120 Ngày Nhìn Trộm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
Chương 11

❊ ❊ ❊

Đông chí, năm giờ chiều, trời đã tối mịt.

Thôi Thiện lẩm nhẩm câu ca dao về Đông chí, cô ta được bố dạy câu ca dao này từ nhỏ nhưng tới giờ vẫn không quên.

- Đợt đầu giun oằn mình, đợt hai mòn sừng nai, đợt ba suối nước chảy trôi.77*

Bên cạnh ga tàu hoả ở nơi huyện nhỏ này có một con phố ẩm thực đang bốc khói nghi ngút ngập tràn thịt chó ninh và đầu thỏ nấu cay. Cô ta bước vào một quán nhỏ, chọn góc bên cửa sổ, gọi một phần lẩu dê, một để hi vọng mình không gầy như thế này nữa, hai là có lẽ sau này sẽ chẳng còn cơ hội thưởng thức.

TO: Thôi Thiện

Cách màn sương dày đặc, cô ta thấy trận tuyết ngoài kia vừa ngừng, Thôi Thiện bèn mở cuốn sổ mang từ bờ sông Lưu Hoa.

Trang đầu tiên, hằn lên nét chữ có phần cứng ngắc của X...

Ngày 1 tháng 8.

Trí nhớ của tôi có thể giữ được bao lâu nữa?

Bác sĩ nói, chỉ còn khoảng 4 tháng nữa, 120 ngày - một khoảng thời gian mới đại khái làm sao. Phương pháp tốt nhất cho tôi là uống thuốc đúng giờ, trong khoảng thời gian này, tôi sẽ quên đi từng chút một, quên đi quá khứ, quên tất cả mọi người, thậm chí còn quên luôn cả bản thân mình.

Cuối cùng, chính là cái chết.

Sau khi về nhà, tôi bước tới bên cửa sổ, nhìn lên đỉnh tháp Babylon ngay đằng trước, toà nhà chưa hoàn thành như thi thể bị thiêu cháy thành tro ấy chẳng qua cũng chỉ đang đợi chờ cái chết giống người mắc bệnh Alzheimer mà thôi.

Tôi nhoài ra ngoài cửa sổ, nhìn con đường dưới ba mươi tầng, con đường Nam Bắc trên cao xe phóng vùn vụt, nếu ngã xuống dưới đó không biết sẽ thành cái bánh thịt ngay lập tức hay là bị xe đụng tới tan tác xương cốt đây? Chỉ mong không rơi trúng nóc thùng xe, bởi nếu thế thì kính chắn gió hoặc nóc xe sẽ bị hỏng, dẫn tới tai nạn liên hoàn nguy hiểm. Tốt nhất là một nơi không ảnh hưởng tới người khác, ví dụ như biển quảng cáo chẳng hạn, nếu xác mình vắt ngang trên đó hẳn sẽ nổi bật lắm.

Dưới ánh nắng gần 40 độ, tôi dành tặng ánh nhìn cuối cùng của mình cho vườn treo trên đỉnh tháp Babylon.

Thế nên, tôi nhìn thấy cô ấy.

Ai mà ngờ được? Khi tôi đứng trên bệ cửa sổ chuẩn bị tự sát bỗng nhìn thấy bên trong toà nhà đang xây dở ngay trước mắt kia lại có một người con gái.

Vào một chiều hè nắng gắt, tôi nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, nhưng không phải buông mình xuống ba mươi tầng lầu mà quay trở về gian phòng, đưa kính viễn vọng về phía đỉnh tháp Babylon. Chỉ có ở góc này tôi mới có thể nhìn qua bức tường vây quanh tháp, thấy vườn hoa trồng đầy lựu, và cả cô ấy.

Đó là một cô gái trẻ, mái tóc buông xoã, khoác lên mình chiếc váy đen hoạ tiết hoa nhỏ, để lộ cánh tay và đầu gối cùng làn da trắng muốt vô cùng loá mắt.

Cô ấy rất đẹp, nhất là khuôn mặt, qua lớp kính viễn vọng, khuôn mặt ấy đã bắt tôi làm tù binh ngay từ giây phút đầu tiên.

Với ống kính có độ zoom lên đến 60x, giá đỡ ba chân chống lên mặt đất, ống kính quang học nhập khẩu nguyên chiếc từ Đức đủ để bạn nhìn thấy hết bí mật của cả thế giới này.

Cô ấy rất tuyệt vọng, ngẩng đầu nhìn lên trời, rồi nhìn sang phía cửa sổ tôi đứng. Qua lớp kính viễn vọng tôi như có cảm giác, cô ấy đã nhìn thấy mặt tôi.

Tại sao cô ấy lại ở trên đỉnh toà nhà đang xây dở đó? Trông cô ấy không giống một kẻ lưu manh hay mắc bệnh tâm thần, từ cách ăn mặc trang điểm và làn da có thể thấy cô ấy chẳng khác gì những cô gái sành điệu trên đường. Lẽ nào đây là tiết mục nghệ thuật? Thám hiểm thành phố? Hay là đang đóng phim?

Tôi quan sát cả một buổi chiều mà không thấy một ai khác, mãi cho tới khi bóng đêm che phủ vườn treo, cô ấy lại tựa vào góc tường thiếp đi.

Tôi quyết định đợi đến ngày mai rồi tự sát.

Ngày 2 tháng 8

Hồi còn nhỏ bạn bè đặt cho tôi rất nhiều biệt danh, trong đó có một cái tên là Người vô hình.

Tôi thường đứng đằng sau người khác rất lâu, không phát ra một tiếng động nào cho đến khi người đó quay đầu lại giật nảy mình. Thỉnh thoảng tôi sẽ đi khắp nhà ngủ tập thể, thường thường khi tôi đã đi qua rất nhiều căn phòng rồi, mọi người vẫn không biết tôi đã từng tới.

- Cậu ta là con của kẻ trộm đúng không? Nếu không tại sao đi đến đâu cũng chẳng có vết tích gì thế?

- Không đâu, cậu ta là người ngoài hành tinh!

- Xì! Chúng mày nói vớ nói vẩn, lớp chúng ta vốn dĩ không hề có người này, tất cả chỉ là do chúng ta tưởng tượng ra mà thôi, xem trong lớp xem cậu ta ở đâu?

- Ấy, không có thật kìa!

Thực ra tôi đang nấp dưới hàng ghế cuối lớp mà khóc, nhưng ngay cả một tiếng khóc cũng không phát ra nổi.

Từ đó về sau, không còn một bạn học nào còn nhớ sự tồn tại của tôi nữa.

Hôm nay, vừa ngủ dậy tôi đã nhào về phía kính viễn vọng, cô gái vẫn còn ở trên đỉnh tháp, cô ấy ngồi dưới góc tường vườn treo, ra sức la hét cầu cứu.

Cô ấy không ra nổi. Tôi phóng to hình ảnh đến mức có thể nhìn rõ hình xăm trên vai cô ấy, làn da lấp ló phía sau làn váy bị rách. Mặt dây chuyền đong đưa trước ngực cô ấy, tôi zoom tới mức lớn nhất, mang máng nhận ra đó là hình thiên nga, có chút phản quang dưới ánh mặt trời. Bên cạnh cô ấy có một đôi giày cao gót màu đỏ, ngoài ra không còn bất cứ một thứ nào khác. Nếu ở đó có điện thoại thì hẳn cô ấy đã gọi cầu cứu 110 từ lâu rồi.

Tôi gọi lên tổng đài cảnh sát, nhưng ngay sau đó lại dập máy.

Nếu, cô ấy được cứu rồi - thì tôi sẽ làm theo kế hoạch đã vạch sẵn, nhảy khỏi bệ cửa sổ này tự sát.

Nếu, vẫn có thể nhìn thấy cô ấy qua kính viễn vọng, vậy thì tôi có thể sống tiếp rồi.

Ngày 3 tháng 8

Mỗi ngày trời nắng thì căn phòng trên tầng đỉnh 30 này sẽ phải chịu ánh nắng gay gắt mùa hè. Đôi mắt trốn phía sau ống kính nheo lại như mắt mèo, thỉnh thoảng còn cảm thấy chóng mặt.

Không có đồ ăn, không có nước uống, ban ngày ở trong cái nóng thiêu đốt trên đỉnh tháp, ban đêm ngủ trên sàn xi măng bên góc tường.

Cô ấy sắp trở thành một cái xác xinh đẹp rồi.

Tôi quyết định gọi điện báo cảnh sát trước khi cô ấy chết vì đói, sau đó tôi cùng gieo mình xuống bệ cửa sổ này tự vẫn.

Đột nhiên, cô ấy đang làm gì thế kia? Không thể tin nổi, cô ấy đang làm cái bẫy bắt chim, nhẫn nại nấp sau gốc lựu, rồi cô ấy bắt được một con chim nhỏ. Cô ấy đâm chú chim ấy bằng cành cây, thật tàn nhẫn. Nhưng giờ ăn kiểu gì? Cô ấy hy vọng hão huyền rằng có thể đánh lửa bằng hai thanh gỗ, tưởng mình là người vượn Bắc Kinh đấy à? Nào ngờ cô ấy thành công rồi! Chập tối, khu vườn treo toé lên ánh lửa, cô ấy nướng con chim sẻ một cách cẩn thận, xem chừng rất ngon đây.

Trong sắc đêm mờ tối, gương mặt được ánh lửa chiếu sáng của cô ấy, trông thật quyến rũ.

Trước khi gặp người con gái này, kính viễn vọng là người bạn duy nhất của tôi, cũng là đôi chân, đôi mắt, cái miệng của tôi, thay tôi bước tới trước mặt mọi người, nó là một thế giới rộng lớn chân chính, có thể nhìn, có thể quan sát mà không phải e dè điều chi - Họ đang làm việc, đang ăn cơm, đang xem phim, chơi máy tính, nghịch điện thoại, còn cả ngủ nữa. Có người ngủ một mình hoặc ngủ hai hoặc ngủ nhiều người.

Bọn họ có khi cười, khi khóc, khi thì đầy kỳ vọng, khi thì vật vã hận thù.

Nếu bảo tôi tới bên cạnh những người đó, dù có mặt đối mặt, bên nhau sớm chiều chỉ e cũng chẳng gặt hái được gì cả.

So với việc dùng mắt thịt nhìn ngắm thành phố này thì nhìn qua tấm kính viễn vọng còn phong phú và chân thật hơn. Tôi tin tôi có vô số bạn bè, hằng ngày cùng sinh hoạt với tôi, tới độ khách ngồi chật cứng, ca hát đêm đêm tựa như hội nhóm xa hoa của Gatsby78*. Tôi có thể đọc tên và biệt danh của từng người, biết sở trường và sở đoản của họ như lòng bàn tay, ví dụ như ai chơi Dota giỏi, ai là chuyên gia hẹn hò và chia tay, vợ nhà nào hay thói ngoại tình, người nào trông tướng đạo mạo thực chất là kẻ cầm thú...

Tôi nhắm mắt lại, suốt đêm trong tâm trí của có hình bóng người con gái trên đỉnh tháp ấy...

Ngày 7 tháng 8.

Cô ấy đang khắc cái gì lên tường thế kia?

Ống kính viễn vọng bắt nét gương mặt đã xanh xao vì đói của cô ấy, tựa như đang trang điểm theo kiểu mắt khói. Cô ấy ngày càng gầy gò, khuôn ngực cũng vì thế mà nhỏ hơn trước, cánh tay mảnh dẻ nhưng rất khoẻ. Hôm qua cô ấy bắt được một con chuột, điều ngạc nhiên là cô ấy, xiên cùng thịt chim rồi nướng ăn, gương mặt tỏ vẻ chán ghét, sau đó nằm nhoài xuống đất nôn khan hồi lâu.

Mỗi ngày đứng sau cửa sổ, nhìn mọi việc cô ấy làm qua ống kính viễn vọng khiến tôi dần quên đi chuyện mình muốn tự sát, không biết đó là vì tác động của chứng bệnh Alzheimer hay là việc nhìn trộm.

Để mình không quên thời gian, tôi bắt đầu viết chữ “Chính” lên tường nhà mình.

Khi nhìn thấy cô ấy nặn đất sét làm chậu rửa mặt, lấy giày cao gót làm cốc uống nước, nhắm mày nhắm mắt nuốt gián và kiến thì tôi bắt đầu khâm phục, thậm chí còn sùng bái người con gái này.

Nếu tôi bị ném vào nhà tù trên cao đó, không biết liệu có sống được tới đêm thứ hai không?

Tại sao không cứu cô ấy lên? Chỉ cần chạy tới ban công trên đỉnh tháp Babylon, ném sợi dây thừng xuống thôi. Nhưng lòng biết ơn của cô ấy kéo dài được mấy ngày? Chẳng mấy chốc cô ấy sẽ quên tên tôi, mặt tôi, sau đó sẽ trở thành người qua đường xa lạ như những người khác mà thôi. Huống chi tôi còn không cứu cô ấy ngay từ đầu mà còn để lâu thế mới tới, há chẳng phải giống như kẻ đã nhốt giam cô ư?

Chiều tà lại một lần nữa bao phủ toà tháp Babylon, vượt qua bức tường cao sừng sững nơi sâu thẳm, chiếu thẳng xuống hoa lưu đỏ thắm với khuôn mặt cô. Cô ấy vẫn gửi gắm hi vọng vào khói lửa, mong sao sẽ có ai đó gọi tới tổng đài cứu hoả 119. Thế nhưng ngoài dùng kính viễn vọng, nếu không dù may mắn có người nhìn thấy thì họ cũng sẽ cho rằng đó là tiệc nướng ngoài trời mà thôi, hoặc là đám lưu manh chiếm cứ toà nhà đang xây dở này nhóm lửa nấu cơm trên đó. Mỗi lần nhóm lửa cần rất nhiều cành cây, lựu và cỏ dài ngày một ít đi, cô ấy sẽ đốt trụi đám cỏ cây trên vườn treo này, chỉ để lại đám tro xám ngập ngụa.

Ngày 10 tháng 8.

Đỉnh tháp Babylon xuất hiện một người đàn ông trung niên hói nửa mái đầu bước đi lảo đảo, gương mặt lộ vẻ độc ác.

Anh ta tới đây làm gì? Tôi rất lo lắng, đó là kẻ biến thái bắt giam cô ấy, hay là người tới cứu cô ấy đây?

Thế nhưng anh ta lại tự nhảy xuống vườn treo, rồi chết.

Cô ấy sợ tới cùng cực, để mặc cái xác đó nằm giữa vườn tới tận khi mặt trời ngả bóng. Một người con gái ở bên cạnh một cái xác là cảnh thường thấy trong những bộ phim thuộc thể loại Cult tôn sùng giáo phái một cách cực đoan, tôi rất thương cô ấy. Thời tiết nóng bức thế này chả mấy chốc cái xác ấy sẽ bị phân hủy, khi ấy sẽ chẳng có một người sống nào sống nổi trong cái môi trường ấy, trừ phi cô ấy thuộc tộc ăn thịt người.

Tối đến tôi cầm dây thừng, đèn pin và đủ loại dụng cụ tới chân toà nhà đang xây dở.

Lần đầu tiên tôi trèo lên đỉnh tháp, men theo sợi dây thừng tiến vào trong vườn treo. Tôi nhón chân đi thật khẽ tới bên cạnh cô ấy, tôi nhìn gương mặt cô ấy, cô ấy thật đẹp.

Nhưng tôi sẽ không làm gì cô ấy cả.

Tôi gô lấy cái xác nặng trịch kia, buộc nó lên người mình, giữ dây trèo lên sân thượng trên đỉnh tháp. Tôi mệt tới nỗi mồ hôi nhễ nhại mà vẫn không dám lên tiếng, sợ làm cô ấy tỉnh giấc.

Tạm biệt nàng công chúa ngủ trên đỉnh tháp, tôi chỉ muốn cô ấy sống thoải mái hơn.

Tôi cõng cái xác đã có mùi hôi, trèo xuống mười chín tầng, mất gần cả đêm mới xuống tới chân toà nhà. Tôi xúc lớp đất sét dưới tầng hầm, chôn cái xác kia xuống dưới, coi như một cái mộ tự nhiên cho anh ta.

Túp lều trên tầng mười ba là nhà của anh ta. Tôi tìm thấy một chiếc di động. Tôi xin lỗi, tôi không phải là kẻ trơ tráo tham tiền của người đã khuất, mà tôi chỉ muốn tìm kiếm vài manh mối mà thôi. Chiếc điện thoại secondhand trị giá ba trăm tệ này không có tiếng chỉ có rung, và chỉ lưu độc một số điện thoại, nhưng lại không có tên người liên lạc.

Tôi chép số điện thoại này rồi gọi nó bằng điện thoại công cộng - Người nghe máy là một người phụ nữ, nghe giọng hãy còn trẻ, tôi không nói một lời đã dập máy.

Ngày 15 tháng 8.

Xin hãy để tôi gọi em là “Em” - hỡi cô gái trên đỉnh tháp Babylon.

Cái nắng gay gắt và gió bão lần lượt trôi qua, toà tháp cao trơ xương nay lại được ánh tịch dương bao phủ như đang đứng sừng sững ở cái nơi đồng hoang mông quạnh. Bức tường vốn đen kịt nay lại ánh phản quang đỏ rực như gạt bỏ đi bao tiếng ồn từ quảng trường.

Tôi viết mùi mẫn quá đúng không?

Khi em sắp được làn nước đọng đưa lên khỏi vườn treo, tôi lại có phần tiếc nuối đằng sau ống kính viễn vọng - Tôi sắp mất em vĩnh viễn rồi, nhưng tôi vẫn sẽ ủng hộ và chúc phúc cho em.

Tiếc thay, em vẫn bị nhốt dưới cái đáy đó, vẫn ở trong tuyệt cảnh đó. Tôi chưa từng thấy người con gái nào xuất huyết phía dưới, tôi thương em vô cùng. Lớp vải bảo bọc cơ thể em sớm đã không còn hình thù chiếc váy nữa, huống chi là những nơi nhạy cảm khác. Khi em xoay lưng về phía tôi, để lộ hơn nửa đôi vai trần, tôi nhìn thấy hình xăm của em, trên đôi cánh màu đen là bốn chữ cái tiếng Anh, font copperplate - LZCS.

Đó là tên? Hay là biệt danh? Hay là… nguyên nhân khiến em bị giam ở đây? Có người xăm mật mã này đằng sau lưng em, nhưng em không thể nhìn thấy, trên đỉnh tháp cũng không có gương để em phát hiện, nhưng dòng chữ này cũng quá đơn giản rồi.

Tôi mua thêm một chiếc kính viễn vọng có tia hồng ngoại quan sát được trong đêm, sử dụng đan xen với chiếc kính bình thường dùng ban ngày để tiện quan sát ngày đêm. Trong vườn treo tối mịt. Em với chiếc váy rách toả ra ánh sáng đỏ trong kính, như động vật đang kiếm mồi trong đêm, cũng giống như kẻ địch của quân đặc chủng trong phim Mĩ. Sắc đỏ càng mạnh không có nghĩa sức sống càng mạnh, mà hoàn toàn ngược lại, nó tượng trưng cho cái chết đã đến gần. Cơn sốt cao ảnh hưởng tới tia hồng ngoại, khi quả cầu lửa xuất hiện trong tầm mắt chính là lúc mọi bộ phận thiêu đốt sự suy kiệt.

Ngày 15 tháng 9.

“Có vô số chiếc máy bay phóng vụt qua giấc mơ của anh, anh không đếm tường tận mình đã hạ gục được bao nhiêu chiếc, nhưng mỗi chiếc, anh đều hạ vì em.”

Đây là lời thoại trong phim - Tôi cũng thế.

Tôi nhớ lại hơn một tháng này, tôi mang thuốc, nước và đồ ăn đặt trên “Diều hâu đen”, để nó bay qua trời cao đến bên em.

Mới đầu tôi rất căng thẳng, sợ rằng chiếc máy bay mô hình nhỏ bé kia sẽ rơi giữa đường, hoặc sơ ý điều khiển nó đập vào tường, sau đó tôi mới từ từ điều khiển một cách thành thạo hơn.

Thấy em ngày một khoẻ lại, mỗi sáng ăn bánh bao và nước tôi mua, tôi cảm thấy rất tự hào.

Nhưng tôi lại càng thắc mắc - Em là ai?

Từ đó về sau, “Diều hâu đen” không chỉ là công cụ đưa cơm, mà còn trở thành người liên lạc. Chiếc máy bay mô hình này do chính tay tôi làm ra khi còn học đại học dựa theo hình tượng chiếc máy bay trực thăng trong “Diều hâu gãy cánh”, bộ phim yêu thích nhất của tôi.

Nếu muốn cứu em ra ngoài thì đầu tiên tôi bắt buộc phải biết - Tại sao em lại bị nhốt trên đỉnh tháp?

Em đã phạm phải tội lỗi nào không thể tha thứ ư? Nếu tuỳ tiện thả em ra ngoài, liệu em có gây hại tới hoà bình thế giới không? Thậm chí, phải chăng em mắc một chứng bệnh truyền nhiễm đặc biệt nguy hiểm, nên không thể tiếp xúc với bất kì ai, đành nhốt vào trong vườn treo tự sinh tự diệt?

Một tháng gần đây, tôi làm đêm ở tiệm tạp hoá 24h, đây là công việc đầu tiên của tôi kể từ khi thất nghiệp. Mỗi tối, ngồi sau quầy thu ngân trong tiệm, tôi không hề cảm thấy cô đơn hay sợ hãi, mà ngược lại còn nhớ mong vô cùng, vào những ngày mưa tôi còn bận lòng - bởi vì có một người con gái, cũng đang cô độc nằm dưới góc tường trên đỉnh tháp, mắt nhìn bầu trời sao không một bóng che.

Ngày 15 tháng 10.

Trong chiếc bút ghi âm tôi gửi cho em, lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng nói của em - Dịu dàng, truyền cảm. Tôi rất thích.

Thôi Thiện, giờ tôi đã biết tên mẹ em là Ma Hồng Mai, bố em tên Thôi Chí Minh, còn biết cả trường cấp 3, bạn thân hồi đại học của em, công ty đầu tiên em làm sau khi tốt nghiệp.

Khi em nói thì rất lưỡng lự, tôi thắc mắc phải chăng em đã mất trí nhớ, có lẽ nào cũng mắc căn bệnh giống tôi?

Để chắc chắn rằng em không lừa tôi, tôi mạo danh thành bạn trai em đi hỏi thăm những người bạn và đồng nghiệp của em trước. Tôi lén ghi âm lại rồi gửi nó cho em qua “Diều hâu đen”. Có thể em không tin, nhưng đó là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với nhiều người lạ đến thế. Những con người hoặc đáng sợ hoặc kì quái kia, mặt đối mặt phả hơi thở lên mặt tôi cùng đủ loại ánh mắt lạnh lùng, khinh khi hay xảo quyệt.

Ngày 29 tháng 11.

Xin lỗi, tôi đã không cứu em ra sớm hơn, để em bị nhốt trong vườn treo Babylon, chịu sự giày vò gần 120 ngày, đã thế tôi còn nhìn lén em, nửa đêm lén tới gần em, ép em phải thuật lại vết thương lòng như một tên biến thái.

Tôi sẽ đền tội với em, tôi sẽ giúp em tìm ra hung thủ thực sự, và trừng phạt kẻ đó tại chính nơi này.

Tôi nhận được một bưu kiện chuyển phát nhanh quốc tế, tới từ nước Cộng hoà Sodom, tôi mua trên mạng một tấm hộ chiếu của quốc gia đó. Em hãy yên tâm, đó không phải hộ chiếu giả, mà là hộ chiếu được bộ Ngoại giao Sodom phát hành, dùng ảnh trên Visa của em.

Tôi còn nghĩ cho em một cái tên mới: Trương Tiểu Xảo.

Nghe rất quê nhưng lại chân thực. Sau này, em sẽ quen với cái tên này thôi.

Tuy em không phải là kẻ giết người nhưng cũng đã tham gia âm mưu sát hại Trình Lệ Quân, tuy đã bỏ ngang nhưng e vẫn phải ngồi tù. Em hãy dùng tấm hộ chiếu này di dân ra nước ngoài, nước Cộng hoà Sodom và Trung Quốc có chính sách miễn thị thực giữa hai nước, dù có đi tới bất kì quốc gia nào em cũng sẽ an toàn vĩnh viễn.

Tiểu Thiện hay Tiểu Xảo hay Odette - Chúc em tìm thấy người mình yêu ở nửa bên kia trái đất, tốt nhất là người Trung Quốc, bởi tôi không thích người nước ngoài.

Quên không nói với em, Cộng hoà Sodom chỉ có độc một nơi đáng nhớ, đó chính là nơi trú ngụ của bầy thiên nga tránh rét lớn nhất thế giới.

Ngày 30 tháng 11.

Tôi lấy cuốn “Nhà Tù Shawshank” trên giá sách, bìa và gáy sách đã bị mài trắng phớ, tôi suýt nữa đã tưởng rằng đây là lần đầu tiên mình đọc cuốn sách này, nhưng thực ra tôi đã đọc cuốn tiểu thuyết ngắn này của Stephen King được 120 lần rồi.

Mà tình cờ thay trên bức tường nhà tôi, đã khắc tròn 20 chữ “Chính”.

Tiểu Thiện, theo lời yêu cầu trong bút ghi âm của em, tôi nhất định sẽ tặng em món quà tuyệt vời nhất - Lâm Tử Tuý.

Em còn yêu hắn ta không?

Chẳng cần kể kĩ, tôi lợi dụng mảnh giấy cầu cứu của em, còn hắn ta nhận ra nét chữ của em. Cuối cùng, tôi dụ hắn tới đỉnh tháp Babylon - Vào đêm tuyết rơi đầu mùa, Lâm Tử Tuý mang theo chiếc bánh gato tẩm độc, đang định bước vào vườn treo thì bị tôi đẩy mạnh vào.

Người đàn ông này rơi xuống với hai bàn tay trắng, ngã xuống đáy chiếc giếng trời sâu 3m rồi ngất đi. Tôi ngồi trên những cọng cỏ đã héo úa và bụi đất trên đỉnh tháp Babylon, nhìn ánh đèn như những ngôi sao lấp lánh, tuy không có một ánh sáng nào có thể chiếu tới mặt tôi. Tôi thức cả một đêm dài, những bông tuyết nhỏ bé đọng lại trên mí mắt cũng dần bị hoà tan bởi nhiệt độ cơ thể.

Trời sáng rồi.

Mặt trời lên cao, tuyết đầu mùa tan chảy, lạnh cắt da cắt thịt.

Hai người cũng đã tỉnh... Tôi lén nghe cuộc đối thoại của hai người với cơ thể bị đông cứng, cho tới khi Lâm Tử Tuý siết cổ em.

Bởi thế tôi cầm nửa viên gạch ném chuẩn xác vào ót hắn ta.

Tôi mở balo, thả sợi dây thừng dài bằng nhựa xuống dưới, buộc chặt đầu dây còn lại vào cốt thép đã bị lộ ra trên sân thượng. Sợi dây này đã ở trong balo của tôi ba tháng.

Tôi để yên cái túi của Lâm Tử Tuý ở chỗ cũ rồi biến mất khỏi đỉnh tháp Babylon.

Về phần chiếc bánh gato tẩm độc kia đã bị tôi ném xuống sông Tô Châu, kẻo mấy con mèo hoang lại bị chết uổng.

Em được tự do rồi.

Ngày 1 tháng 12.

“Nếu đánh đổ toà tháp này trên đồng bằng Shila thì phải mất tới hai ngày mới đi được từ đầu bên này sang đầu bên kia. Khi tháp sừng sững chọc thẳng lên trời thì phải mất nửa tháng mới có thể leo từ chân tháp lên tới đỉnh tháp, đó là trong trường hợp người leo mang thêm vật gì. Nhưng trong thực tế, rất ít người có thể leo bằng tay không. Phần lớn mọi người đều kéo thêm một chiếc xe gỗ nhỏ chất đầy gạch ở phía sau, do đó tốc độ đương nhiên giảm đi rất nhiều. Kể từ lúc gạch được chất lên xe cho tới khi được vận chuyển tới đỉnh ngọn tháp ngày một cao thêm, thì 4 tháng tròn đã trôi qua.

Trích Tháp Babylon - Ted Chiang”

Ngày 10 tháng 12.

Ngày hôm nay đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Em ở trong một cái khách sạn giá rẻ đối diện tháp Babylon, dạo này vật giá leo thang thật nhanh, tôi rút hết số tiền hiện có trong thẻ ngân hàng, còn đi bán thêm mấy ngàn đô la, tặng em làm lộ phí.

Còn tôi đang nhìn một người phụ nữ khác.

Dựa vào bức ảnh trên tủ đầu giường trong hiện trường vụ án của Trình Lệ Quân, tôi đã bắt đầu điều tra ba người phụ nữ còn lại từ lâu - Toàn Man Như, Chương Tiểu Tuyết và Mai Lan.

Chính là ả ta!

Tôi tìm được số điện thoại của Mai Lan, đó chính là số liên lạc duy nhất được lưu trong điện thoại của người đàn ông trung niên chết ngày 10 tháng 8, em cũng đã chứng kiến cái chết của anh ta đấy.

Một tháng nay, bọn họ gặp nhau bốn lần đều bị tôi quan sát và ghi âm lại, chân tướng không còn gì phải nghi ngờ nữa... Hội những bà vợ cả tuyệt vọng đã bắt nhốt em 120 ngày, Mai Lan là kẻ chủ mưu, cũng là đối tượng phải bị trừng phạt đầu tiên.

Buổi sáng, tôi tới địa điểm họp định kì của các bà vợ trước - nhà hàng xoay. Lần nào họ cũng chọn bàn thứ tư sát cửa sổ, tôi đặt một chiếc bút ghi âm dưới chỗ ngồi. Họ nói chuyện hơn một giờ đồng hồ rồi ai về nhà nấy, sau khi họ đi tôi nhanh chóng lấy lại chiếc bút ghi âm. Đồng thời tôi dùng chiếc di động của ông chú hói nửa đầu đã khuất nhắn một tin cho Mai Lan, hẹn ả mai gặp.

Tôi phóng chiếc moto hạng nhẹ đi theo Mai Lan tới tận chân tháp Babylon - Thời khắc tôi mong đợi đã tới, nhân lúc ả ta vào siêu thị mua nước, tôi bèn dán tờ giấy em kêu cứu lên kính xe ả ta.

Ả ta nhìn thấy tờ giấy này chắc chắn sẽ ngẩng đầu lên nhìn toà nhà đang xây dở, nghi ngờ em còn sống hãy đã chết?

Mọi việc y như dự đoán, Mai Lan cẩn thận trèo lên đỉnh tháp, còn tôi lặng lẽ đứng đằng sau. Đúng lúc ả ta nhìn thấy xác Lâm Tử Tuý, tôi giật lấy túi của ả, đẩy ả vào trong vườn treo.

Sau đó tôi bỏ bút ghi âm vào trong chiếc túi đó rồi bỏ nó lại trên đỉnh tháp.

Tôi trở về căn nhà ngay phía đối diện, vội vã thu dọn hành lý chuyển nhà thì lại nhìn thấy em trên chiếc ghế dài qua ống kính viễn vọng.

Bởi thế tôi bèn tới công viên quảng trường nhân dân ngồi xuống bên cạnh em, mà em lại đang ngủ thiếp đi. Sau đó tôi nhét chùm chìa khoá có dán số nhà vào trong túi em.

Tạm biệt, em sắp nhìn thấy cuộc đời mình trên bức tường nhà tôi rồi đấy.

Em sẽ nhìn thấy đỉnh tháp Babylon, sẽ nhìn thấy Mai Lan bị rơi xuống đó. Ả ta sống hay chết hoàn toàn do em quyết định, nhưng đó là sau khi em nghe xong cuộc trò chuyện được ghi âm của hội những bà vợ cả tuyệt vọng.

Ngày 13 tháng 12.

Nếu ngày tận thế tới, chỉ được chọn một trong số các con vật sau lên chiếc thuyền Noah : ngựa, hổ, khổng tước, dê. Bạn sẽ con vật nào?

Tôi có thể chọn thiên nga không?

Odette thân yêu của tôi, em không cảm thấy đây là một cái kết rất có ý nghĩa ư?

Nói tóm lại, tất cả mọi chuyện xảy ra sau khi tôi gặp em và biết bao bí mật không thể tin nổi kia chính là điển hình của “Sự kiện thiên nga đen”, tên tiếng Anh là “Black swan event”.

Vào thế kỉ thứ 18, người châu Âu tin rằng chỉ có thiên nga trắng mãi cho tới khi thiên nga đen được tìm ra ở châu Úc. Từ đó “Thiên nga đen” được dùng để chỉ những sự việc quan trọng không thể đoán trước. Kinh nghiệm sống bao năm của chúng ta lại bị một con thiên nga đen phủ định, dẫn tới hàng loạt phản ứng dây chuyền, ví dụ như vụ chìm tàu Titanic, khủng hoảng tài chính mấy năm gần đây, trận động đất kinh hoàng năm 2008, hay như việc em bị nhốt trên đỉnh tháp Babylon, rồi lại tới hội những bà vợ cả tuyệt vọng đã từng giết tới ba cô gái trẻ, điều bất ngờ nhất là - hung thủ giết Trình Lệ Quân lại chính là người bạn thân nhất của cô ta, Mai Lan! Chỉ có điều tôi vẫn chưa rõ động cơ.

Động lực khiến chúng ta sống tiếp chính là những hoài nghi mà ta không thể nào biết trước, bởi vậy không biết còn quan trọng hơn đã biết nhiều.

Tuy đầu óc tôi đã bị ăn mòn rồi, nhưng tôi vẫn đang nhìn em.

Ngày 20 tháng 12.

Tôi nghĩ, cái tên cảnh sát tên Diệp Tiêu kia chả mấy chốc sẽ khám phá ra toàn bộ bí mật thôi.

Lần đầu tiên gặp hắn ta là lúc tôi đang chụp lén Lâm Tử Tuý, ánh mắt hắn như một lưỡi dao nhọn hoắt, như cảm nhận được ống kính của tôi, thật đáng sợ.

Về cái chết của Trình Lệ Quân, Diệp Tiêu không chịu tin đó là tự sát, liên tục điều tra Mai Lan, quả là một cảnh sát xuất sắc.

Cái sai duy nhất của hắn ta đó là sau khi gặp tôi lần đầu tiên không tiếp tục điều tra thêm, ví dụ như đích thân tới khám xét nhà tôi. Thế nhưng việc hắn ta có thể thông qua bà cô ở công ty quảng cáo, quanh co lòng vòng rồi lần ra tôi cũng quá khiến tôi kinh ngạc. Huống chi trước khi quan hệ giữa Thôi Thiện và Lâm Tử Tuý bị vạch trần, cô ấy không hề có liên hệ trực tiếp nào tới vụ án này nên cảnh sát cũng không cần kéo tôi vào vụ này.

Thế nhưng sau khi cả Mai Lan và Lâm Tử Tuý đều mất tích, Diệp Tiêu tất sẽ nghĩ đến một người mất tích khác - Thôi Thiện.

Khi hắn ta biết ngay cả tôi cũng đã mất tích, rồi lại phát hiện ra xe của Mai Lan ở ngay dưới toà nhà đang xây dở thì hắn ta sẽ tới căn phòng nơi tôi từng ở, đứng trên bệ cửa sổ nhìn sang đỉnh tháp Babylon ở ngay phía đối diện.

Diệp Tiêu sẽ nhìn thấy hai người ấy.

Hắn ta sẽ khám phá ra toàn bộ bí mật tôi từng khám phá được.

Thế nhưng, hắn ta mãi mãi không tìm được em.

Ngày 21 tháng 12.

Tôi sắp quên hết mọi chuyện rồi, nhưng lạ thay tôi lại nhớ như in hồi mình mười lăm tuổi...

Tôi học ở trường Ngũ Nhất, lớp 10 ngay dưới tầng trệt nhà dạy học sơn xanh. Lớp bên cạnh có một nữ sinh, lúc nào cũng buông xoã mái tóc đen dài như trong quảng cáo dầu gội đầu, mang theo mùi hương dầu gội thần bí đi ngang qua hành lang, khiến tôi phải cúi đầu hít hà mãi lâu, chỉ muốn kiếm cái bình đóng nó lại rồi giấu trong chăn ngửi suốt đêm. Cô ấy được bạn bè vây xung quanh, luôn được thầy cô giáo khen vừa giỏi vừa ngoan. Cô ấy cũng rất có khiếu thẩm mĩ, không khiến mình trông như nhà giàu mới nổi, lại không giống một cô nữ sinh nhà nghèo. Nhà cô ấy khá có điều kiện, mọi người nói bố cô ấy là quan chức quân đội, rất có thế lực ở nơi nào đó.

Xung quanh trường học không có những toà nhà cao tầng, trên nóc nhà dạy học có một cái sân thượng, mùa hè lên đó ngắm sao rất hợp. Có một lần rất đông bạn học tụ tập trên đó xem sao băng, tôi đi tới phía sau cô ấy, đúng lúc chuẩn bị làm quen, cô ấy lại quay đầu nói đúng một chữ: “Cút!”.

Tôi bỏ đi trong tâm trạng chán chường, nhưng tôi không hề đi xa, mà tôi đứng ngay sau bồn hoa trong sân thể dục, góc cua cầu thang, dưới gốc cây hoè bên cửa căn tin nhìn cô ấy. Mãi cho tới một ngày, cô ấy nói với tôi rằng:

- Tối nay lên sân thượng tìm tôi.

Không hiểu cô ấy có ý gì nhưng tôi rất vui, còn đặc biệt chải chuốt mái tóc ngày thường rối tung, khoác lên mình bộ cánh đẹp nhất lên sân thượng.

Có điều tôi không đợi được cô ấy, mà chỉ nghe thấy tiếng đóng cửa đằng sau: Tôi bị cô ấy nhốt trên sân thượng rồi.

Khi ấy học sinh vẫn chưa có di động, tôi hét cầu cứu thật to, nhưng giáo viên trực ban ngủ say như chết. Tôi nhìn bầu trời sao quang đãng, bóng tối dần được ánh sáng thay thế, nắng ban mai phủ lên trán tôi.

Khi ấy trùng đúng đợt nghỉ lễ quốc khánh, tôi nhịn đói suốt 10 ngày trên đó, khi đang hấp hối mới được cảnh sát và người thân tìm thấy, may mắn giữ được tính mạng.

Nhưng những ngày bị nhốt trên sân thượng không hề tẻ nhạt chút nào, tôi nhặt được một chiếc kính viễn vọng, có lẽ là người khác mang tới xem sao băng và đánh rơi. Trên nóc tầng 7, tôi dễ dàng nhìn thấy bí mật xung quanh, bao gồm cả con đường cái bên ngoài trường học, những cửa hàng và vỉa hè dọc theo con đường, và cả khu chung cư sáu tầng.

Qua ống kính viễn vọng, tôi nhìn thấy cô ấy.

Thì ra cô ấy ở ngay khu đối diện trường học, tuy cách hai dãy nhà, nhưng vẫn có thể nhìn thấy cửa sổ nhà cô ấy từ khe hở giữa các toà nhà qua ống kính viễn vọng. Đó là một căn phòng nhỏ tới đáng thương, cô ấy bắt buộc phải ngủ cùng giường với mẹ. Vật dụng trong nhà vừa đơn giản lại cũ kĩ, chỉ có mỗi tấm gương trên bàn trang điểm được lau sáng bóng. Những người hàng xóm đều là kẻ cục cằn, ngày nào cũng phải cãi nhau thậm chí động chân động tay vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi. Tuy mẹ cô ấy trông rất đoan trang, có thể đã từng là người làm công theo giờ xinh đẹp quyến rũ, đến kì nghỉ lễ quốc khánh dài ngày cũng phải đi làm. Cô ấy không đi thăm họ hàng, càng không có ai tới thăm hai mẹ con họ. Cô ấy rất ít khi trò chuyện với mẹ mà xem phim Hàn một mình suốt kì nghỉ, bắt đầu từ lúc ngủ dậy vào buổi trưa tới nửa đêm đi ngủ.

Hơn nữa cô ấy không có ba.

Tôi biết, đây chính là cái mà người ta gọi là rình mò, nhưng tôi chưa từng thay đổi, cô ấy cũng thế.

Ngày 22 tháng 12.

Đông chí.

Tôi sắp chết rồi.

Tối qua, tôi đi theo em lên tàu hoả.

Tôi đông cứng đứng ở móc nối giữa các toa tàu, nhìn mái tóc lộ ra từ khe hở trên chỗ ngồi qua biết bao bóng lưng.

Tuy em cũng đang tìm tôi, lại chưa từng nhận ra tôi luôn đi theo em.

Đứng trong tàu hoả chật chội suốt một đêm mà tôi không hề thấy mệt, đó là triệu chứng cho thấy bệnh đã tới giai đoạn cuối.

Nếu không có cuốn nhật kí này, thì tôi đã quên mất em là ai rồi.

Khi tôi xuống tàu, tới cái huyện xa lạ này còn không biết đây là nơi đâu, tại sao lại tới đây, thậm chí còn quên cả tên mình, trừ lúc lấy chứng minh thư ra mua vé tàu thì những khi khác tôi đều quên.

Điều duy nhất tôi nhớ, đó là dù là lúc nào, dù đi đâu cũng phải đi theo em, phải nhìn em.

Lúc này tuyết đã rơi, tôi nấp bên bờ sông Lưu Hoa, không tài nào bước tiếp, tôi dùng chút sức cuối cùng của mình cầm bút, viết trang nhật kí này.

Người đàn ông ấy là ai?

Odette, cám ơn em đã cho tôi sống tới ngày nay. Cũng cám ơn cuốn nhật kí này - Vào ngày đầu tiên của tháng 8, khi tôi chuẩn bị tự sát lại nhìn thấy em bị nhốt trên đỉnh tháp, tôi sẽ quên hết mình là ai, nhưng tôi muốn nhớ em vĩnh viễn.

Khi em biết tới sự tồn tại của cuốn nhật kí này, nhìn thấy dòng chữ này, thì tôi đã chết rồi.

Chào em, mãi mãi.

X của em.

dường như cái xác ấy biến mất vào không trung. Những thứ đồ sưu tầm vô giá của ông ta đa số đều bị thu hồi về Iraq, vào năm 2003 sau cuộc chiến mà Mỹ khơi mào tại Iraq. Nghe nói “Giáo sư” và tòa nhà xây dở đó như hòa làm một, mỗi thanh thép
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.