“Sở Vương bỏ mình, sau khi quân Sở rút lui, Vương Tôn Thắng và Mi Gian Xích của Triệu thị dẫn theo viện quân bắt đầu phản công. Hôm qua có tin báo về, nói đã thực sự kiểm soát được vùng Lục Hôn và các nơi lân cận. Khu vực này rộng trăm dặm, là cố thổ của Tấn quốc, cũng là nơi Tử Dần hằng khao khát. Ta dự định chuyển giao Lục Hôn cùng các vùng đất đó cho Hàn thị, ngươi thấy thế nào?”
Vùng Lục Hôn là nơi Đoạn Quy đã quy hoạch hướng mở rộng tương lai cho Hàn Hổ, thèm khát đã lâu nay mới có được, nhưng trong lòng Hàn Hổ lại chẳng hề vui mừng. Bởi lẽ hắn càng lo lắng hơn về việc Triệu Vô Tuất rốt cuộc muốn Hàn thị phải trả giá đắt thế nào để đổi lấy. Trong lòng hắn rất bất an, Hàn thị không cầu đạt được vùng Hà Đông phì nhiêu trù phú, chỉ cầu đất cũ của mình không bị cưỡng đoạt mà thôi.
Nào ngờ Triệu Vô Tuất lại bán tín bán nghi.
“Đại quân sĩ khí đang hăng, chính là lúc nên thừa thắng truy kích kẻ địch, Tử Dần có muốn cùng ta nhập Tần du liệp một phen không?”
Triệu Vô Tuất câu trước còn đang bàn chuyện phân chia địa giới sau chiến tranh, câu sau đã đột ngột trở thành hẹn Hàn Hổ đánh Tần.
Hàn Hổ và mưu sĩ của hắn là Đoạn Quy ngẩn người, sau khi nhìn nhau một cái, Đoạn Quy đứng ra dò hỏi: “Thượng khanh muốn đánh Tần quốc?”
“Không sai, chủ lực quân Tần đều đã bị tiêu diệt và bắt sống ở Hà Đông, nội bộ Tần quốc đang trống rỗng, chính là cơ hội tốt để nhảy ngựa vào Ung Châu, khôi phục cố thổ Tấn quốc.”
Hắn sai người treo một tấm bản đồ lên, chỉ vào đó nói: “Hàn thị đã bỏ ra quá nhiều sức lực, Tử Dần chỉ cần giữ vững Lục Hôn cho ta, ngăn người Sở lại tiếp tục tiến về phương Bắc. Ta sẽ soái quân chủ lực từ Bồ Phản nhập Hà Tây, lại phái một cánh quân từ Hàm Cốc nhập Thượng Lạc, hai đường kẹp lại, quân Tần ít ỏi, nhất định không thể chống đỡ.”
Hắn vỗ tay cười nói: “Đợi công phá hai nơi này xong, Hà Tây quy về Triệu thị, Thượng Lạc thì quy về Hàn thị, Tử Dần thấy sao?”
Cái gọi là Thượng Lạc, chính là thượng nguồn Lạc Thủy, nằm ở vùng Thương Lạc phía Đông Nam Thiểm Tây, trước kia cũng thuộc địa phận Tấn quốc kiểm soát, trong cuộc chiến Lục Khanh đã bị Tần đoạt lấy.
Thượng Lạc, Lục Hôn, Hà Ngoại, ba nơi này nếu nối liền thành một dải, cũng rộng đến mấy trăm dặm. Nếu Triệu Vô Tuất lấy đây làm lễ tạ ơn vì Hàn thị đã dốc sức chiến đấu không hàng trong chiến tranh, thì Hàn Hổ sẽ vui vẻ chấp nhận. Nhưng thiên hạ không có bữa tiệc nào miễn phí, hai nơi này không phải cho không, Triệu Vô Tuất tiếp theo còn muốn “đổi” với hắn vài vùng đất...
Nhìn Triệu Vô Tuất lại nhấp một ngụm rượu, môi khẽ mở, tai Hàn Hổ đã dựng cả lên...
“Hàn thị từ bỏ toàn bộ lãnh địa Hà Đông, Hà Nội, Thượng Đảng, đây chính là điều kiện của ta!”
“Cái gì?”
Hàn Hổ nghẹn lời, rượu phun hết lên trên án, cả người suýt chút nữa đập bàn đứng dậy, chỉ tay thẳng vào chóp mũi Triệu Vô Tuất.
Vẫn là mưu thần Đoạn Quy của hắn lanh lợi, vội vàng vượt lên trên vị trí thượng thủ, chạy tới giẫm mạnh vào chân Hàn Hổ một cái, kéo hắn ra sau lưng, ngay lập tức cười hì hì với đám người Triệu thị đang giương cung bạt kiếm trong trướng nói: “Chủ quân nhà ta không thắng nổi tửu lực, say rồi, say rồi...”
Không đợi Hàn Hổ nói, hắn đã chắp tay với Triệu Vô Tuất, rồi quay đầu nói với thị giả trong trướng: “Còn không mau dẫn đường? Hàn khanh muốn đi thay y phục!”
Võ tốt chặn ngoài trướng nhìn về phía Triệu Vô Tuất, nhưng thấy Triệu khanh chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Tử Dần ra ngoài hóng gió chút cũng tốt, hãy suy nghĩ cho kỹ điều kiện này, hãy suy nghĩ về mối quan hệ hòa thuận ban đầu giữa Triệu thị và Hàn thị.”
Đoạn Quy vội vàng gật đầu, kéo Hàn Hổ đi ra ngoài, đi đến trước cửa trướng, lại nghe phía sau truyền đến một câu nói u u:
“Tử Doanh, ngàn vạn lần đừng quên bài học của Hồ Xạ Cô đấy...”
---❊ ❖ ❊---
“Ngươi nghe thấy Triệu Vô Tuất nói gì không? Ngoài tổ địa Hàn Thành có thể giữ lại làm thang mộc ấp, Hàn thị từ bỏ Bình Dương, Cơ, Châu, Dã Vương, Thượng Đảng các nơi, Triệu - Hàn lấy Đại Hà làm giới hạn...”
Tại một nơi vệ sinh nhỏ hẹp tỏa ra mùi vị lạ, Hàn Hổ giả vờ say đã giận đến không thể kiềm chế, vừa bước vào trong đã không nhịn nổi nữa, giọng điệu dồn dập nói: “Đây chính là lời gốc của Triệu Vô Tuất, đây đâu phải là đổi đất,giản trực (đơn giản) chính là cưỡng đoạt!”
Dẫu rằng lãnh địa cũ của Hàn thị cộng lại cũng tương đương với vùng Thượng Lạc, Lục Hôn mà Triệu Vô Tuất hứa cho, nhưng đó đều là vùng đất đã khai phá hàng trăm hàng nghìn năm rồi, nhân khẩu đông đúc, công thương nghiệp phát triển! Không thể so sánh với những nơi khỉ ho cò gáy trong núi rừng phía Tây Dự Châu được.
Mặc dù Triệu Vô Tuất còn hứa hẹn Hàn thị có thể di cư dân chúng đến lãnh địa mới, nhưng cuộc trao đổi này, nhìn thế nào cũng thấy Hàn thị lỗ nặng!
“Hơn nữa hắn còn lấy việc thứ khanh Hồ Xạ Cô thời Tấn Tương Công ngỗ ngược với chính khanh Triệu Thuẫn, dẫn đến Hồ thị mất lãnh địa, tông tộc suy bại, gia chủ phải bỏ trốn ra làm lời đe dọa.”
Hàn Hổ vừa giận vừa tức vừa bi, giận là Triệu Vô Tuất công khai trắng trợn đòi đất, tức là nửa năm qua, Hàn thị vất vả chống đỡ Tần, Ngụy để làm gì? Bi là Triệu Vô Tuất đắc chí liền cuồng vọng, rốt cuộc cũng lộ ra cái tâm tham lam không đáy đó rồi...
“Chủ quân, chớ nên nôn nóng.” Đoạn Quy cẩn thận liếc nhìn bên ngoài nơi vệ sinh, chỗ này cách chỗ yến tiệc không xa, tiếng cụng ly chạm cốc vẫn còn nghe rõ, binh tốt của Triệu thị cũng canh gác không rời nửa bước, nếu không phải hắn quát lên, thậm chí còn muốn theo vào.
Hắn hạ thấp giọng nói với Hàn Hổ: “Yêu cầu của Triệu thị, chúng ta không thể từ chối thẳng thừng, Triệu thị đã vô địch trong Tấn quốc, cho nên Triệu Vô Tuất mới dám đòi đất một cách kiêu ngạo như vậy. Huống chi Hàn Thành, Bình Dương, Thượng Đảng, Châu, Dã Vương của Hàn thị đã bị Triệu Vô Tuất tiếp quản trong thời chiến với lý do tiện vận chuyển tư trang, phòng thủ địch quân, đến nay đã qua mấy tháng, tông tộc, nữ quyến của Hàn thị phần lớn đều dưới sự kiểm soát của hắn. Những nơi này thực tế đã thuộc về Triệu thị rồi. Hắn hiện tại lấy danh nghĩa trao đổi để đòi đất, giả sử chủ quân không đồng ý, với sự mạnh mẽ của quân Triệu, có khi sẽ xé rách mặt, soái mười vạn đại quân áp sát Quắc Thành, đến lúc đó không chỉ đất cũ không giữ được, ngay cả xã tắc Hàn thị cũng gặp nguy hiểm...”
Quân Triệu không thể địch lại, từ cuộc chiến này, Hàn Hổ đã khắc cốt ghi tâm điều đó, nhưng hắn vẫn không phục.
“Hắn thật sự sẽ làm như vậy sao?” Hàn Hổ có phần bi lương nói: “Ta cố tình không đồng ý, để người trong thiên hạ nhìn rõ bộ mặt thật của hắn cũng tốt.”
“Nhìn rõ thì đã sao.” Đoạn Quy bẻ ngón tay nói với Hàn Hổ: “Quốc quân bị thí, Ngụy thị đã diệt, Tần quốc, Trịnh quốc thực lực tổn hại nặng nề, hiện tại chỉ có thể mặc cho Triệu thị tàn sát, mà không có sức phản kháng. Nước Sở xa hơn vừa mất quốc quân, quân vị chưa định, tạm thời sẽ không tiến về phương Bắc, còn nước Tề, tuy vẫn luôn đối đầu với Triệu thị, nhưng nửa năm qua, nước Tề ở phương Đông có làm nên trò trống gì không? Còn nước Ngô, nước Ngô quá xa, nước xa không cứu được lửa gần, căn bản không giúp được gì cho Hàn thị.”
“Triệu Vô Tuất đúng là tiểu nhân, lật tay làm mây trở tay làm mưa, đến cuối cùng, Hàn thị ta lại rơi vào kết cục cô lập vô viện? Tính ra như vậy, năm đó nhà ta thà rằng đầu quân cho Tri Bá còn hơn...” Hàn Hổ nghiến răng nghiến lợi.
Khi đó Hàn thị có lẽ đã diệt vong từ lâu rồi, câu này Đoạn Quy không nói ra, hơn nữa hắn cũng hy vọng chủ quân nhà mình có thể bớt khí thế nhất thời, thêm vài phần quỷ quyệt. Điều hắn không chỉ rõ ra còn có một việc nữa, mặc dù yêu cầu của Triệu Vô Tuất trông có vẻ quá đáng, nhưng càng như vậy, càng chứng tỏ hắn không có tâm diệt vong Hàn thị, chỉ là muốn đuổi Hàn thị đến vùng biên viễn của Tấn quốc, không liên quan đến lợi ích của Triệu thị, như vậy là có thể nước sông không phạm nước giếng.
Nói thẳng ra, chính là để Hàn thị tránh xa trung tâm Tấn quốc, đi chỗ khác mà chơi, kiểu đá văng đi này là điều Đoạn Quy cảm thấy yên tâm hơn, ngược lại kiểu bề ngoài ngon ngọt, sau lưng lại tính kế lật đổ mới là điều khiến hắn kiêng dè hơn.
“Đã không thể từ chối, cũng không thể đoạt lại, không bằng thuận nước đẩy thuyền giao đất cho Triệu thị, để làm tăng lòng tham của hắn. Thần đoán rằng, Triệu Vô Tuất nhất định sẽ thành thói quen, tiếp tục đòi đất các nước khác, nếu có kẻ không phục, Triệu thị nhất định sẽ huy động binh lực đi thảo phạt. Như vậy, Hàn thị có thể tránh khỏi tai họa, ở Hà Ngoại lặng lẽ chờ đợi tình thế thay đổi...”
Đoạn Quy khuyên nhủ hết lời, đối với việc Hàn Hổ tranh đấu với Triệu Vô Tuất trong Tấn quốc, hắn đã không còn ôm bất cứ hy vọng nào. Trong mắt hắn, thà rằng tranh giành tấc đất, dốc sức dũng cảm nhất thời mà bị Triệu thị tiêu diệt, thì nhảy ra khỏi cái vại lớn Tấn quốc bị Triệu thị lấp đầy này, có lẽ đối với Hàn thị lại là một mảnh trời riêng đấy!
---❊ ❖ ❊---
“Hàn khanh và Đoạn Quy đi cũng gần một khắc rồi.” Hạng Thác không nhịn được nhắc nhở Triệu Vô Tuất.
“Không vội, hơn mười tòa thành ấp, ba mươi vạn dân chúng quy thuộc, đổi lại là ta, cũng sẽ do dự chần chừ rất lâu.”
“Hàn khanh sẽ đồng ý chứ?” Ngay cả Hạng Thác cũng cảm thấy yêu cầu của Triệu Vô Tuất có chút quá đáng, Thượng khanh hôm nay, không giống Thượng khanh ngày thường.
“Tấn quốc kẹp giữa Đại Hà, Thái Hàng chạy ngang qua đất nước ví như xương sống, mà Hà Đông chính là bụng dạ, Hà Nội ví như ruột gan, Thái Nguyên ví như tay chân. Tấn quốc nếu bị chia cắt, thì địa thế tiết lộ hết, dù có thể dựa vào di sản tổ tiên mà oai phong nhất thời, nhưng cuối cùng vẫn sẽ bị ngoại địch phá vỡ từng cái một. Ngược lại, Tấn quốc nếu trọn vẹn, thì thiên hạ vô địch. Tiêu diệt Ngụy thị thống nhất Hà Đông đã tiêu tốn mấy năm tinh lực, ta không có thời gian dây dưa với Hàn thị mấy chục năm, chậm rãi dọn dẹp những lãnh địa đan xen như răng chó đó.”
“Nhưng thế này có phải là quá bá đạo không...”
“Bá đạo?”
Vô Tuất cười lớn: “Thứ ta cần lúc này có lẽ chính là bá đạo. Năm đó Tấn quốc tổ chức Chu Nam chi hội, đối mặt với sự hư hư thực thực của nước Tề, nước Lỗ, Thúc Hướng được mệnh danh là quân tử khiêm khiêm đã nói một câu như thế này.”
“Thúc Hướng chỉ vào trận xe ngựa hùng hậu của Tấn quốc, nói với sứ giả nước Tề, nước Lỗ rằng, quả quân có bốn ngàn chiến xa chở giáp sĩ ở đó, dù có làm chút việc vô đạo, lẽ nào còn có ai ngăn cản được sao? Bò dẫu gầy yếu, đè lên heo con, lẽ nào lại sợ heo con không bị đè chết? Hiện tại Triệu thị chính là một con bò đực cường tráng, Hàn thị chính là con heo con ốm yếu, một cước dẫm không chết, vậy thì hai cước, ba cước...”
Giọng hắn thấp xuống: “Chỉ là ta cũng không muốn tình giao hảo gần hai trăm năm giữa Triệu và Hàn lại kết thúc theo cách này, ơn huệ Hàn Quyết che chở cô nhi Triệu thị, quyết không thể dễ dàng quên đi. Cho nên cho hay không cho, ta chỉ hỏi hắn một câu, phục tùng hay diệt vong, chỉ ở trong một niệm của Hàn Hổ. Nếu hắn bỏ dã tâm, phục tùng ta, bất kể là danh phận hay vinh hoa, Hàn thị có thể kéo dài mãi mãi qua các đời.”
Thực ra trong lòng Triệu Vô Tuất cũng biết, yêu cầu của hắn cực kỳ quá đáng, thậm chí còn quá đáng hơn cả Tri Bá Dao đòi đất của Triệu, Ngụy, Hàn trong lịch sử!
Nhưng dù vậy Hàn thị thì làm được gì? Hàn thị trong lịch sử đã đồng ý với yêu cầu đòi đất của Tri Bá, dâng lên một tòa đại ấp vạn hộ, là để cho Tri Bá kiêu ngạo, sau đó Hàn thị mới có thể ngồi xem Triệu và Tri mới nảy sinh xung đột.
Nhưng tình thế của Triệu Vô Tuất hiện tại khác biệt, Tấn quốc đã tiến tới thống nhất, Tri, Phạm, Trung Hàng, Ngụy đều đã diệt vong, thậm chí kẻ có thể mang lại đe dọa cho Triệu thị từ bên ngoài, chỉ có Sở, Ngô mà thôi, trong đó nước Sở còn mất quốc quân, sẽ rơi vào một thời kỳ co cụm suy thoái.
Phóng mắt nhìn Trung Nguyên, còn ai có thể đe dọa được hắn?
Giả sử lãnh địa của Hàn thị còn vắt ngang ở Hà Đông, có lẽ họ có thể, đáng tiếc, lần này Triệu Vô Tuất quyết tâm lấy được, ngoại giao không đạt được, hắn liền dùng vũ lực cưỡng đoạt!
Đang nói chuyện, Hàn Hổ và Đoạn Quy lần lượt bước vào.
Triệu Vô Tuất dừng câu chuyện, nhìn chằm chằm Hàn Hổ, hắn không đứng dậy đón tiếp, chỉ lặng lẽ nhìn hành động của hắn.
Sắc mặt Hàn Hổ không vui, nhưng vẫn đi đến trước mặt Triệu Vô Tuất, giống như đối đãi với một người xa lạ, chắp tay cứng nhắc nói: “Hàn thị, chỉ biết nhìn theo Triệu khanh mà làm.”
Ta lại mất đi một người bạn, có lẽ là người cuối cùng, Triệu Vô Tuất tự thở dài trong lòng, địa vị càng cao, nơi đó càng là một mảnh cô tịch. Hắn đứng dậy vái dài sát đất trước mặt Hàn Hổ, ngay lập tức xua đi sự áy náy còn sót lại, trịnh trọng nói: “Vô Tuất xin lập thệ tại đây, bất kể tình thế sau này thay đổi thế nào, chỉ cần Triệu thị còn tồn tại một ngày, thiên hạ này liền có một chỗ cho Hàn thị.”
---❊ ❖ ❊---
Bữa yến tiệc ở Phong Lăng Độ này, không chỉ xác định việc Triệu thị chiếm đóng toàn bộ Hà Đông, Thượng Đảng, đồng thời còn thương định việc hôn sự giữa con gái Triệu Vô Tuất và con trai Hàn Hổ, Triệu Vô Tuất còn thỉnh cầu, con gái đích tôn mới chào đời không lâu của Hàn Hổ, mong gả cho đích tử Triệu Hằng của hắn, sau này hai nhà sẽ đời đời liên hôn, Triệu - Hàn lại kết thân hợp tác, cùng nhau chinh phạt ngoại địch, tức là Tần, Trịnh.
Trong đó, việc nhập Tần tác chiến định vào giữa tháng năm, khi đó công tác kiểm kê tù binh ở Phong Lăng Độ cũng gần kết thúc.
Dưới tay Triệu Vô Tuất không thiếu người áp giải hình đồ, theo cuộc chiến trong nước đi đến hồi kết, chiến tranh Triệu - Hàn cuối cùng cũng không đánh nhau, mấy vạn quân chinh triệu của Triệu thị sau khi luận công ban thưởng liền phải về quê quán. Vì thu hoạch mùa hè đã cận kề, Hà Bắc năm ngoái đã chịu thiên tai, hoàn toàn nhờ vào lương thực dự trữ ở kho Thường Bình mới chống đỡ qua được, Triệu Vô Tuất không muốn năm nay lại trắng tay.
Tính toán như vậy, trước khi thu hoạch mùa thu kết thúc, Triệu thị sẽ tổn thất một nửa chiến lực, đây cũng là quy tắc chiến tranh thời kỳ sản xuất lạc hậu: tác chiến đều là đánh theo quý theo năm, đánh xong một trận về nhà trồng lúa thu lương, năm sau lại tập kết đánh tiếp, nếu không thì hậu cần không chống đỡ nổi, không muốn làm kiệt quệ phủ khố quốc gia, thì phải biết tiết chế...
May mà Triệu thị còn sở hữu số lượng lớn võ tốt chuyên nghiệp, kỵ binh, cùng với hàng binh Ngụy thị mới quy phục, những người này không cần về nhà làm ruộng, có thể tiếp tục tác chiến, tính tổng lại, chỉ riêng mặt trận phía Tây, trong tay Triệu Vô Tuất vẫn còn bốn năm vạn chiến lực.
Hậu phương của mình muốn nghỉ ngơi, nhưng lại không muốn để kẻ địch thở dốc, hiện tại chính là cơ hội tốt để giáng cho Tần quốc, Trịnh quốc một đòn chí mạng, lúc khó khăn nhất của chiến tranh đã qua rồi, Triệu Vô Tuất hiện tại đang bận rộn đi thu hoạch thắng lợi.
Ngày mười tháng năm, quân chủ lực Triệu thị vượt sông về phía Tây tại Bồ Phản, nhập Tần!