn bản không dám giở trò gì, ngoan ngoãn chỉ đường.
Tất nhiên, trong thâm tâm hắn cũng không định giấu giếm, trong đầu hắn vẫn đang nghĩ đợi người nhà cứu mình xong sẽ quay lại dạy cho mấy tên dám 'bắt cóc' mình một bài học nhớ đời, ít nhất cũng phải đánh gãy tứ chi của bọn họ!
Thẩm Ngạo nghĩ thầm, thậm chí dọc đường đi cứ liên tục suy tính xem lúc đó nên dùng thủ đoạn gì để đối phó với bọn họ, làm thế nào để sỉ nhục bọn họ...
Đáng tiếc, những suy nghĩ này định mệnh chỉ là sự viển vông của Thẩm Ngạo.
Đến cổng dinh thự nhà họ Thẩm, Doãn Chiêu Vũ trực tiếp đỗ xe ven đường.
Dinh thự này của nhà họ Thẩm quả thực xứng đáng với hai chữ 'hào trạch', diện tích chiếm đất sợ là phải hơn hai mươi mẫu, thiết kế biệt thự tinh xảo xa hoa trông vô cùng bề thế sang trọng, cổng lớn có bảo vệ canh gác.
“Nhị thiếu gia, cậu làm sao vậy?”
Bảo vệ ở cổng nhìn thấy Thẩm Ngạo đang bị Doãn Hậu Chiếu túm gáy lôi tới, lập tức kinh hãi. Cũng nhìn ra ngay cánh tay phải đang buông thõng mềm nhũn của Thẩm Ngạo.
“Mau mở cổng ra, để người chủ sự của nhà họ Thẩm ra đây!” Doãn Hậu Chiếu lạnh lùng quát.
Thẩm Ngạo chịu đựng cơn đau ở vai, nói với bảo vệ: “Mở cổng ra đi, để bọn họ vào. Ông nội tôi có nhà không? Cả bố tôi nữa.”
Nghe thấy lời phân phó của Thẩm Ngạo, bảo vệ mới mở cổng lớn. Một tên bảo vệ khác ngồi trong phòng bảo vệ đã lập tức lén lút gọi điện thoại, hiển nhiên là đang thông báo cho người nhà họ Thẩm.
Doãn Hậu Chiếu và Doãn Hậu Đức tuy phát hiện ra hành động của đối phương nhưng cũng chẳng bận tâm, không hề để ý.
“Gia chủ đã tới công ty rồi, lão gia chủ thì vẫn có nhà ạ.” Tên bảo vệ mở cổng trả lời câu hỏi của Thẩm Ngạo.
Thẩm Ngạo khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, Doãn Hậu Chiếu đã đẩy hắn đi vào dinh thự nhà họ Thẩm.
“Tự dẫn đường đi, gọi tất cả những người chủ sự nhà họ Thẩm của các người ra đây!” Doãn Hậu Chiếu buông Thẩm Ngạo ra, bắt hắn đi phía trước dẫn đường.
Thẩm Ngạo liếc nhìn Doãn Hậu Chiếu một cái, trong lòng vô cùng căm hận. Chính hắn là người đã tháo khớp tay của mình!
Tuy nhiên hắn cũng hiểu, giờ mình chỉ có thể phối hợp với đối phương, cho dù muốn báo thù thì cũng phải đợi đến khi mình an toàn, đợi ông nội và những người khác xử lý hai lão già này xong đã.