Tự Do Phiêu Lãng Trong Giang Hồ Võ Hiệp

Lượt đọc: 4442 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37
Loại ma

❊ ❊ ❊

“Khoan hãy làm hại Sư tiên tử!”

Nhìn thấy Dương Dịch một tay bóp cổ Sư Phi Huyên, một tay cầm đoản kiếm so đo trước đầu nàng, kẻ lén lút tấn công vừa bị Dương Dịch đánh bay sau khi hét lớn một tiếng, thân hình đột ngột bật dậy, tay bắt ấn quyết, gầm lên với Dương Dịch một câu Phật môn chân ngôn.

“Lâm!”

Dương Dịch chấn động, thân thể như lò xo bị người ta búng một cái, rung lên bần bật, nhưng lập tức trở lại như thường.

“Khá lắm!”

Dương Dịch giữ chặt Sư Phi Huyên, quay ngựa lại, nhìn người phía sau: “Đây chính là Chân Ngôn Pháp Ấn sao? Ngươi là Từ Tử Lăng?”

Thanh niên đối diện thân hình cao lớn thẳng tắp, tướng mạo anh tuấn bất phàm, trán rộng, mắt sáng, bản thân toát lên khí chất nhàn vân dã hạc, trác nhĩ bất quần, không chút tầm thường.

Lúc này thấy Dương Dịch lên tiếng hỏi, bèn gật đầu với Dương Dịch: “Tiền bối pháp nhãn không sai, vãn bối đúng là Từ Tử Lăng. Vì sốt sắng cứu người nên có chỗ mạo phạm, xin tiền bối hải hàm.”

“Tiểu tử, ngươi đánh lén ta từ phía sau, e là không phải việc làm của quân tử!”

Trong lúc nói chuyện, đoản kiếm trong tay Dương Dịch loé lên, đã hất khăn vấn đầu của Sư Phi Huyên ra, để lộ mái tóc xanh.

Từ Tử Lăng nhìn mà kinh tâm động phách, muốn ra tay cứu người nhưng lại sợ ném chuột vỡ đồ, đành trơ mắt nhìn đoản kiếm của Dương Dịch rung lên, khăn trùm đầu nổ tung thành một đống vụn nhỏ.

Điều khiến Từ Tử Lăng kinh ngạc hơn cả là Dương Dịch vừa rồi một kiếm chém xuống, không phải dùng lưỡi kiếm cắt nát khăn trùm, mà là phát ra một luồng nội kình, sinh sinh chấn vụn chiếc khăn mềm mại trơn mượt kia.

Khăn trùm nát vụn, thế nhưng những sợi tóc được khăn quấn bên trong lại không hề bị đứt lấy một sợi.

Đối mặt với loại ma công như vậy, lòng Từ Tử Lăng lại chùng xuống.

Tóc xanh như thác, sau khi bỏ khăn trùm, nhẹ nhàng buông xoã trên đôi vai gầy như dao cắt.

Lúc này Sư Phi Huyên bị Dương Dịch bóp lấy cổ ngọc nhấc bổng khỏi mặt đất, như con gà nhỏ chờ làm thịt, một luồng khí tức tà dị âm hàn truyền vào cơ thể khiến chân khí toàn thân nàng căn bản không thể ngưng tụ.

Thẹn quá hoá giận, nhưng lại không thể giãy giụa, ngay cả sức nhúc nhích một ngón tay cũng không có, bị người ta sỉ nhục như thế này là chuyện nàng chưa từng nghĩ tới.

“Chậc chậc, ba ngàn sợi tóc, ba ngàn phiền não.”

Dương Dịch miệng không ngừng tán thưởng, lắc đầu nói: “Không xuống tóc, sao hiểu được pháp, không hiểu pháp, sao thấu được lý, pháp lý không thông, sao có thể tu hành?”

Từ Tử Lăng thấy mấy câu hắn nói khá có diệu lý thiền tông, có cảm giác như đại sư thuyết pháp, thầm nghĩ: “Người này mở miệng là lời chân ngôn ý pháp, lại còn cạo trọc đầu, chẳng lẽ cũng là dòng dõi Phật môn?”

Hắn nào biết Dương Dịch tu cả Nho, Đạo, Phật, y, binh, ma đồng hành, nếu luận về sự tạp nham trong tu hành, trên đời khó có ai sánh kịp.

Còn việc Dương Dịch giờ vẫn để đầu trọc, đó là do luồng kiếm khí trong cơ thể làm quái, đợi khi nào tiêu trừ được kiếm ý kiếm khí, tự nhiên sẽ khôi phục bộ dạng như cũ.

Chỉ là tình hình bên trong đến chính Dương Dịch cũng không lường trước được, Từ Tử Lăng sao mà đoán ra.

Trơ mắt nhìn đoản kiếm sắc bén trong tay Dương Dịch chậm rãi cạo trên đỉnh đầu Sư Phi Huyên, từng sợi tóc xanh theo gió bay đi, Từ Tử Lăng mắt rực lửa, lòng đang rỉ máu, nhưng đồng thời cũng có một cảm xúc kỳ lạ trào dâng từ sâu trong thâm tâm: “Nàng vốn đã là người xuất gia, dù có bị thế phát, đó cũng là điều nên làm, sao mình lại phẫn nộ như vậy? Chẳng lẽ chỉ vì nàng bị Dương Dịch bắt giữ? Hay là vì nàng chịu sỉ nhục?”

Trong lòng hắn thầm cảm thấy dường như mình ngăn cản Dương Dịch thế phát cho Sư Phi Huyên cũng không hẳn là danh chính ngôn thuận, nhưng ngay sau đó lại nghĩ: “Nàng dù có nên xuống tóc, thì cũng phải là tình nguyện xuống tóc mới được, dùng tư thế bị sỉ nhục thế này để cưỡng ép xuống tóc, thì không thể!”

Phía sau tiếng xé gió lần lượt vang lên, Khấu Trọng và Hầu Hy Bạch nhẹ nhàng đáp xuống phía sau Từ Tử Lăng.

Hầu Hy Bạch người còn chưa chạm đất, giọng lo lắng đã vang lên: “Dương Dịch, ngươi không được làm hại Sư tiên tử!”

Dương Dịch không buồn ngẩng đầu, cười hì hì: “Tiên tử? Tiên tử tiên tử, thì cũng vẫn phải ăn cơm và đi ỉa thôi!”

Đoản kiếm trong tay vẫn chậm rãi cạo nhẹ trên đầu Sư Phi Huyên, đoản kiếm là thần binh lợi khí, lướt nhẹ qua da đầu, là có một sợi tóc theo gió mà đi.

Hầu Hy Bạch nghe hắn nói ra những lời ô uế như vậy, vốn muốn giận dữ phản bác, nhưng há miệng xong lại không biết phải phản bác thế nào.

Đều vì lời Dương Dịch tuy thô thiển nhưng lại là sự thật tự nhiên, sinh ra làm người, ăn uống đại tiểu tiện là lẽ thường, điểm này không vì ngươi là nam hay nữ mà miễn tục.

Thế nhưng đem những thứ dơ bẩn như phân nước tiểu liên tưởng cùng giai nhân thu thuỷ trước mắt, đó quả thực là chuyện tàn khốc nhất trên đời, mà trớ trêu thay lại chính là sự thật.

Ngay trong khoảnh khắc này, Khấu Trọng, Từ Tử Lăng, Hầu Hy Bạch cả ba người vì câu nói này của Dương Dịch mà tâm thần chấn động, đầu óc trống rỗng.

Sự tàn khốc trong câu nói của Dương Dịch còn khó chấp nhận hơn cả những tổn thương về thể xác đối với họ.

Cả ba lặng lẽ đứng dưới đầu ngựa, không còn ai mở miệng, chỉ còn tiếng xoàn xoạt của đoản kiếm cạo tóc vang lên.

Giọng trầm thấp của Dương Dịch vang lên bên tai họ: “Quán sắc thân như quán mủ máu, nếu xem như đầu lâu, hồng phấn giai nhân, một mai bụi đất, chư bàn thọ tưởng, ánh chiếu bồ đề…”

Tiếng nói du dương bay bổng, như tiếng chuông cổ tự, tuy trước mặt là tình cảnh quái dị khi Sư Phi Huyên bị bóp cổ, nhưng mọi người sau khi nghe giọng nói của Dương Dịch lại không tự chủ được mà trong đầu hiện ra cảnh thân ở đại điện trước Phật, nín thở ngưng thần, xem cảnh thế phát trang nghiêm.

Tiếng lưỡi dao cắt tóc đột ngột biến mất.

Khấu Trọng, Từ Tử Lăng, Hầu Hy Bạch cả ba người theo sự biến mất của âm thanh mà lập tức tỉnh lại.

Dương Dịch đang ngồi trên yên ngựa đã buông bàn tay to đang bóp cổ Sư Phi Huyên.

Tóc dài như lụa, tán loạn bay đi trong bầu trời ngày đông.

Một mỹ nhân đầu trọc xuất hiện trước mặt bốn người.

Sư Phi Huyên mặt cắt không còn giọt máu, hai chân chạm đất, loạng choạng một cái mới đứng vững.

Thấy Sư Phi Huyên như vậy, Từ Tử Lăng và Hầu Hy Bạch cả hai người chấn động tâm can, không tự chủ được mà lùi lại mấy bước: “Phi Huyên sau này phải chăng đều sẽ là bộ dạng này?”

Ngay cả Khấu Trọng trong lòng cũng thấy cực kỳ khó chịu.

Sư Phi Huyên luôn mang đến cho họ cảm giác tiên tử phiêu dật thoát tục, không vướng bụi trần, khiến họ tự nhiên không dám nảy sinh tâm ý mạo phạm, dường như chỉ cần hơi bất kính một chút thôi cũng là sự mạo phạm (xúc phạm) với tiên tử.

Nhưng giờ đây trước bị Dương Dịch dùng thứ ô uế đại tiểu tiện thô tục nhất đập tan giấc mộng tiên tử về Sư Phi Huyên trong lòng họ, lại còn cạo Sư Phi Huyên thành đầu trọc, lấy hình tượng nữ ni Phật môn giáng đòn mạnh mẽ thứ hai lên tâm thần họ.

Lúc này không những Sư Phi Huyên loạng choạng muốn ngã, mà cả Từ Tử Lăng và Hầu Hy Bạch cũng có cảm giác đau đớn không muốn sống.

Họ dường như đang than thở cho mái tóc rơi rụng, lại dường như đang đau lòng vì cái đầu trọc của Sư Phi Huyên, đủ loại niệm đầu ồ ạt kéo tới.

Thân hình loạng choạng của Sư Phi Huyên từ từ đứng vững, ngọc dung dần dần trầm tĩnh lại, cúi đầu hành lễ với Dương Dịch: “Phật môn nữ ni Sư Phi Huyên đa tạ tiên sinh thế phát.”

Dương Dịch ngửa mặt cười to: “Thế này mới là dáng vẻ của người phương ngoại (ngoài đời thường)! Làm hòa thượng thì phải niệm kinh, làm đồ tể thì phải sát sinh, đã xuất gia thì phải có dáng vẻ của người xuất gia!”

Hắn nhìn Sư Phi Huyên đầu trọc lóc: “Dùng mỹ sắc mê hoặc người, dùng thần thông hiển lộ, không phải chánh ngôn pháp tạng. Ngươi là nữ ni Phật môn, có đức có tài gì mà thao túng đại cục thiên hạ?”

Sư Phi Huyên trầm giọng nói: “Xuất thế cũng là tu hành!”

Dương Dịch nói: “Tu hành giả!”

Thân hình Sư Phi Huyên run lên, chắp tay hành lễ: “Dương tiên sinh có giáo huấn gì?”

Dương Dịch nói: “Ngươi ngẩng đầu lên!”

Sư Phi Huyên y lời ngẩng đầu, sau khi nhìn thẳng vào Dương Dịch, bỗng nhiên trong lòng chấn động hoảng hốt, chỉ thấy mắt Dương Dịch bỗng sáng rực lên, sau đó mí mắt khép hờ, ánh sáng biến mất, giống như mây đen che khuất mặt trời, mang lại một ý vị cực kỳ huyền diệu.

Khi Dương Dịch nhìn về phía nàng, Sư Phi Huyên có cảm giác như bị hắn nhìn thấu toàn bộ tâm hồn mình trong nháy mắt, đồng thời dường như có một thứ kỳ lạ theo ánh mắt của Dương Dịch, truyền vào sâu trong tâm linh nàng, dường như có dường như không, dường như ảo giác, lại dường như chân thật, nàng mơ hồ cảm giác mình đã trở thành một mảnh đất màu mỡ, mà trong cơ thể mình không biết từ lúc nào đã có thêm một hạt giống cực kỳ ẩn hối, đang lặng lẽ nảy mầm.

(Chưa xong còn tiếp.)

[Dịch từ bản vi] ChuongId:124
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.