Thoắt cái, lại mấy ngày nữa trôi qua.
Bởi vì trên người Tào Quốc Cữu có mang theo đồng tiền mà Thông Thiên Giáo chủ cố tình vứt lại, Bát Tiên đương nhiên kết thúc trong thất bại. Huyết chú trên người Lữ Động Tân không những không tan biến mà còn trở nên nghiêm trọng hơn. Ánh lục quang trong đồng tử thỉnh thoảng lại lóe lên. Nếu như trước kia chỉ là tiềm ẩn trong cơ thể, thì bây giờ trông như đã hoàn toàn bộc phát.
Hết cách, đành phải dùng xích sắt khóa Lữ Động Tân lại trong phủ, dùng trận pháp vây hãm trong phòng, ngày ngày thay phiên nhau tụng kinh để giúp hắn hóa giải huyết chú. Giang Hạo đương nhiên cũng tham gia, nhưng mục đích của hắn lại là tà niệm trên người Lữ Động Tân.
Tu vi càng cao thì tà niệm càng sâu càng mạnh. Tu vi của Lữ Động Tân giờ mới tới cảnh giới Huyền Tiên, cộng thêm sự kích thích của huyết chú, tà niệm trong người đã đậm đặc đến cực điểm, mạnh mẽ đến cực điểm, có sức hấp dẫn vô cùng to lớn đối với Phệ Tà.
Đối với Thư Hùng Bảo Kiếm, hắn cũng cẩn thận nghiên cứu một phen. So với trước kia, về trọng lượng thì cơ bản không có gì thay đổi, nhưng độ cứng và độ bén lại tăng lên gấp mấy lần, linh tính cũng mạnh hơn trước nhiều, uy lực tổng thể tăng lên gấp bội, nói là thay đổi về chất cũng không quá chút nào.
Ngày hôm đó, Giang Hạo đang ở trong phòng tu luyện, bỗng nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào. Hắn đẩy cửa đi ra, phát hiện Thất Tiên đều tập trung ở đại sảnh, từ xa đã nghe thấy tiếng của Lam Thái Hòa.
"Ngươi nói cái gì? Huyết chú trên người Lữ Động Tân hóa giải rồi? Làm sao có thể!"
Hán Chung Ly lắc đầu, mặt đầy vẻ không tin, nói: "Mấy hôm trước còn nghiêm trọng như vậy, sao có thể hóa giải được? Ta dám cá là ngươi nhìn nhầm rồi!"
Hàn Tương Tử, Hà Tiên Cô cũng mang vẻ mặt không tin, ma khí trên người Lữ Động Tân nặng như vậy, sao có thể nói giải là giải ngay được.
"Chân thật trăm phần trăm! Các ngươi nếu không tin, thì đi cùng ta!" Trương Quả Lão sốt ruột, kéo Thiết Quải Lý bay về phía Lữ phủ, vừa bay vừa kêu lên: "Lữ Động Tân, Lữ Động Tân! Ta đã đưa mọi người tới đây rồi!"
Mở cửa phòng, liền thấy Lữ Động Tân khoanh chân ngồi trên đất, áo trắng tóc đen, xích sắt to bằng cánh tay khóa chặt tứ chi, bên trên còn dán đầy các loại bùa chú để ngăn hắn giãy giụa. Trông hắn có chút chật vật, nhưng không giống như mấy ngày trước, vừa mở cửa đã có thể nghe thấy tiếng gầm rú như dã thú của hắn.
Mọi người nhìn nhau, trong ánh mắt có nghi hoặc cũng có vui mừng.
Trương Quả Lão la lên: "Họ không tin huyết chú của ngươi đã được hóa giải, ta đưa họ tới gặp ngươi!"
Vừa dứt lời, liền thấy Lữ Động Tân ngẩng đầu lên, sắc mặt hơi tái nhợt, nhưng thần tình lại vô cùng bình thản, vẻ điên cuồng dữ tợn trước kia đã hoàn toàn biến mất.
"Chư vị đạo hữu, đã lâu không gặp!" Lữ Động Tân nhếch mép cười nhạt, chắp tay với mọi người, tạ ơn: "Thời gian qua đã làm mọi người nhọc lòng rồi!"
Trong mắt Hà Tiên Cô đầy vẻ không thể tin nổi, thấp thoáng còn có ánh lệ đong đưa: "Lữ Động Tân, huynh... thực sự khỏe rồi sao?"
Lữ Động Tân "ừ" một tiếng, gật đầu nói: "Tiên không tình dục, nhìn thấu, buông bỏ, huyết chú tự nhiên được giải trừ!"
"Quả Lão, huynh làm cách nào vậy?" Lam Thái Hòa kéo Trương Quả Lão hỏi: "Lại có thể điểm hóa Lữ Động Tân giải trừ được huyết chú này?"
Trương Quả Lão cũng có tính trẻ con, lắc đầu đung đưa một hồi, cho đến khi mọi người xung quanh đều có chút sốt ruột, lúc này mới ung dung nói: "Chẳng phải các ngươi đều nói tụng kinh có ích sao, ta từ ngày kia, dùng hai ngày hai đêm đọc cho hắn tám mươi mốt lượt kinh văn, quả nhiên có hiệu quả!"
"Việc này còn phải đa tạ Quả Lão, nếu không nhờ huynh ấy, e là đến giờ ta vẫn còn chìm đắm trong dục vọng, không cách nào giải thoát!" Lữ Động Tân chắp tay với Trương Quả Lão lần nữa, cảm khái vô cùng.
Diễn thật giống quá đi! Chiêu trò quả nhiên thâm sâu!
Giang Hạo ánh mắt lóe lên tinh quang, khí tức huyết chú trên người Lữ Động Tân này quả thực đã biến mất, không chỉ Bát Tiên mà ngay cả hắn cũng không cảm nhận được, nhưng tà niệm ngập trời kia lại không hề giảm bớt chút nào.
Trong nguyên tác, Lữ Động Tân từng giả vờ huyết chú đã hóa giải, liên thủ với Thông Thiên lập cục, muốn ám sát bảy vị tiên còn lại. Kết quả của trận hỗn chiến là Thông Thiên Giáo chủ bị Xuyên Sơn Giáp đâm mù hai mắt, hút hết vạn năm công lực. Giang Hạo muốn có được phương pháp tu luyện huyết chú từ trong tay Thông Thiên, đương nhiên sẽ không vạch trần Lữ Động Tân.
Thiết Quải Lý và những người khác lại tán gẫu với Lữ Động Tân vài câu. Thấy Lữ Động Tân đã khôi phục bình thường, trong mắt mọi người tràn đầy vẻ vui mừng, đặc biệt là Tào Quốc Cữu. Lữ Động Tân sở dĩ bị huyết chú bộc phát hoàn toàn là vì hắn lén giấu một đồng tiền mà Thông Thiên Giáo chủ cố tình vứt lại, lúc này huyết chú được giải trừ, nỗi áy náy trong lòng hắn cũng nhẹ bớt phần nào.
Hà Tiên Cô nói: "Vì Động Tân đã không sao rồi, vậy chúng ta có thể nhanh chóng bắt đầu tu luyện Càn Khôn Bát Quái Trận. Đợi sau khi luyện thành trận pháp, liền có thể trừ bỏ tên ma đầu Thông Thiên kia, để chúng sinh thoát khỏi kiếp nạn!"
Hán Chung Ly và những người khác cũng liên tục gật đầu. Lam Thái Hòa sốt ruột, trực tiếp đi lên trước, tay phải vung lên, tháo bỏ bùa chú trên xích sắt.
Hàn Tương Tử hơi nhíu mày, trong mắt thoáng qua một tia lo lắng, nhưng thấy mọi người đều đang hân hoan phấn khởi, cũng không nói gì thêm.
Lữ Động Tân hóa giải được họa huyết chú, chúng tiên đương nhiên vô cùng vui mừng. Dưới sự náo nhiệt của Lam Thái Hòa và Trương Quả Lão, tối hôm đó liền bày tiệc rượu ăn mừng.
"Đa tạ đạo hữu hôm đó đã cản ta lại, Động Tân vô cùng cảm kích, sau này nhất định có hậu báo!" Lữ Động Tân nâng chén rượu đi tới trước mặt Giang Hạo, uống cạn ly, khóe miệng khẽ cười, lời nói hàm ẩn hai nghĩa.
Thấy vẻ đắc ý dưới đáy mắt Lữ Động Tân, Giang Hạo trong lòng cười nhạt. Vốn dĩ hắn không định để ý tới Lữ Động Tân, kẻ này bị huyết chú quấn thân, bắt nạt hắn cũng chẳng có ý nghĩa gì, không ngờ bây giờ hắn lại tự tìm đến cửa. Thực sự tưởng hắn cũng giống Bát Tiên, không nhìn ra vấn đề của hắn sao.
Giang Hạo đảo mắt, lập tức có chủ ý, liền lên tiếng: "Mẫu Đơn cô nương khuynh quốc khuynh thành, có thể cùng nàng uống rượu dưới ánh trăng cũng là một việc sảng khoái lớn trong đời! Mẫu Đơn cô nương gặp nguy hiểm, tại hạ vốn dĩ nên ra tay cứu giúp, không biết ngươi với Mẫu Đơn cô nương giữa..."
Vừa nghe Giang Hạo nhắc tới Bạch Mẫu Đơn, Hà Tiên Cô và những người khác lập tức nhìn sang.
"Ta và nàng duyên đã tận, lần tới gặp mặt, tự nhiên sẽ khuyên nàng buông bỏ mọi thứ, an tâm tu đạo." Lữ Động Tân thần sắc thản nhiên, giống như một vị đắc đạo cao nhân nhìn thấu hồng trần, đạm mạc nói.
"Ồ? Vậy thì ta yên tâm rồi!" Giang Hạo nhướng mày, giả vờ như trút được gánh nặng, cố tình nói: "Kể từ lần gặp Mẫu Đơn cô nương trước, ta đã đem lòng yêu mến nàng. Đã là đạo hữu và Mẫu Đơn cô nương duyên đã tận, vậy thì ta không còn gì phải lo lắng nữa!"
"Cái gì?"
Quả nhiên, sắc mặt Lữ Động Tân thay đổi, giọng nói bỗng lớn hơn vài phần, trong mắt như có lửa phun ra, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, gượng cười một tiếng, nói: "Đạo hữu, đừng đùa! An tâm tu đạo mới là chính đạo, chuyện nam nữ hoan ái chỉ làm chậm trễ tu hành mà thôi!"
"Đạo hữu nói lời này là sao, nam nữ hoan ái vốn là thiên lý luân thường, ta và Mẫu Đơn cô nương đều không phải thần tiên, không cần chịu thiên quy ràng buộc, dù là Ngọc Đế cũng không có lý do ngăn cản chúng ta." Giang Hạo cười lớn một tràng, đoạn nói tiếp: "Lần trước khi uống rượu cùng Mẫu Đơn cô nương, ta đã phát hiện hai người chúng ta rất hợp ý nhau, biết đâu là hữu duyên từ kiếp trước! Đã gặp được trong kiếp này thì đương nhiên sẽ không bỏ lỡ."
Bàn tay trong tay áo Lữ Động Tân đã nắm chặt thành một nắm đấm, nhưng nhìn thấy Hà Tiên Cô và những người khác đang nhìn sang, hắn chỉ có thể nuốt giận vào trong, sắc mặt khó coi đến cực điểm. Hồi lâu sau mới nói: "Vậy chúc đạo hữu sớm ngày toại nguyện!"
Nói xong cũng không đợi Giang Hạo đáp lời, xoay người đi về phía Thiết Quải Lý và những người khác.
Dưới đất hơi có ánh phản quang, mảnh sứ vỡ vương vãi khắp nơi, rõ ràng là vừa rồi Lữ Động Tân trong lòng nổi giận, bóp nát cả chén rượu.
Giang Hạo trầm ngâm một chút, tay phải khẽ vung lên, nhân lúc Bát Tiên không để ý, đưa Thư Hùng Bảo Kiếm trở lại căn phòng trước đó của Lữ Động Tân.
Thư Hùng Bảo Kiếm này là một trong những pháp khí quan trọng để Bát Tiên hợp thành Càn Khôn Bát Quái Trận, ngày mai lúc tu luyện nếu không tìm thấy, chắc chắn sẽ sinh ra chuyện. Đối với hắn hiện tại, đối phó Thông Thiên Giáo chủ, lấy được phương pháp tu luyện huyết chú từ tay Thông Thiên mới là quan trọng nhất.
Thư Hùng Bảo Kiếm này sau khi dung hợp uy lực tuy không yếu, nhưng so với Phệ Tà thì còn kém xa. Hắn không cần thiết phải mạo hiểm, vì cái nhỏ mà mất cái lớn thì không đáng.
Trên bàn tiệc, Lữ Động Tân ngoại trừ việc hơi thất thố trước mặt Giang Hạo vì chuyện Bạch Mẫu Đơn, các biểu hiện khác đều vô cùng bình thường, hoàn toàn đánh tan nghi ngờ cuối cùng trong lòng mọi người. Trong lúc vui vẻ, tiệc rượu kéo dài đến tận nửa đêm mới kết thúc.
Sáng sớm hôm sau, Bát Tiên chính thức bắt đầu tu luyện Càn Khôn Bát Quái Trận. Càn Khôn Bát Quái Trận này mượn nguyên lực tinh tú tương ứng của Bát Tiên, lấy tám món pháp khí làm dẫn, uy lực vô cùng.
Nhưng, cái giá phải trả cũng cực kỳ lớn.
Mỗi lần trận pháp thực sự vận hành, đều sẽ tiêu hao nguyên lực tinh tú trong hư không, tương đương với việc tiêu hao tuổi thọ và tiềm năng của Bát Tiên. Khi nguyên lực tinh tú tiêu hao hết, chính là lúc Bát Tiên hồn bay phách lạc.
Bát Tiên bận rộn tu luyện Càn Khôn Bát Quái Trận, Lữ Động Tân chờ thời cơ phản công, Giang Hạo lại ung dung đi ra khỏi Tiêu Dao Cư, bay về phía ngoại thành.
Bởi vì, hắn đã nhận được tin tức từ Xuyên Sơn Giáp.