Ngày thứ 110.
Thôi Thiện nhẩm tính thời gian, không ngờ đã qua mất ngày 11 tháng 11 - Năm ngoái vào tầm này là đang điên cuồng chọn đồ giảm giá trên mạng, còn năm nay thì lại bị cầm tù trong cái vườn treo này.
Nhưng có lúc cô ta lại hoài nghi - Mình thực sự là kẻ giết người ư?
Đầu đau như sắp vỡ tung ra, không muốn để lộ tất cả bí mật ra cho X biết, nói không chừng tên biến thái ấy nửa đêm sẽ bò xuống, giở trò rồi giết mình cũng nên.
Nhưng mà, X dùng chiếc trực thăng đem tới một cuốn sách, đã đáp ứng yêu cầu của Thôi Thiện.
Trên bìa in dòng tên sách rất nhỏ và mảnh:
“Gatsby vĩ đại”55*. Viền trang ngoài trang sách bị ố vàng, dường như được lật giở rất nhiều. Jay Gatsby là ai? Giở trang đầu tiên, cô đọc thầm mấy dòng chữ:
Lúc còn trẻ, thời mà năng lực đọc của tôi còn rất thấp, cha từng đưa ra cho tôi một lời khuyên răn chân thành, cho đến tận hôm nay, câu nói ấy quanh quẩn trong đầu tôi.
“Khi con muốn chê bai một ai đó”, ông nói với tôi, “Phải nhớ rằng, trên thế giới này, không phải tất cả mọi người đều có những ưu điểm mà con có.”
Thôi Thiện chỉ biết bản thân mình từ khi sinh ra, hoàn toàn không có một ưu điểm gì, ngoại trừ khuôn mặt.
Chán nản gập cuốn sách lại, hồi tưởng lại tất cả những cuốn sách mình từng đọc trong đời… Thư viện trường THPT Nam Minh, căn gác xép thần bí trong lời đồn, thầy giáo Dung giới thiệu cho cô cuốn “Bá tước Monte Cristo” của Alexandre Dumas.
Vì là cuốn sách do người đàn ông mình thích đưa cho, nên cô xem vô cùng chăm chỉ và tỉ mẩn, còn hiếm hoi làm hẳn một ghi chép về việc đọc sách. Tình tiết để lại ấn tượng sâu sắc nhất, chẳng qua cũng chỉ là Edmond vượt ngục thành công - Lúc ở trong vườn treo, vắt óc nghĩ hơn một trăm ngày, thử qua các loại cách thức, nhưng đột nhiên đã thông suốt rồi.
Sáng sớm, Thôi Thiện không tỉnh dậy như mọi lần mà tiếp tục nằm ở dưới góc tường. Trực thăng mô hình của X hạ xuống, cô ta cũng không đi lấy thức ăn, dường như ngủ rất say. Cánh quạt của chiếc trực thăng nhỏ không ngừng chuyển động, lúc thì bay lên, lúc lại hạ xuống, thậm chí còn đỗ lại trên chăn của cô ta, muốn gọi cô ta tỉnh giấc, nhưng cô ta không hề cử động, nằm yên như một xác chết.
May mà lưng quay ra ngoài, chắc chắn rằng X không nhìn thấy khuôn mặt của mình, vẫn có thể mở mắt và mím môi. Đợi đến 1-2 tiếng đồng hồ sau, trực thăng vứt thức ăn lại rồi tự mình bay khỏi khu vườn.
Cả ngày trời chỉ giữ nguyên tư thế này, cảm giác cơ thể ngày càng cứng lại, nửa thân dưới tê liệt, trong mạch máu chạy rần rần những con côn trùng nhỏ. Cô ta hoài nghi liệu có phải mình đã chết rồi không. Và đôi mắt phía sau chiếc kính viễn vọng kia, chắc chắn cũng đang hoài nghi điều ấy.
X sẽ vì thế mà cảm thấy vô cùng phẫn nộ!
Thôi Thiện nhẫn nại đợi đến nửa đêm, cô ta hiểu rằng không thể hành động thiếu suy nghĩ, bất cứ lúc nào cũng đều có một tai mắt đang dõi theo cô ta, không chỉ là ô cửa sổ phía xa kia, mà còn bao gồm cả bốn bức tường nữa.
Sau nửa đêm, nghe thấy âm thanh gì đó, tuy rằng không dám ngẩng đầu lên nhìn, nhưng có người nắm lấy dây thừng, trèo từ bức tường phía nam xuống,
X đến rồi, tai cô ta dán chặt vào chiếc đệm cỏ, bất kì chấn động nào cũng đều có thể cảm nhận được.
Anh ta trầm mặc tiến đến gần Thôi Thiện, hơi thở nóng rực phả vào bên tai. Nhưng, X không hề chạm vào cô ta, chỉ yên lặng nhìn, cho dù cô ta có là một xác chết - Chẳng lẽ hắn bị mắc chứng bệnh yêu xác chết?
Không thể đợi thêm nữa, có trời mới biết X sẽ có hành động nguy hiểm gì, đại loại như là cưỡng bức. Tay phải bên dưới người của Thôi Thiện đang nắm chặt một cành cây nhỏ mạnh nhưng cứng cáp, giấu ở dưới lớp chăn dày cộm, có thể dễ dàng đâm xuyên xuống đất, đương nhiên cũng có thể đâm rách thịt da.
¼ giây, thứ sắc nhọn ấy đâm thẳng vào ngực X.
Giống như trước đây những lúc vô vị thường dùng bút bi đâm xuyên qua quyển vở bài tập, ngón tay tuy đã tê rần rần, nhưng vẫn cảm nhận được lực cản, rồi cả thứ âm thanh trong trẻo, cơ hồ như chẳng có một giọt máu nào bắn ra.
Trời tờ mờ sáng, không cách nào nhìn rõ được khuôn mặt của X, chỉ thấy cái bóng lờ mờ, anh ta không hề gào thét, đến cả tiếng thở nặng nề cũng chẳng có, chỉ lùi lại mấy bước về phía sau.
Đáng chết, cô ta không cầm chắc cành cây, cái thứ vũ khí giết người đó, không biết đã đâm xuyên được vào tim X hay chưa? Trên ngực anh ta cắm một cành cây sắc nhọn, giống như binh sĩ bị trúng tên.
Giết anh ta - Đó là hi vọng trốn thoát duy nhất của Thôi Thiện.
Cô ta cuồng nộ hét lên, xông về phía cái bóng đen đang run rẩy của X, không ngờ anh ta lại nắm lấy cành cây, bẻ gãy từng đoạn cứng nhắc phía ngoài, chỉ để lại phần đang cắm trên ngực.
Lúc này Thôi Thiện tay không tấc sắc, không dám tiến lại gần người đàn ông kia nữa.
X chưa chết, anh ta rất phẫn nộ, liệu có giết Thôi Thiện không?
Cô ta hoảng sợ ngã vật xuống đất, co rúm lại trong bụi cây thạch lựu, khóc lóc cầu khẩn xin tha:
- Xin lỗi!... Tôi… Không phải tôi cố ý…
Nói đùa chắc, những lời này đến cả bản thân cô ta cũng không tin được.
Sự trừng phạt mà cô ta đang chờ đợi kia lại không hề tới, một phút trôi qua, Thôi Thiện ngẩng đầu nhìn quanh vườn treo, chờ đợi mình có thể trông thấy thi thể của một người đàn ông, hoặc là một cơ thể đang đau khổ nằm quằn quại trên mặt đất.
X biến mất rồi.
Thôi Thiện chạy đi khắp nơi tìm người đàn ông đó, lẽ nào trong lúc cúi đầu vừa rồi, X đã nhân cơ hội đó men theo sợi dây thừng để bò lên? Nhọc nhằn ngẩng lên nhìn bức tường phía nam, chỉ còn thừa lại màn đêm đen kịt.
- Này! Anh ở đâu? Anh hãy xuống đây giết tôi đi!
Xin anh đấy! Đồ khốn nạn!
Cô ta tuyệt đối tin tưởng rằng X có thể nghe được, trừ khi anh ta vừa xuyên không đến thời đại khác rồi.
Lặng yên mấy phút, có thứ gì đó rơi xuống từ trên không trung, trực tiếp đập thẳng vào đầu của Thôi Thiện.
Mẹ kiếp!
Cẩn thận nhặt lên, phát hiện ra là chiếc bút ghi âm của X - Anh ta vẫn chưa đi, muốn cô ta nói tiếp? Điên cuồng quá rồi.
Bút ghi âm ghi lại giọng nói gấp gáp đầy khó nhọc của anh:
- Cô từng giết người? Cô hãy kể lại cho tôi nghe quá trình giết người của cô!
Thôi Thiện ngồi bệt xuống đất, sờ thấy dấu vết của hai giọt máu tươi. Máu của X, mùi hương của người đàn ông trẻ tuổi, rất sạch sẽ, không có vị thuốc lá.
Thế là, cô ta cứng nhắc nói vào chiếc bút ghi âm.
Lúc nhỏ, chỉ cần tôi thích thứ gì, bất kể là dùng cách nào cũng nhất định phải có được nó. Mẹ ghét nhất là mùi bạc hà, nhưng trên tivi ngày nào cũng phát quảng cáo, rất nhiều học sinh cũng đều ăn kẹo cao su bạc hà. Tôi luôn bắt mẹ phải mua, đến một ngày mẹ nhất quyết không mua nữa, tôi liền trộm mấy tệ từ trong túi mẹ, âm thầm đến bên đường mua về ăn.
Mùa xuân, Lâm Tử Tuý hỏi tôi có thật lòng hay không. Anh ấy nói tôi là một nữ nhân rất đáng sợ. Còn tôi hỏi anh ấy, rốt cuộc đã từng yêu vợ mình hay chưa?
Năm năm trước, khi sự nghiệp của anh ấy tụt dốc, ba của Trình Lệ Quân đã giúp anh ấy vượt qua cửa ải khó khăn, vợ chỉ kém anh ấy hai tuổi, rất nhiều người đều tưởng bọn họ bằng tuổi nhau. Anh ấy từ bỏ công việc luật sư, trợ giúp cho công việc kinh doanh của gia tộc nhà Trình Lệ Quân. Trong khoảng thời gian hai năm sau khi kết hôn, bọn họ vẫn luôn muốn có con, nhưng vì vấn đề phía cô ta nên không có được. Mới đầu, anh ấy luôn trốn tránh vấn đề này, tôi phải truy hỏi mấy lần mới biết được - Tắc ống dẫn trứng.
Lâm Tử Tuý nói xong thì tự cho mình một cái bạt tai, bảo sao lại có thể nói với em những chuyện này chứ, đây là bí mật riêng tư của cô ta, xin lỗi cô ta.
Thân là phụ nữ, tôi rất thương cho cô ta, thật sự!
Sau đó, xảy ra một vụ tai nạn máy bay - Lâm Tử Tuý khuyên vợ đừng đi nhận dạng thi thể, nhưng cô ta nhất quyết không tin cả ba và mẹ mình đều đã mất, nhất định đòi bay sang đó tận mắt xác nhận. Ở trong phòng đựng thi hài, cô ta nhìn thấy sự không hoàn chỉnh của những xác chết, mang máng nhận ra hình dạng của hai người. Không tài nào tưởng tượng nổi ở đó đáng sợ đến thế nào, ở hiện trường còn có những thi thể thảm hại hơn, có thi thể bị cháy khét, méo mó đến mức chỉ còn nhỏ như một đứa trẻ, Lâm Tử Tuý lúc ấy nôn thốc nôn tháo...
Tôi chỉ đơn thuần nhớ lại cảnh bố giết chú mèo Tiểu Bạch. Vốn dĩ, tính cách của Trình Lệ Quân rất quái dị, huống hồ gặp phải việc không sinh được con cộng thêm với sự đả kích quá mức này, nên không lâu sau đó cô ta mắc chứng trầm cảm nặng. Nếu như không uống thuốc ngủ, thì đến sáng sớm sẽ rơi vào trạng thái điên khùng. May mà trong nhà có khá nhiều phòng, Lâm Tử Tuý gần hai năm không ngủ chung giường với cô ta. Tính khí cô ta ngày càng tồi tệ, gần như không hề nói chuyện với anh ấy nữa. Người mà cô ta tin tưởng nhất lúc này, chính là ba cô bạn thân ở cùng phòng kí túc xá thời còn học đại học.
Tôi thương xót sờ vào chiếc cằm đang gờn gợn mọc râu, trực tiếp nói ra vận mệnh của anh - Anh không thể ly hôn, nếu không thì sẽ trắng tay, bởi vì tất cả tài sản trong công ty đều đứng tên vợ.
Lâm Tử Tuý thoáng biến sắc, lập tức bật dậy khỏi giường, mặc quần áo chuẩn bị rời đi. Tôi ôm chặt lấy anh ấy từ phía sau, cầu xin anh ấy đừng đi. Tôi biết nghèo hèn có mùi vị thế nào, tôi cũng không muốn quay lại cuộc sống như thế nữa, vĩnh viễn không muốn.
Câu nói ấy khiến anh ấy đột ngột quay lại, khóm râu cọ vào làm mi tâm tôi đau nhói: Tiểu Thiện, thật ra, tôi và em đều cùng một hạng người.
Cùng một hạng người mới đi cùng nhau, số phận đã an bài.
Nước mắt anh rơi ướt vai tôi, tôi cũng cắn chặt tai anh để thì thầm, dường như mỗi góc trên thế giới này đều có người đang nghe trộm.
Tôi muốn anh trở thành chồng của tôi, còn về vợ của anh ấy bây giờ, giao cho tôi giải quyết đi.
Làm thế nào? Lâm Tử Tuý hoảng sợ lùi ra khỏi vòng tay tôi.
Trình Lệ Quân mắc bệnh trầm cảm nặng, sống dằng dặc trong đau khổ, đây là điều mà người bình thường không cách nào thấu hiểu nổi, càng khó có thể chịu đựng nổi - Cô ta từng nói rằng muốn chết chưa?
Đối diện với câu hỏi chí mạng như vậy, đôi môi anh ấy run rẩy. Bệnh trầm cảm chẳng phải sẽ có khuynh hướng muốn tự sát sao? Lâm Tử Tuý thừa nhận, một năm trước, vợ mình từng xả đầy nước nóng vào bồn tắm ở trong nhà, cắt cổ tay tự sát... Khi cô ta chuẩn bị trút hơi thở cuối cùng, đúng lúc có cô bạn thân được coi như bà chủ trong nhà tới thăm cô ta, mới cứu được cô ta một mạng.
Tôi hỏi giờ cô ta còn muốn chết nữa không? Lâm Tử Tuý do dự trong giây lát rồi mới gật đầu.
Đối với người đang một lòng mong được chết, bắt họ phải sống trên đời như một sự giày vò, chẳng phải càng tàn nhẫn hơn hay sao? Có lẽ... Xin đừng sợ, chúng tôi làm như vậy, chẳng qua cũng chỉ là giúp cô ta hoàn thành tâm nguyện mà thôi!
Tôi nhìn cửa kính, phản chiếu gương mặt mình, làn da trắng nõn như Đức mẹ Maria, trên đầu quả thực sắp phát ra quầng sáng - Cho nên, đây không thể coi là giết người, không phải sao?
Lâm Tử Túy hỏi tôi có phải đang tự cho rằng mình đang cứu người. Cứu một phụ nữ thoát ra khỏi sự giày vò, để cô ta ra đi không chút đau khổ, đồng thời cũng để chồng của cô ta được tự do, quả thực là một đấng cứu sinh! Anh ấy nói vẫn chưa hiểu hết được tôi. Đúng thế, đến cả tôi cũng chẳng hiểu hết nổi bản thân mình.
Anh ấy khuyên tôi tỉnh táo lại đi, cứ coi như những lời nói vừa rồi chỉ là những câu nói đùa vô vị.
Nhưng tôi cứ dán chặt vào người anh, nắm chặt đôi bàn tay lạnh ngắt ấy, đặt lên bụng mình, bảo có tin tốt muốn nói cho anh nghe. Anh là một người đàn ông rất đỗi thông minh, đầu ngón tay chợt run rẩy.
Không sai, tôi mang thai rồi!
Bắt đầu từ giây phút đó, chúng tôi bắt đầu ấp ủ kế hoạch giết vợ của anh.
Thật ra, tôi muốn giết Trình Lệ Quân, còn vì một lí do nữa mà Lâm Tử Túy không hề hay biết - Tôi nghi ngờ rằng cái chết của mẹ mình, mặc dù là sự cố ngoài ý muốn trong lúc làm việc, nhưng cũng có thể là do chịu sự ngược đãi của nữ chủ nhân có tính cách quái dị, cho nên cô ta bắt buộc phải trả giá.
Xây dựng ra rất nhiều những kế hoạch khác nhau, thậm chí cả việc mô phỏng theo cảnh tượng máu chảy lênh láng khắp phòng ngủ, tôi dùng tiết gà giả làm máu người, rồi lại khó nhọc dùng cây lau nhà và khăn mặt lau cho sạch đi, để tránh việc cảnh sát phát hiện ra bất cứ vết tích nào. Nhưng mà, loại hành hung bạo lực này có rủi ro quá lớn, ngộ nhỡ thất bại thì đến cả tính mạng của chính mình cũng khó mà bảo toàn nổi, bộ phim về chủ đề giết vợ “Dial M for Murder56*” của Alfred Hitchcock, kết quả là hung thủ bị người phụ nữ đó giết chết.
Cách tốt nhất, đó là gần như không thấy một giọt máu nào, để người khác tưởng nhầm rằng cô ta tự sát.
Lâm Tử Túy nói vợ mình mỗi tối cứ đúng 12 giờ sẽ đi ngủ, sẽ uống một lượng thuốc ngủ rất lớn - Không phải tôi không nghĩ đến việc động thủ với chỗ thuốc đó, nhưng người dùng thuốc ngủ lâu ngày đương nhiên sẽ rất cẩn thận, khả năng uống nhầm thuốc sẽ rất thấp, nếu như cố tình cưỡng ép để nhét vào miệng cô ta thì cho dù thành công cũng sẽ để lại vết tích.
Nhưng mà, sau khi cô ta uống thuốc rồi ngủ say, nghe nói rằng sét đánh bên tai cũng sẽ không tỉnh, cho đến tận 8 giờ sáng hôm sau mới tự nhiên thức giấc.
Nếu như không thể vào bằng đường miệng, vậy thì chỉ có thể vào bằng đường máu - Một ngày tháng 5, chúng tôi đi dạo dưới ánh tịch dương bên bờ biển, Lâm Tử Túy đột ngột nói một câu.
Tôi cảm thấy lạ lùng, chăm chú nhìn vào nửa nghiêng của khuôn mặt anh, truy hỏi xem anh ấy vừa nói gì.
Anh ấy lúc này chỉ mù mờ nhún vai, tôi không hỏi tiếp nữa, nhưng trong lòng cứ suy nghĩ mãi - Đường máu?
Đột nhiên, tôi nhìn ánh ráng chiều đang rực cháy, kéo cánh tay anh lại, áp sát vào mặt anh, cơ hồ như dính chặt lấy nhau, giơ điện thoại lên tự chụp một kiểu ảnh.
Nhìn tấm ảnh tự chụp của hai đứa trên màn hình điện thoại, biểu cảm trên khuôn mặt anh có chút lúng túng, khi tôi nói muốn xóa bức ảnh đi, anh lại lắc đầu bảo cái này để tôi giữ lại làm kỉ niệm.
Đó là bức ảnh chụp chung duy nhất của tôi và Lâm Tử Túy.
Nhìn ánh nắng chiều nhuộm biển khơi thành màu đỏ lửa, dấu chân chúng tôi lưu lại trên bờ cát, chớp mắt đã bị sóng biển vùi lấp xóa sạch đi, tôi đột nhiên lại nghĩ tới cách tiêm để giết người.
Mặc dù cách này rất hiếm gặp và còn phiền phức, nhưng lại nhanh gọn sạch sẽ, không hề có chút đau đớn nào, rất nhiều vụ án tự sát đã sử dụng biện pháp này. Đối với một người mắc bệnh phải tiêm và uống thuốc trường kì mà nói, có lẽ việc ấy sớm đã trở thành thói quen rồi.
Hai tuần sau, tôi đưa ra kế hoạch - Lợi dụng ống tiêm và một lượng thuốc có thể dẫn đến tử vong, nhân lúc sáng sớm khi vợ anh ấy đang ngủ say, đột nhập vào phòng ngủ để tiêm thuốc, mấy phút sau là có thể giết chết được một người, ngụy trang thành tự sát. Pháp y tuy rằng có thể kiểm tra ra rằng trong cơ thể người chết có thuốc ngủ, nhưng rất nhiều người tự sát để đảm bảo thành công, cũng là để giảm bớt đau đớn lúc chết, thường sẽ sử dụng thuốc ngủ.
Lâm Tử Túy lại lo lắng, sau khi vợ chết, anh ấy sẽ được thừa kế di sản, trở thành người được lợi lớn nhất, cảnh sát sẽ nghi ngờ anh ấy đầu tiên.
Nhìn sắc mặt u ám của Lâm Tử Túy, tôi có thể nghe rõ được tiếng răng mình đang va lập cập vào nhau, cảm giác giống như anh đang đeo còng tay, theo xe chở tù nhân đến pháp trường để thi hành án tử - Cũng là tiêm thuốc.
Nhất định phải có chứng cứ ngoại phạm!
Nhưng việc này quá khó! Tôi không thể làm chứng cho anh ấy, càng không thể để bất kì ai biết đến sự tồn tại của mình, nếu không…
Trầm mặc rất lâu, căn phòng yên ắng tới mức có thể nghe thấy tiếng tim đập, tôi đột nhiên ôm chặt lấy anh, cắn tai anh nói - Em đi giết người!
Tôi cắn thật, răng gần như muốn xé tai của anh ra, anh ấy sợ hãi đẩy tôi ra, che tai lại nói: Cẩn thận! Đừng để lưu lại sẹo!
Ngày giết người, anh ấy có thể đi nơi khác tham dự cuộc họp, ở cùng rất nhiều người, bảo đảm sẽ có chứng cứ ngoại phạm tuyệt đối, còn tôi sẽ tới nhà anh ấy để giết người!
Anh đẩy tôi ra, muốn xỏ giày vào để ra ngoài đi dạo, tôi kéo chặt tay anh lại, chạm vào chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tay trái mà anh cố tình không tháo ra.
Lâm Tử Túy nói không thể để tôi vì anh ấy mà mạo hiểm phạm tội giết người. Nhưng tôi không sợ. Anh ấy nói mình sợ chết đi được.
Không đếm xỉa đến nữa, tôi nghiêm mặt lại, nói: Trước đây em đã từng giết người rồi.
Nói xong câu ấy, tôi cảm thấy hối hận vô cùng - Liệu anh ấy có khiếp sợ tôi, từ nay về sau không dám nằm cạnh tôi nữa, sợ đến một ngày nào đó tôi cũng sẽ giết anh ấy?
Giết người không phải là chuyện đùa.
Trước mắt chợt xuất hiện cảnh tượng năm bảy tuổi, bên giếng trời của ngôi nhà cũ, Tiểu Bạch bị bố nện vào tường, máu văng tứ phía. Quay đầu lại nhìn khung cửa sổ cạnh giếng trời, đầu tường vươn lên một cây trúc đào tươi tốt, dường như cũng thấm đẫm những giọt máu không biết từ đâu bay lại ấy.
Tôi ngơ ngẩn nằm ngã xuống nền đất, sải rộng chân tay nằm đối mặt với trần nhà, cũng giống như lúc này tôi đang nằm đối mặt với bầu trời hoang vắng trên nóc nhà này.
Tháng sáu, thực hiện kế hoạch giết vợ anh.
Trước tiên phải mua mấy ống tiêm về để luyện tập, rồi lại phải lấy được một cuốn giáo trình chuyên ngành dành cho y tá của trường Y. Tôi cố ý dầm mưa để cảm lạnh, miêu tả bệnh tình của mình vô cùng nghiêm trọng, chỉ chuyên chọn những bác sĩ nam để làm nũng, để họ kê đơn thuốc và tiêm cho tôi. Tôi ngồi ở trong phòng tiêm rất lâu, tiêm vào mông thì đương nhiên không thể nhìn thấy được, nhưng quan sát tỉ mỉ cách tiêm bắp ở trên cánh tay - Đây mới chính là phương pháp mà tôi chuẩn bị sử dụng để giết người.
Nhưng mà, vị trí và góc độ của đầu kim khi người khác tiêm cho mình khác hoàn toàn so với việc tự mình tiêm cho mình. Thế là liên tiếp hai tuần liền, tôi ở nhà luyện đi luyện lại cách chọc ống tiêm vào cánh tay mình, cái giá phải trả là những vết đau khó có thể chịu đựng nổi, và một tháng trời không thể mặc đồ không có tay.
Tôi tới nghiên cứu địa hình của nhà anh, lặng lẽ trốn vào một góc, học thuộc nằm lòng tất cả những con đường vào khu nhà, bao gồm cả cách mở cửa phòng. Anh vẽ lại cho tôi bản vẽ phác thảo bên trong nhà anh, nói cho tôi biết những thứ gì không thể động vào, làm thế nào để tìm thấy phòng ngủ một cách nhanh nhất, tránh việc bị lạc giữa 7-8 căn phòng.
Buổi tối mát mẻ ấy, cách một khóm cây rậm rạp, tôi thấy từ xa có bốn người phụ nữ, đang ngồi trong vườn uống trà. Trông bọn họ trạc tuổi nhau, nhìn qua đều thấy giống nữ chủ nhân trong gia đình, cách ăn mặc cũng thể hiện ra được một cuộc sống sung túc, đeo đồ trang sức vàng bạc, bên cạnh đặt chiếc túi LV hoặc Hermes.
Nhờ nhận diện rất nhiều lần ảnh của Trình Lệ Quân, tôi vừa liếc qua đã có thể nhận ra cô ta - Mặc dù cô ta mới là chủ nhân, nhưng lại ngồi ở vị trí không đáng để mắt tới nhất. Đầu tóc được tết một cách qua loa, mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa, nhìn qua có chút yếu ớt, ánh mắt lơ đãng ngóng vọng lên bầu trời. Cô ta cũng không phải là xấu, nhan sắc ở dạng bậc trung, nếu như cô ta không phải người thừa kế của công ty kia, sao Lâm Tử Túy có thể trở thành chồng của cô ta được chứ?
Ba người phụ nữ còn lại, có một người rõ ràng là bị phát phì sau khi sinh, mặt hơi phù lên. Còn một người nhìn qua trông rất già, mái tóc ngắn được uốn trông như mì ăn liền. Chỉ có một người trông còn khá trẻ, chăm sóc da kĩ đến nỗi nó như sáng rực lên, giống một thiếu phụ xinh đẹp.
Bọn họ đang nói về chuyện bí mật nào đó sao? Dù gì thì Lâm Tử Túy cũng đang không ở nhà. Thần sắc Trình Lệ Quân có chút hoảng hốt, không cẩn thận đánh đổ cả tách trà.
Tuy rằng tôi có cảm giác mình trẻ đẹp mê người hơn họ, nhưng lại cảm thấy tự ti nhiều hơn - Cô ta có nhiều tiền hơn tôi, nhiều hơn rất nhiều, tiền của cô ta cũng đến từ một người đàn ông, nhưng là cha của cô ta.
Còn cả đố kị.
Cô ta là vợ của anh, còn tôi được coi là cái gì? Bạn gái? Tình hờ? Kẻ thứ ba? Nhân ngãi?
Xin lỗi, giết cô, tất cả chuyện này đều sẽ được giải quyết, anh ấy là của tôi, còn những gì của cô - cũng sẽ là của tôi.
Thời gian giết cô, được định vào ngày 22 tháng 6, 1 giờ sáng, ngày này cũng là ngày sinh nhật của tôi.
Trước đó một tuần, tôi mới đi mua “công cụ giết người” thực sự.
Sớm đã chuẩn bị rất kĩ càng, đầy đủ, tiêu tốn rất nhiều thời gian để tra những bài luận văn về Dược lí học và Độc lí học, thậm chí còn tới thư viện nghiên cứu về tài liệu lịch sử khoa học kĩ thuật mấy lần. Ở hiệu thuốc có thể mua được hai loại thuốc tiêm không cần kê đơn, đó là thuốc trị bệnh da liễu và thuốc trị bệnh phụ khoa. Nếu như trộn lẫn hai loại thuốc này lại, đồng thời tăng liều lượng lên gấp đối, thì có thể dẫn đến tử vong rất nhanh.
Tổng cộng tôi đã tới ba hiệu thuốc, mua đầy đủ loại ống tiêm dùng một lần rất phổ biến trên thị trường và cả hai loại thuốc tiêm khác nhau - Mỗi loại đều cần hóa đơn, đây là bước rất quan trọng trong kế hoạch.
Trong suốt quá trình tôi đều đeo khẩu trang và kính râm, dựa theo bức ảnh mà vợ chụp gần đây nhất do Lâm Tử Túy cung cấp, mặc quần áo giống như cô ta, làm kiểu tóc tương tự như cô ta - Soi gương trước khi ra ngoài, quả thực là bản sao của người phụ nữ kia, chiều cao cân nặng của hai cũng sàn sàn nhau, tôi có thể gọi cô một tiếng “Chị” không?
Vì sao phải làm như vậy? Đương nhiên là để đánh lừa nhân viên của quầy bán thuốc, khiến họ cảm thấy người đến mua thuốc và kim tiêm chính là Trình Lệ Quân. Cùng lúc đó, Lâm Tử Túy đang lái xe chở vợ mình đi trên đường cao tốc, không ai có thể chứng minh được rằng cô ta không ở hiệu thuốc.
Lại qua thêm bảy ngày, tôi chỉ muốn giết chính mình trong gương.