Nàng Và Con Mèo Của Nàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
(3)
(3)

❊ ❊ ❊

Cô Miyu đã khuyên tôi nên thi vào đại học.

Nhưng rốt cuộc, khi tôi còn chưa thể quyết được nên ôn thi hay đi làm, mùa hè đã kết thúc tự khi nào.

Hai tuần cuối kỳ nghỉ hè, thông qua nhà trường, tôi được nhận vào thực tập ở một nơi. Tôi còn chẳng nhớ là mình đã đăng ký từ bao giờ.

Tuy nói là thực tập nhưng cũng gần như là đi làm thật. Ban đầu, tôi chỉ có ý muốn bỏ qua cho xong, nhưng khi nghe nói văn phòng tôi sắp sửa thực tập là một công ty thiết kế khá có tên tuổi nên thái độ của tôi cũng có chút thay đổi. Nơi đó đã thiết kế ra cả logo những bộ phim ăn khách, làm bìa cho cuốn truyện tranh nổi đình nổi đám.

Một văn phòng thiết kế đúng điệu, nằm trong khu phố sang chảnh, tuy có hơi xa nhà tôi một chút. Lâu lắm rồi tôi mới sống theo thời gian biểu thông thường.

Ngày đầu tiên đúng là hồi hộp lắm. Phần lớn công việc được giao là ghi chép nội dung cuộc họp, dán nhãn địa chỉ gửi thư đi, mấy việc vặt ai làm cũng được nhưng được nhìn môi trường công việc thiết kế chuyên nghiệp như thế trong khoảng cách gần cũng coi như có thu hoạch rồi.

Lần đầu tiên tôi được nhìn thấy tận mắt công việc của những người chuyên nghiệp.

Tóm lại, mọi người đều rất nhanh nhẹn. Hơn nữa, để làm ra một thiết kế duy nhất, khối lượng công việc phải làm đồ sộ đến ấn tượng. Tuy chỉ được chạy mấy việc lặt vặt nhưng được giúp ích cho mọi người tôi cũng thấy vui lắm rồi.

Tôi còn thích bữa trưa hơn nữa. Quanh nơi này có rất nhiều nhà hàng cao cấp. Ngày nào cũng có ai đó mời tôi đi ăn đồ sang trọng. Quán nào cũng ngon đến nao lòng.

Hóa ra, thường ngày tôi chỉ toàn ăn mấy món chẳng ra sao. Đồ ăn ngon cho ta thêm tham vọng và sức mạnh. Thường chỉ được làm những công việc lao động đơn giản nên hứng thú làm việc của tôi bằng không, nhưng được ăn uống ngon lành lại giúp tôi nảy sinh động lực làm việc.

Tôi giờ cũng giống Mimi, như một loài được nuôi ăn.

Những nhân viên làm trong văn phòng thiết kế dường như cũng quen thuộc với những thực tập sinh như chúng tôi, họ cũng để ý quan tâm. Người quan tâm đến tôi nhất chắc là người đàn ông được mọi người ở đây gọi là “sếp”.

Ấn tượng đầu tiên thì đây là “một người không thể mê nổi”. Những gã đàn ông dùng nước hoa chẳng ai tốt đẹp gì cả. Như papa tôi ấy. Tuổi đời người này còn khá trẻ nhưng cứ thấy có điểm gì đó phảng phất giống với papa.

Người chọn tôi làm thực tập sinh hình như cũng là người này.

Tôi đã tập hợp chỗ tranh của mình lại làm thành một portfolio[1], người đó đã khen chúng đẹp. Khi cả hai đi ăn trưa với nhau, tôi hăng say kể về những bức tranh đang vẽ dang dở, người đó vui vẻ nghe tôi kể chuyện.

“Lần sau hãy cho anh xem tác phẩm của em nhé.” Sếp nói với một điệu cười thảnh thơi. Tôi muốn cho người này xem bức tranh tôi đang vẽ. Bức tranh khiến cả Mimi lẫn cô Miyu đều ngạc nhiên. Chắc chắn người này cũng thấy vui lắm.

“Anh đến lúc nào cũng được. Tuy chỗ em có hơi bẩn.” Tôi ưỡn ngực lên nói vậy.

Tuy đã nghĩ đến ngay cũng được, nhưng công việc chung quanh chợt trở nên quá bận rộn, chúng tôi bị cuốn theo guồng quay đó. Nhiều người còn phải ngủ lại văn phòng nữa. Đến cả tôi cũng bận từ sớm đến tối.

Chốn công sở khi chạy dự án cũng như ngôi trường trước ngày hội vậy, thật là vui. Tuy tôi không phải kẻ bận rộn làm việc suốt nhưng chỉ cần được người khác nói câu cảm ơn khi mua hộ hộp cơm, tôi cũng cảm thấy vui vì có ích cho họ rồi. Nghĩ lại, tôi có cảm giác như cuộc đời mình chẳng có ích được cho ai được mấy bận.

“Mọi người vất vả rồi!” Sau khi chạy xong dự án mọi người cùng cạn ly ăn mừng. Chỉ có mình tôi chưa đủ tuổi thành niên nên chỉ được gọi coca thôi. Dẫu sao, tôi cũng được nhà trường giới thiệu đến nên cũng đành ngoan ngoãn uống phần coca của mình.

Sếp vẫn còn nhớ lời hứa đến ngắm tranh của tôi. Tôi cứ tưởng anh ấy bận rộn quá nên quên mất rồi cơ chứ, tôi vui vẻ trao đổi số điện thoại với anh ấy.

“Người đó thích gái trẻ lắm, em nên cẩn thận~” Sau đó, khi đi vệ sinh, một chị thiết kế đã thì thầm vào tai tôi như vậy.

Đây là lòng ghen tị của nữ giới chăng! Tôi tưởng vậy, nhưng quả thực tôi đã lầm.

Gần cuối hè, cơ thể tôi bắt đầu có sự thay đổi. Từ mèo nhóc thành một cô mèo trưởng thành.

Tôi mong muốn có con của Chobi nên đã thử đề nghị thẳng.

“Ta kết hôn đi.”

“Này, Mimi, anh đã nói nhiều lần rồi nhưng anh có người yêu trưởng thành rồi.”

Lại là chuyện đó. Tôi muốn xác nhận cho rõ. Có đúng là người phụ nữ đến chỗ ở của Reina không. Cô người yêu đó ghê gớm đến mức nào.

“Cho em gặp đi.”

“Không được.”

“Tại sao?”

“Này, Mimi. Anh đã nói nhiều lần rồi... những chuyện này đợi em lớn rồi hãy nói.”

Tôi buồn đến mức rũ hết cả tai, cả đuôi lẫn râu.

Người yêu là con người sao, thật là ngốc nghếch. Cả đời sẽ chỉ mãi như vậy thôi.

Vẫn còn đang dỗi, tôi giậm thình thịch, bước về cái xưởng vẽ của Reina.

Khi đứng trên cành cây long não mọi bận nhòm vào trong phòng Reina, tôi thấy Reina đang nói chuyện điện thoại với ai đó.

“Ê~, không có chuyện đó đâu~” Cái giọng nũng nịu thường không bao giờ thấy nơi Reina.

Không phải Reina này. Tôi mong mỏi cô ấy mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn và chẳng phải nũng nịu bất kỳ ai. Thành thử, tôi cứ ôm cục tức trong người, cáu bẳn đến không chịu nổi. Giờ này, chắc con mồi nào tôi cũng bắt không tha luôn.

Tôi của lúc đó chẳng biết nên làm gì cho phải.

Hiếm mới có một lần tôi đi dạo xa đến vậy. Tôi cứ băng băng chui qua những bụi rậm không quen, bước đi trên những hàng rào xa lạ. Nơi mình chưa từng bước chân tới, mùi không khí không quen thuộc, thường thì tôi sẽ e sợ lắm nhưng giờ lại chẳng thấy sợ hãi gì.

Tôi cứ lơ đãng như vậy nên đã bước phạm vào lãnh địa của con mèo khác từ lúc nào.

A, cảm giác này không ổn rồi.

Khi tôi nhận ra điều đó, mọi thứ đã quá trễ rồi. Một con mèo đực với ánh mắt sáng quắc chắn ngay trước mặt tôi. Hắn là mèo hoang nhưng vô cùng to lớn. Bắt được nhiều mồi đến vậy, hẳn là mạnh mẽ lắm.

Con mèo đó có màu lông đen trắng, trên bụng có một vết sẹo lớn. Cái đuôi bị quặt vào một đoạn.

Đuôi Quặt, tôi đã âm thầm đặt tên cho hắn.

Đuôi Quặt nhìn tôi như định giá. Ánh mắt đó như thầm đe dọa, nhóc còn bước thêm bước nữa thì anh mày không tha cho đâu.

“Này, bắt nó đi.” Giọng nói của tôi ngọt ngào đến đáng ngạc nhiên.

“Gì cơ?” Đuôi Quặt hỏi với giọng đầy nghi kị.

Con chim đuôi dài đang mổ thứ gì đó trên nền sỏi của bãi đỗ xe. Nhìn nó chăm chú, Đuôi Quặt tiến lại gần, lặng lẽ không một tiếng động. Từ trên hàng rào, hắn lừ lừ tiến lại gần con chim đó. Toàn bộ cơ bắp trên cơ thể phối hợp với nhau nhuần nhuyễn. Hắn ta phi thẳng từ trên hàng rào xuống, táp một phát đúng cổ con chim. Con chim vỗ cánh, cố gắng vùng vẫy thật lực để trốn tránh.

“Giỏi quá!”

Hắn thiện nghệ đến mức tôi chỉ thốt lên được có vậy. Lông mao toàn thân tôi dựng đứng cả lên.

Con chim trong miệng Đuôi Quặt sớm chết thẳng cẳng. Hắn thả con mồi đã chẳng còn động đậy trước mặt tôi.

“Cũng không có gì to tát. Một khi trời tối, lũ chim sẽ không nhìn rõ nữa.” Hắn nói như thể cha mẹ đang dạy con cái săn mồi vậy. Đó là lần đầu tiên, tôi cảm nhận rõ Đuôi Quặt là một con mèo trưởng thành hơn mình.

“Em là Mimi. Tên anh là gì?”

“Không có.”

“Vậy, em gọi anh là Đuôi Quặt được không?”

“Tùy thích.”

Đuôi Quặt quay lưng bỏ đi, tôi bám theo hắn. A, tôi đúng là mèo thật rồi. Bản năng loài mèo đã kích thích tôi.

Đêm đó, tôi và Đuôi Quặt đã nên đôi.

Mùa hè sắp sửa kết thúc.

Ngày hôm sau đó, tôi cũng có gặp Chobi nhưng Chobi không hề nhận ra chuyện gì đã xảy ra với tôi.

Nghe tiếng kêu ri rỉ kỳ dị của lũ ve, chúng tôi bắt chước chúng nhưng lại không giống, tôi và Chobi cùng cười phá lên.

Lần nào gặp nhau, tôi cũng đòi kết hôn với Chobi, nhưng đó là hôm đầu tiên tôi chẳng nhắc gì đến chuyện đó, chỉ cứ thế đi về.

Tôi cũng chẳng hẹn anh ấy sẽ gặp nhau vào ngày mai nữa. Vậy mà, Chobi cũng chẳng nói gì, lại trở về bên cô ấy của mình.

Nhìn Chobi như thế, đuôi tôi rũ xuống.

Mấy ngày nay, Reina có vẻ hớn hở lắm, chẳng chịu để tâm đến tâm trạng của tôi gì cả.

Tôi cứ ôm tâm trạng khó chịu chẳng có nơi dốc bầu tâm sự kia, chìm vào trong giấc ngủ.

“Công việc của chị đã được quyết xong rồi đó.” Reina vui vẻ lắm. “Văn phòng thiết kế chỗ chị được nhận vào làm thực tập ấy, anh sếp quý chị lắm.”

“Chị có tài mà. Chị biết từ trước rồi.”

“Công việc tuy có hơi vất vả, nhưng được vào làm chỗ đó cũng thích lắm đấy~”

Sự mạnh mẽ vững vàng nơi Reina thật chói lọi trong mắt tôi.

Nghe chuyện Reina kể, tôi chợt nghĩ đến một điều. Mỗi con mèo đều có lãnh địa riêng của chúng. Tùy theo khả năng của từng con mèo mà lãnh địa cũng to nhỏ khác nhau nhưng một lãnh địa chỉ có một con mèo.

Loài người thì chen chân nhau trong cùng một lãnh địa. Nhìn bên ngoài thì tưởng mối quan hệ an bình lắm lắm nhưng cũng ch? là vẻ ngoài thôi, thực sự chỉ có một kẻ duy nhất thống lãnh cả lãnh địa đó.

Loài người như Reina, những người có khả năng vẽ tranh luôn phải đấu đá với nhau trong cùng một lãnh địa nhỏ hẹp, phần lớn đều rơi rụng dần, chỉ còn lại những kẻ mạnh mẽ.

Reina là kẻ cực kỳ mạnh nên vẫn chưa chịu thua, đến được tới bước này.

Thêm một điểm kỳ lạ nữa về lãnh địa của con người, theo thời gian, họ lại bị đẩy đi đấu tranh với nhau ở một lãnh địa khác.

Ngày xưa, các lãnh địa còn rộng rãi nhưng gần đây họ thực sự phải tranh giành trong những lãnh địa nhỏ tí. Trong một khoảng lãnh địa chỉ đủ dành cho một, hai kẻ nhưng cả đống người phải giành giật với nhau.

Nhưng tôi nghĩ Reina sẽ ổn thôi. Cô ấy mạnh mẽ đến vậy, tự tin đến vậy, không có chuyện thua được đâu.

❀ ❀ ❀

[1] Portfolio: hồ sơ xin việc có đính kèm theo bản scanhay ảnh chụp lại các tác phẩm hay sản phẩm cá nhân.

Nàng và con mèo của nàng Tựa gốc: 彼女と彼女の猫 ebook©MotSAch —★— TVE-4u©hotaru-team Xuất bản: NXB Văn Học 08/2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Makoto Shinkai Và Naruki Nagakawa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.