Có ai đó khác ở trong nhà.
Tôi ngồi bật dậy, tấm chăn trượt khỏi vai, tim nẩy lên đến tận họng làm tôi buồn nôn.
Mất một lúc, tôi định hô lên, thách thức kẻ xâm nhập. Rồi tôi nhận ra họa có mà điên.
Người này, dù đến đây vì lẽ gì, đều không hề có ý đồ tốt. Không phải cảnh sát. Họ sẽ không đến đây giữa đêm hôm khuya khoắt, lén lút thâm nhập qua cửa hậu. Không, chỉ có hai khả năng: một tên trộm nào đó gặp may và phát hiện ra cửa sau không khóa. Hoặc kẻ giết người đang ở đây.
Tôi ước đây là một vụ trộm. Điều này nói lên rằng cuộc sống của tôi đã trở nên chó má đến độ nào - rằng một tên trộm bất kỳ đột nhập giữa đêm khuya là câu trả lời khả quan nhất. Nhưng trong thâm tâm, tôi biết là không phải. Kẻ giết người đang ở đây. Vì tôi.
Hết sức, hết sức cẩn trọng, tôi đứng lên, choàng cái chăn quanh mình như lá chắn, như thể lớp len đỏ êm mượt này có thể bảo vệ mình.
Niềm an ủi duy nhất của tôi là kẻ giết người cũng sẽ không muốn bật đèn. Có lẽ trong bóng tối tôi có thể lẩn tránh, ẩn nấp, trốn thoát.
Mẹ kiếp. Tôi biết đi đâu?
Cửa sổ trong đây mở hướng ra vườn, nhưng tôi biết chắc chúng đã bị khóa - tôi đã thử mở chúng từ phía ngoài, và nhớ rằng đêm cuối cùng ấy Flo đã khóa chúng lại. Cô ta có chìa khóa. Tôi không biết nó ở đâu.
Tôi nghe thấy tiếng kẻ đó trong bếp. Kẻ đó đang nhẹ bước trên sàn nhà lát gạch.
Hai mong muốn mãnh liệt tranh đấu trong tôi. Mong muốn đầu tiên là bỏ chạy - chạy qua cửa, lên tầng, tự nhốt mình trong phòng tắm - làm bất kỳ điều gì có thể để chạy trốn.
Mong muốn thứ hai là ở lại, và chiến đấu.
Tôi chạy. Đây là điều tôi vẫn làm - tôi chạy. Nhưng đôi lúc ta không thể chạy được nữa.
Tôi ở lại, hai bàn tay nắm chặt bên hông, máu chảy rần rật trong tai, hơi thở khò khè trong cổ họng. Bỏ chạy hay chiến đấu. Bỏ chạy hay chiến đấu. Bỏ chạy hay...
Có tiếng giày giẫm lên thủy tinh vụn ngoài hành lang. Rồi dừng lại.
Tôi biết kẻ giết người đang ở ngoài đó, lắng nghe - lắng nghe tiếng tôi. Tôi nín thở.
Và rồi cửa phòng khách bật mở.
Ai đó đang đứng trong khung cửa, nhưng tôi không nhận ra ai - trong bóng tối mập mờ tôi chỉ nhìn thấy một cái bóng đen ngòm che đi bề mặt bằng thép loang loáng của cửa trước.
Đó có thể là bất cứ ai - kẻ đó đang choàng áo khoác, mặt thì bị bóng tối che khuất. Nhưng sau đó cái bóng di chuyển, và tôi trông thấy mái tóc vàng óng ánh.
“Chào Flo,” tôi nói, cổ họng nghẹn lại đến mức gần như không cất nổi lời.
Và cô ta cười phá lên.
Cô ta cứ cười, rồi lại cười, cười mãi, và mất một lúc tôi không hiểu tại sao.
Cô ta di chuyển, vẫn mỉm cười, vào luồng ánh trăng, đế giày giẫm lên thủy tinh vụn.
Và tôi vỡ lẽ ra.
Vì đó không phải Flo.
Đó là Clare.
Cô tựa người vào khung cửa, làm tôi nhận ra cô cũng yếu rớt như tôi. Có thể không thảm như cô giả bộ khi tôi gặp trong viện, nhưng vẫn cứ là yếu rớt. Clare có dáng đứng của một người già gấp đôi tuổi mình, như thể cô đã bị dần cho tơi tả và chỉ mới hồi phục được một nửa.
“Tại sao cậu quay lại,” sau cùng Clare nói. “Tại sao cậu không từ bỏ đi?”
“Clare?” tôi thốt lên. Vô lý. Mọi thứ đều vô lý.
Cô lò dò bước đến chỗ sofa rồi rên rỉ ngồi phịch xuống. Trong ánh trăng bị mây che mờ ảo, trông cô thật thảm hại - còn thảm hơn cả tôi. Mặt cô trầy xước và có một cục sưng to đùng ở một bên trán, thâm sì trong ánh sáng nhàn nhạt.
“Clare... Tại sao?”
Tôi không tài nào hiểu nổi.
Cô không nói gì. Chỗ thuốc lá quấn của Nina vẫn còn ở trên bàn, cùng giấy quấn, và Clare với lấy chúng, đầy khó nhọc, và thở hắt ra một tiếng khi lại được thả lưng vào đệm ghế, rồi bắt đầu từ từ, tỉ mỉ quấn thuốc. Cô đang đeo găng tay, nhưng dù vậy bàn tay cô vẫn run rẩy, làm vãi thuốc lá ra hai lần trước khi châm được lửa.
“Phải tỷ năm rồi tớ mới hút thuốc.” Cô đưa điếu thuốc lên miệng rồi rít một hơi thật dài. “Chúa ơi, tớ nhớ cảm giác này biết bao.”
“Tại sao?” tôi nhắc lại. “Tại sao cậu lại ở đây?”
Tôi vẫn chưa bắt được não mình chấp nhận những gì đang diễn ra. Clare đang ở đây - vậy nên cô hẳn phải là kẻ giết người. Nhưng tại sao, bằng cách nào? Cô không thể là người gửi tin nhắn đầu tiên được - cô là người duy nhất trong nhà không thể làm điều đó.
Đáng lẽ tôi phải bỏ chạy. Tôi phải nép người sau ghế sofa, tay thủ sẵn dao cắt bánh. Nhưng tôi không hiểu. Là Clare mà, não tôi cứ nhắc đi nhắc lại. Là bạn mày. Khi cô giơ điếu thuốc ra cho tôi, tôi nhận lấy, nửa tỉnh nửa mơ, rít khói vào phổi, giữ khói ở trong cho đến khi cơn run rẩy ở tứ chi dịu đi và đầu thấy lâng lâng.
Tôi trả nó lại, nhưng Clare nhún vai.
“Cứ giữ lấy đi. Tớ có thể quấn thêm điếu khác. Chúa ơi, lạnh quá. Uống trà không?”
“Cảm ơn,” tôi nói, vẫn đang trong trạng thái lạ lùng, mê man ấy. Clare là kẻ giết người. Nhưng không thể nào. Có vẻ tôi không nghĩ ra được phải làm gì tiếp theo - thế nên tôi núp vào sau những lời lẽ xã giao kỳ quái, máy móc này.
Clare chật vật đứng lên rồi lết xuống bếp, vài phút sau tôi nghe thấy tiếng “cách” của ấm đun và âm thanh lục đục của nước bắt đầu sôi.
Tôi nên làm gì?
Điếu thuốc lá quấn đã cháy hết, tôi nhẹ nhàng đặt nó xuống bàn. Không có gạt tàn, nhưng tôi chẳng thèm quan tâm nữa.
Tôi nhắm mắt, xoa tay lên mặt, và trong lúc tôi làm thế một hình ảnh xẹt qua, như được trình chiếu lên mặt trong mí mắt tôi: James, máu anh sáng rực như sơn dưới ánh đèn.
Mùi máu trong mơ vẫn còn tanh ngòm trong lỗ mũi, giọng nói khàn khàn của anh vang vọng trong đầu tôi.
Có tiếng động khe khẽ vang lên ngoài hành lang và tôi trông thấy Clare đang khó nhọc lê bước với hai chiếc cốc cầm trên tay. Cô đặt chúng xuống và tôi cầm một chiếc lên, rồi cô hạ mình xuống sofa và rút ra một gói thuốc từ trong túi áo, bẻ hai viên con nhộng vào cốc trà, những ngón tay vụng về trong đôi găng len.
“Thuốc giảm đau hả?” tôi hỏi, chỉ để có cái mà nói. Cô gật đầu.
“Ừ. Đáng ra phải nuốt cả viên con nhộng, nhưng tớ không nuốt được thuốc.” Cô tớp một ngụm rồi rùng mình. “Chúa ơi, tởm quá. Chẳng biết là do thuốc hay vì sữa hỏng rồi.”
Tôi uống một ngụm từ cốc của mình. Vị thấy ghê - với tôi trà luôn có vị gớm guốc, nhưng như thế này thì còn gớm hơn mức bình thường. Vừa chua vừa đắng dù Clare đã cho đường rồi - thôi thì ít ra nó còn nóng.
Bọn tôi lẳng lặng nhấp trà suốt một lúc, cho đến khi tôi không thể im lặng lâu hơn được nữa.
“Cậu làm gì ở đây hả Clare? Cậu đến đây bằng cách nào?”
“Tớ lái xe của Flo. Cô ấy cho bố mẹ tớ mượn xe, và họ đã để lại chìa khóa trong tủ của tớ ở bệnh viện để Flo đến lấy. Chỉ có điều... cô ấy chẳng bao giờ đến.”
Không. Cô ta không bao giờ đến. Bởi vì...
Clare ngước lên. Phía trên miệng cốc, hai đồng tử của cô đang nở ra và lóe sáng trong bóng tối lờ mờ. Cô đẹp quá - ngay cả với bộ dạng này, áo khoác cũ xộc xệch, mặt trầy xước sưng vù và không trang điểm.
“Còn về lý do tại sao tớ ở đây, tớ có thể hỏi cậu điều tương tự. Cậu đang làm gì ở đây?”
“Tớ quay về đây để cố nhớ lại,” tôi đáp.
“Thế cậu nhớ ra chưa?” giọng cô nhẹ bẫng, như thể chúng tôi đang nói về một tập phim Những người bạn.
“Rồi.” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô trong bóng tối. Chiếc cốc nóng rực kẹp giữa những ngón tay tê cứng của tôi. “Tớ đã nhớ ra cái vỏ đạn ấy.”
“Vỏ đạn nào?” Mặt cô trống rỗng, nhưng có gì đó trong đôi mắt ấy...
“Vỏ đạn trong áo khoác của cậu. Tớ đã tìm thấy nó, trong túi áo khoác.”
Cô lắc đầu, và đột nhiên tôi thấy mình vô cùng, hết sức, cực kỳ giận dữ.
“Đừng có giở trò mèo với tớ, Clare! Đó là áo khoác của cậu. Tớ biết nó là của cậu. Nếu không phải vì vậy thì tại sao cậu quay lại đây?”
“Có lẽ...” cô cúi xuống cốc trà rồi lại nhìn lên tôi. “Có lẽ, để bảo vệ cậu khỏi chính bản thân cậu?”
“Thế nghĩa là cái quái gì?”
“Cậu không nhớ đã có chuyện gì, đúng không?”
“Làm sao cậu biết?”
“Đám y tá. Họ ưa tám chuyện mà. Nhất là khi ta ngủ - hoặc giả vờ ngủ.”
“Ừ đấy. Thì sao?”
“Cậu không nhớ chuyện gì xảy ra trong rừng à? Trong xe ô tô?”
“Cậu đang lảm nhảm cái mẹ gì thế?”
“Cậu đã giằng lấy tay lái,” cô nói khẽ. “Cậu nói với tớ là cậu không thể sống thiếu James, rằng cậu đã quằn quại nghĩ về anh ấy suốt mười năm. Cậu kể rằng đã mơ về anh ấy, rằng cậu chưa bao giờ tha thứ cho chuyện đã xảy ra, những gì anh ấy nói với cậu trong tin nhắn ấy. Cậu đã khiến xe lao ra khỏi đường, Lee ạ.”
Trong một tích tắc ký ức ùa về trong tôi như cơn sóng thần. Tôi cảm thấy hai má mình nhói lên vì sốc, như thể cô vừa tát tôi - rồi sóng rút đi, để lại tôi thở hồng hộc.
Bởi vì đó chính là sự thật. Khi cô nói ra, tôi thấy xoẹt qua trước mặt mình một hình ảnh đau đớn - những bàn tay nắm lấy vô lăng, Clare điên cuồng đánh trả, móng tay tôi bấu vào da cô.
“Cậu có chắc ký ức của mình chính xác không?” cô nói, giọng dịu dàng. “Tớ đã thấy cậu, Lee. Cậu đặt tay lên nòng súng. Cậu đã hướng nó về phía James.”
Suốt một phút tôi không nói được gì. Tôi chỉ ngồi đó, thở dốc, hai bàn tay nắm chặt cốc trà như thể nó là vũ khí. Rồi tôi lắc đầu.
“Không. Không, không, không! Nếu thế thì tại sao cậu lại ở đây? Tại sao cậu không tố giác tớ với cảnh sát?”
“Làm sao cậu biết được,” cô nói khẽ, “là tớ đã làm vậy hay chưa?”
Ôi Chúa ơi. Tôi cảm thấy rã rời vì hoảng loạn. Tôi hớp một ngụm trà lớn, răng va lập cập vào thành cốc, cố gắng suy nghĩ, cố gắng xâu chuỗi những ký ức vụn vặt này lại với nhau.
Điều này không đúng. Clare đang cố làm loạn đầu óc tôi. Chẳng ai tỉnh táo lại ngồi đây nhấm nháp trà cùng người phụ nữ đã giết chết vị hôn phu của cô ta rồi tìm cách đẩy xe lao chệch khỏi đường.
“Vỏ đạn,” tôi ngoan cố nói. “Vỏ đạn ở trong túi áo khoác của cậu.”
“Tớ không hiểu cậu đang nói gì hết,” cô đáp, hơi có vẻ vồ vập. “Làm ơn đi mà Lee, tớ yêu cậu. Tớ thấy lo sợ cho cậu. Dù cậu đã làm gì...”
Tôi không thể nghĩ. Đầu tôi đau đớn, cảm giác lạ lẫm, miệng tôi có vị gì đó kinh tởm. Tôi uống thêm một ngụm trà để cố nuốt trôi nó đi, nhưng mùi vị chỉ càng ghê hơn.
Tôi nhắm mắt và hình ảnh James trôi bồng bềnh trong tâm trí, anh đang hấp hối trên tay tôi. Liệu đây có phải hình ảnh tôi sẽ nhìn thấy mỗi khi nhắm mắt trong suốt phần đời còn lại?
“Nhắn...” anh thều thào, “nhắn tin, Leo,” và máu tràn vào phổi anh.
Rồi đột nhiên, giữa màn sương mịt mù của ký ức và những mối nghi ngờ rối như tơ vò, một điều gì đó chợt sáng tỏ.
Tôi biết James đã nói gì. Anh đã cố nói gì.
Tôi đặt cốc xuống.
Tôi biết chuyện gì đã xảy ra. Và tôi biết tại sao James lại phải chết.