Tự Do Phiêu Lãng Trong Giang Hồ Võ Hiệp

Lượt đọc: 4489 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 72
Mai phục

❊ ❊ ❊

Yến Nguyên Tập không thể gọi là một tòa thành huyện hay thôn trấn, nó chỉ là một nơi giao dịch của các dân tộc du mục gần bờ đông hồ Bồ Ngư Nhi, lấy một khoảng đất trống rộng lớn làm trung tâm, xung quanh vây gần trăm doanh trướng phân bố không quy tắc, đủ loại sắc màu, rực rỡ bắt mắt, tạo thành một cảnh quan kỳ thú.

Khi Dương Dịch tới nơi, khoảng đất trống chật kín người, ồn ào náo nhiệt. Nhìn trang phục của họ, chủ yếu là người Khiết Đan, Mạc tộc, Đột Quyết, còn những tộc khác Dương Dịch không nhận ra. Những người này có nam có nữ, ai nấy đều ăn mặc chải chuốt, không khí đậm chất lễ hội.

Các tộc người ở tái ngoại lúc này, thực sự là hình ảnh thu nhỏ của sự dã man và thú tính.

Tái ngoại vốn là nơi hoang dã. Không chỉ có những bộ lạc làm tổ trên cây, mà còn có những kẻ ẩn thân trong hang đất, hoặc trộn bùn đất với máu bò dê để dựng nhà.

Lại có những kẻ anh em chung vợ, hoặc lấy vợ đãi khách.

Đây cũng là lý do tại sao rất nhiều đế vương của các quốc gia nhỏ ở tái ngoại, hoặc thủ lĩnh, khả hãn của các bộ lạc trên thảo nguyên, đều vô cùng ngưỡng mộ văn hóa Trung Nguyên, thường xuyên tới Trung Nguyên bái phỏng du ngoạn.

Thời đại Tùy hưng thịnh, vương tộc và tù trưởng các bộ lạc tái ngoại đều tranh nhau học ngôn ngữ và văn tự Trung Nguyên, lễ nghi đạo đức phương Đông cùng sự phồn hoa chốn thị tứ, là thứ mà họ nằm mơ cũng khó lòng tưởng tượng nổi.

Chỉ cần được tận mắt thấy vẻ đẹp Hoa Hạ của Trung Nguyên, bất cứ quốc gia nào cũng cảm thấy tự hổ thẹn. Một khi vũ lực của quốc gia này đủ mạnh để hủy diệt bang Hoa Hạ Trung Nguyên, nhân tố dị dạng bẩm sinh thích phá hoại cái đẹp sẽ thúc đẩy họ không ngừng tấn công vùng đất Trung Nguyên.

Kiểu tấn công này, một phần là vì sinh tồn, nhưng nhiều nhất vẫn là sự thèm khát và ngưỡng vọng phát ra từ nội tâm.

Nếu không chiếm được, vậy thì hủy diệt nó!

Điều này cực kỳ giống với tư duy của một quốc gia nhỏ ở Đông Dương thời hậu thế.

Nhìn khắp lịch sử, toàn bộ dân tộc Trung Hoa đều trải qua lịch sử phòng thủ trước sự tấn công của ngoại tộc, cơ bản đều ở thế phòng thủ bị động, cực kỳ hiếm khi xuất hiện hành vi tấn công chủ động. Dù có hành vi tấn công, đó cũng là sự bộc phát sau khi bị chà đạp trong thời gian dài.

Sự khác biệt giữa dân tộc làm nông và dân tộc thảo nguyên chính là ở đây.

Bên nào chính nghĩa, bên nào tà ác, điều này đã không cần tranh cãi nữa.

Lịch sử chính là minh chứng tốt nhất.

Thời điểm Dương Dịch tới rất khéo, đúng vào ngày họ giao dịch. Tình trạng này sẽ tiếp diễn hơn mười ngày, liên tục có người tới, cũng liên tục có người rời đi.

Bất kể nam nữ, người nào cũng đeo cung mang đao, ngồi trên lưng ngựa an nhiên thoải mái như ngồi trên ghế. Các dân tộc khác nhau có phương ngôn, y phục, cách trang điểm khác nhau, khiến người nhìn hoa cả mắt, nghe thì mù tịt.

Người tới đây giao dịch có cả mục dân bình thường, nhưng nhiều hơn vẫn là tù trưởng, thổ hào, ác bá các phương. Thế nhưng ai nấy đều hành sự theo quy củ, mặc cả giá cả, không thấy tình trạng cậy mạnh hiếp yếu.

Trong chợ không có người Hán nào khác, khiến Dương Dịch một người một ngựa vô cùng nổi bật, chỉ thiếu điều chưa bị người ta tra hỏi.

Hàng hóa giao dịch cái gì cũng có, ngoài các loại gia súc, da bò, da dê, da hươu, thổ tửu, bát đĩa v.v., còn có tơ lụa, gốm sứ từ Trung Thổ mang tới, khiến người ta lóa mắt, mở mang tầm mắt.

Bỗng nhiên có người bên cạnh hét lớn một tiếng, Dương Dịch lần theo tiếng gọi nhìn lại.

Kẻ lên tiếng là một gã đại hán đang ngồi cao trên lưng ngựa, tóc dài xõa vai, đầu đội mũ tròn làm bằng da sói, mặc áo ngắn tay, khuỷu tay bọc da bò, không râu, eo thắt đai đồng, chân đi bốt dài, đôi mắt to như chuông đồng đang nhìn chằm chằm vào hai người.

Dương Dịch nhớ lại cách ăn mặc của các dân tộc mà Nhậm Tuấn đã giới thiệu cho y khi đến, thấy hắn ta tóc dài xõa vai, biết gã này chắc là người Thất Vi, chỉ không biết đến từ bộ tộc nào.

Theo Nhậm Tuấn chỉ điểm, người Thất Vi gặp bạn bè hoặc muốn tỏ ý tốt đều cởi mũ cúi chào.

Gã đại hán trước mắt này vừa không cởi mũ hành lễ, nói chuyện lại to tiếng như vậy, trong mắt còn lộ hung quang, nhìn là biết cố ý gây chuyện.

Dương Dịch mừng rỡ, y đang lo không tìm được lý do để ra tay với những ngoại tộc này, nay lý do ấy lại chủ động tìm đến y.

Người đông hàng kín, ồn ào náo động, cho nên dù đại hán Thất Vi có quát như sấm dậy, cũng không gây chú ý.

Đại hán Thất Vi chỉ vào con ngựa của Dương Dịch gào thét, sâu trong đôi mắt đầy hung quang, một tia tham lam khó mà kiềm chế lộ ra.

Dương Dịch đã hiểu ra, hóa ra gã đại hán này chấm con ngựa vàng của mình.

Y nhìn gã đại hán, dùng tiếng Đột Quyết khẽ nói: "Ngựa này không bán, cút!"

Tiếng Đột Quyết ngày nay quả nhiên là ngôn ngữ phổ biến nhất toàn thảo nguyên. Gã đại hán Thất Vi đối diện nghe thấy lời Dương Dịch, hung quang trong mắt càng đậm, vậy mà rút đao ngang hông, thúc ngựa lao tới, chém thẳng vào mặt Dương Dịch.

Đao phong vù vù, uy thế mười phần.

Tiếng kinh hô vang lên bốn phía, người đi đường vội vàng né tránh.

"Phập!"

Dường như có một đạo thanh quang lóe lên, sau đó tiếng động khẽ vang lên, một người một ngựa đang lao về phía Dương Dịch bỗng chốc chia làm hai mảnh, máu tươi phun vọt, tạng phủ trào ra.

Dương Dịch trường kích khẽ đưa, ánh mắt nhìn người Thất Vi bị y một kích chém làm đôi, khẽ thở dài: "Chi bằng hà khổ!"

Tiếng ồn ào kinh hãi xung quanh càng dữ dội hơn.

Trên sườn núi xa xa, trong các doanh trướng bắt đầu có võ sĩ lao ra, quát tháo lao về phía Dương Dịch.

Có võ sĩ quát bằng tiếng Đột Quyết: "Ngươi là tên Hán man tử từ đâu tới? Dám giết người giữa phố, chán sống rồi sao?"

Thời điểm này vì lúc Tùy Dạng Đế còn tại thế, mấy lần giao chiến với thế lực thảo nguyên, khiến toàn bộ người thảo nguyên cực kỳ thù hận người Hán. Những võ sĩ này tuy là đang hỏi y, nhưng mã đao trong tay lại không chút lưu tình chém tới, hoàn toàn không có ý định hỏi rõ nguyên nhân tranh chấp.

Sát khí trong mắt Dương Dịch chợt dâng trào, gầm lên một tiếng dài: "Tang Thủ Mã Cát ở đâu?"

Câu này y dùng tuyệt đỉnh nội lực rống ra, thật sự còn vang hơn cả tiếng sét nổ ba phần. Mấy võ sĩ đang cưỡi ngựa phi nước đại lao về phía y như bị chùy công thành nện trúng, người và ngựa cả thảy bay ngược ra sau. Người còn ở giữa không trung, những mảnh tạng phủ lớn đã phun ra từ trong miệng, chưa kịp rơi xuống đất đã mất mạng.

Những võ sĩ còn lại đều bị chấn đến gân cốt tê liệt, cùng với tọa kỵ dưới háng phun máu hôn mê, bất tỉnh nhân sự.

Tiếng rống lớn như sấm nổ cuồn cuộn, không ngừng vang vọng khắp Yến Nguyên Tập. Hàng ngàn người đang giao dịch tại Yến Nguyên Tập, vậy mà có hàng trăm người bị một tiếng gầm của y chấn đến hôn mê.

Cái chợ vốn đang loạn cào cào bỗng chốc trở nên tĩnh lặng như chết.

Dương Dịch thúc ngựa đi về phía các doanh trướng trên sườn núi trước mặt.

Doanh trướng của các tộc như chen chúc san sát vào nhau, chỉ có quan sát kỹ mới biết những doanh trướng này dựa theo sự quy thuộc của từng bộ lạc, giữa các nhóm doanh trướng giữ một khoảng cách nhất định để tránh gây hiểu lầm.

Những cuộc giao dịch lớn thực sự ở cái chợ này đều tiến hành trong các doanh trướng khổng lồ. Ngoài ra, cao thủ các tộc đóng quân trong doanh trướng để đối phó với mọi sự khiêu khích và tranh đấu. Đám người Đột Quyết vừa lao về phía Dương Dịch hẳn là võ giả dùng để duy trì trật tự chợ.

Ngựa vàng bốn vó đạp trên bãi cỏ mềm mại, không phát ra chút tiếng động nào, như thể bốn vó không chạm đất mà lướt về phía sườn núi.

Một giọng nói âm nhu vang lên từ trong chiếc lều lớn nhất ở trung tâm sườn núi: "Dương tiên sinh, không biết ngài tìm Mã Cát có việc gì?"

Hán ngữ của kẻ này nói rất chuẩn xác, cực kỳ từ tính, tuy chưa lộ diện nhưng đã cho người ta cảm giác "kẻ này chắc chắn vô cùng bất phàm".

Dương Dịch cười dài: "Ngươi chính là Mã Cát? Một kẻ tiêu thụ đồ gian hạ lưu cũng có khí độ này sao?"

Trong lúc nói chuyện, ngựa vàng ngày càng tiến gần các doanh trướng. Dương Dịch đã nghe thấy tiếng thở đều đặn khe khẽ truyền ra từ mấy chục doanh trướng khổng lồ trước mặt, cảm ứng kỹ thì sợ rằng có tới hai ba ngàn người.

Chỉ có võ sĩ chinh chiến lâu năm mới có kiểu hô hấp gần như cùng một nhịp điệu này. Trong doanh trướng giao dịch lại giấu mấy ngàn võ sĩ, những doanh trướng này tuyệt đối không phải dùng để làm ăn.

Xem ra những người này đã chờ mình ở đây nhiều ngày rồi, nếu không mình cũng sẽ không khéo tới đây vừa đúng lúc gặp ngày hội chợ mấy chục ngày mới có một lần.

Ngựa vàng chợt dừng lại.

Dương Dịch không biết cung tên đã xuất hiện trong tay từ bao giờ, y không đáp lại, cong cung lắp tên, đột ngột bắn ra.

"Vút vút vút!"

Chỉ trong chớp mắt, mấy chục mũi tên lông vũ đều bị y bắn vào trong doanh trướng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:446
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.