"Đồ cuồng đồ to gan, dám mạo phạm Tần Vương!"
Mấy tên hộ vệ bên cạnh Lý Thế Dân đồng thanh quát tháo: "Cuồng đồ chịu chết đi!"
Những kẻ cầm cung phía sau không đợi Lý Thế Dân phân phó, đã giương cung lắp tên, nhắm thẳng phía Dương Dịch mà bắn.
Sau khi chứng kiến sự kiêu dũng của Dương Dịch, bọn họ đều từ bỏ ý định liều mạng cận chiến, vô thức nghĩ tới việc dùng cung tên bắn hạ hắn.
Sau lời quát mắng của Dương Dịch, sắc mặt Lý Thế Dân lập tức trở nên xanh mét.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên có người đứng trước mặt mắng chửi mình như vậy.
Thực ra, sau khi hiểu rõ nguyên nhân Dương Dịch xung đột với đám người Lý Nguyên Cát, Lý Thế Dân vốn có thiện cảm rất lớn với Dương Dịch. Lúc này hắn đang bị Thái tử Lý Kiến Thành và Tề Vương Lý Nguyên Cát hợp sức chèn ép, cảm thấy vô cùng đau đầu, cho nên khi thấy Dương Dịch có thể đánh bị thương Lý Nguyên Cát, Khả Đạt Chí và những kẻ khác, bề ngoài tuy nổi giận nhưng trong lòng lại thấy vui mừng.
Nếu là ở nơi hoang dã không có người, có khi hắn còn muốn cùng Dương Dịch uống rượu tâm tình, kết nghĩa bằng hữu.
Thế nhưng chuyện này lại xảy ra ngay trước hoàng cung, dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người. Là Tần Vương, Lý Thế Dân nhìn thấy "hung đồ" quấy phá hoàng thành, giết chết hộ vệ Đột Quyết, đánh bị thương Tề Vương Nguyên Cát, dù thế nào cũng phải có thái độ, nếu không đến lúc Lý Nguyên Cát cáo trạng trước mặt Lý Uyên, hắn sẽ rơi vào thế cực kỳ bị động.
Hơn nữa, Dương Dịch lại hung ác đến vậy, ngay cả đại tướng Uất Trì Cung và Lý Tĩnh dưới trướng hắn đều bị bắt gọn trong một chiêu, nhất là Lý Tĩnh ở Tam Nguyên, lại bị một kích đâm xuyên vai, xách lên không trung như một con chó chết, bộ mặt này coi như đã mất sạch. Nếu Lý Thế Dân không thể lấy lại thể diện cho thuộc hạ, e rằng vị Tần Vương này không còn cách nào thu phục lòng người.
Vì thế, khi bị Dương Dịch chất vấn, hắn chỉ đành dùng giọng điệu quan trường đường hoàng để trả lời.
Nhưng chính câu trả lời đường hoàng đó lại thực sự làm Dương Dịch nổi giận.
Nếu bàn về văn chương quan trường, luật lệ vương pháp, Dương Dịch còn tinh thông hơn Lý Thế Dân.
Dương Dịch từng làm hoàng đế cả chục năm, từng đích thân tham gia sửa đổi định chế luật pháp quốc gia, cái gì mà vương pháp hay không vương pháp, trong mắt hắn chẳng qua chỉ là một cuộn giấy vụn.
Lời nói vừa rồi của Lý Thế Dân tuy hợp pháp nhưng lại không hợp lý. Pháp lớn hơn lý, trong cái thời đại hở một chút là rút đao chém giết này, có pháp còn tệ hơn không, đơn giản chỉ là lý lẽ coi mạng người như cỏ rác, ẩn hiện một vẻ ưu việt của con cháu thế gia.
Dù hắn có lễ hiền hạ sĩ đến đâu, có đồng cam cộng khổ với tướng sĩ đến thế nào, thì cái sự nô dịch và khinh mạn với thuộc hạ trong xương tủy hắn là thứ không bao giờ mất đi, chỉ là được hắn che giấu rất kỹ trong thâm tâm mà thôi.
Giờ đây khi trả lời câu hỏi của Dương Dịch, cảm xúc này lại tự nhiên bộc lộ ra.
Dương Dịch là người thế nào?
Nghe qua là hiểu ngay ý tứ của hắn. Đám thuộc hạ bên cạnh Lý Thế Dân chắc cũng nghe ra, nhưng họ là cấp dưới, không thể tỏ ra bất mãn gì.
Nhưng Dương Dịch không phải cấp dưới của bất kỳ ai.
Lý Thế Dân là hoàng đế, Dương Dịch cũng là hoàng đế, hơn nữa còn là vị vua khai quốc, công nghiệp to lớn, vượt xa Hán Đường, không phải thứ mà Lý Thế Dân có thể so sánh.
Huống chi Lý Thế Dân hiện tại còn chưa làm hoàng đế.
Vì thế hắn chẳng chút khách khí với Lý Thế Dân, nghĩ gì nói nấy, nhưng lại thực sự đắc tội với Lý Thế Dân.
Khi mười mấy mũi tên bay đến trước mắt Dương Dịch, Lý Thế Dân quay ngựa bỏ chạy, khẽ dặn dò tả hữu: "Phối hợp với Ngự Lâm quân bắt lấy kẻ này, sống chết không kể!"
Hắn ngửa mặt thở dài: "Tiếc cho một cao thủ như vậy!"
Hắn cũng đã nảy sát tâm với Dương Dịch.
Trong ba người con trai của Lý Uyên, nếu bàn về tâm ngoan thủ lạt, thủ đoạn hiểm độc, Lý Thế Dân mới là kẻ xuất sắc nhất, nếu không tại sao Từ Hàng Tĩnh Trai lại chọn hắn làm hoàng đế?
Chỉ có kẻ sát phạt quyết đoán, lòng dạ sắt thép mới đủ tư cách ngồi lên ngai vàng. Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát so với Lý Thế Dân đều kém vài phần.
Lý Thế Dân quay ngựa trở về, dưới sự hộ tống của mấy tên hộ vệ đi chậm rãi về phía ngoài vòng vây. Trong lòng hắn, Dương Dịch đã là một người chết.
Dưới sự bao vây của mấy ngàn Ngự Lâm quân tại hiện trường, lại có cao thủ Thiên Sách phủ và một đám cao thủ từ Thái tử phủ trợ giúp, đến ba đại tông sư liên thủ cũng chưa chắc chống đỡ nổi, huống chi Dương Dịch là một tên vô danh tiểu tốt như vậy?
Tuy võ công hắn quỷ dị, nhưng trong mắt Lý Thế Dân, hắn đích thực chỉ là một tên vô danh tiểu tốt.
Chẳng có ai từng nghe qua trong thiên hạ có cái nhân vật như hắn cả.
Lý Thế Dân cưỡi ngựa đi tới, nhưng không dám rời đi thực sự. Chỉ có ở lại hiện trường chỉ huy bắt người mới coi như có công bắt giặc, nếu cứ thế trở về Thiên Sách phủ thì ngược lại sẽ mang tiếng lâm trận đào thoát.
Hắn đi ra ngoài vài trượng, đang định quay người quan sát tình hình đánh nhau, chợt nghe thấy kình phong ập xuống đỉnh đầu, vội vàng rụt cổ cúi đầu tránh né.
"Bịch!"
Một bóng người bay qua đỉnh đầu hắn, nện mạnh xuống đất, trông đã không còn sống được nữa. Nhìn trang phục giáp trụ, chính là một tên binh sĩ Ngự Lâm quân.
Khoảng cách từ đây đến chỗ Dương Dịch dừng ngựa vừa nãy đã hơn hai mươi trượng, vậy mà tên binh sĩ Ngự Lâm quân này lại bị Dương Dịch đánh bay tới đây.
Lý Thế Dân kinh hãi xoay người.
Tại hiện trường, tiếng binh khí va chạm vang lên không ngớt. Dương Dịch cưỡi ngựa, tay cầm kích, chạy đi chạy lại giữa đám đông. Đại kích múa thành một đoàn ánh sáng xanh, dưới tay hắn không có lấy một kẻ nào đỡ được một chiêu. Phàm là kẻ giao thủ với hắn, không bị hất bay binh khí thì cũng là cả người bị văng ra. Một người một ngựa đi tới đâu, liên tục có người bị đánh bay lên không trung, thậm chí cả một con ngựa cùng kỵ sĩ trên lưng cũng bị hắn hất văng lên độ cao vài trượng, vẽ thành những đường cong kinh người rơi về phía xa.
"Lý Thế Dân!"
Dương Dịch chạy đi chạy lại trên đường phố như mãnh hổ vào đàn cừu, trường kích trong tay múa lên, tiến về phía Lý Thế Dân: "Ta hỏi ngươi, ta chỉ nhìn hoàng cung một cái đã muốn bắt ta trị tội, đây là đạo lý gì?"
Dù có hàng ngàn Ngự Lâm quân đang bao vây chém giết, nhưng sau khi bị ánh mắt mang tà khí ma tính của Dương Dịch liếc nhìn, Lý Thế Dân vẫn run lên, cảm giác như một chậu nước đá dội lên đầu, lạnh thấu tận tim gan.
Hàng ngàn giáp binh vậy mà không chặn nổi hắn, dù liều mạng tấn công, Dương Dịch vẫn nhanh chóng giết tới trước mặt Lý Thế Dân.
Giữa khung cảnh bi tráng binh khí gãy vỡ, thân người bay loạn, con ngựa vàng dưới háng Dương Dịch gầm lên một tiếng, mạnh mẽ nhảy vọt lên, như con ngựa bay hướng về phía Lý Thế Dân.
"Xoẹt!"
Một người một ngựa còn chưa hạ xuống, Lý Thế Dân đã giương cung lắp tên nhắm bắn Dương Dịch.
Trong toàn bộ quân Đường, nếu bàn về kỵ xạ, Lý Thế Dân xứng danh đệ nhất. "Đại Vũ Tiễn" vang danh thiên hạ, lúc này ba mũi tên liên hoàn bắn ra, tên còn chưa bay đến trước mặt Dương Dịch thì ba mũi nữa lại được bắn ra, sau đó lật tay một cái, lại có ba mũi tên nữa xuất hiện trên cung.
Chín mũi tên liên hoàn, phong tỏa toàn bộ trên dưới trái phải của Dương Dịch.
"Kiếm pháp tốt!" (Chú thích: Ở đây nên hiểu là tiễn pháp tốt)
"Bịch bịch bịch" vài tiếng nổ lớn, chín mũi vũ tiễn mang theo toàn bộ chân khí của Lý Thế Dân đều bị Dương Dịch vung kích đánh bay, nổ tan tành thành một đống vụn vặt trên không trung.
"Bịch!"
Dương Dịch đâm trường kích ra trước, hất bay trường kiếm Lý Thế Dân vung tới, mũi kích dừng lại ngay tại yết hầu hắn, vừa vặn chạm vào da thịt, nhưng tuyệt đối không cắt trúng hắn.
"Ngó nghiêng hoàng cung là phải ngồi tù một năm?"
Thấy trường kích trong tay Dương Dịch có thể chém đầu Lý Thế Dân bất cứ lúc nào, hiện trường lập tức yên tĩnh lại, chỉ còn giọng nói của Dương Dịch vang vọng trên mặt phố: "Điều luật này rốt cuộc là do ai chế định?"
Hổ khẩu Lý Thế Dân rỉ máu, ngẩn người hồi lâu mới hóa giải được luồng khí âm hàn trong cơ thể. Sắc mặt hắn xanh xao, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc và không tin nổi, chậm rãi mở miệng: "Đây là do Thái tử đề nghị, Hoàng thượng thông qua mà thành, tuy hơi vô tình nhưng cũng là vì muốn tốt cho hoàng đế và đại thần."
"Chỉ có người hoàng gia các ngươi là người, còn lại bình dân bách tính đều là heo chó ư?"
Dương Dịch thu kích xoay người: "Ta không giết ngươi, đã điều lệ này do Lý Uyên ban bố, vậy thì ta sẽ tìm ông ta đích thân lý luận!"